Có thể cố tình hoặc bất đắc dĩ, bạn đã từng hoặc cũng sẽ có lúc đi du lịch một mình. Cũng như du lịch với một hay nhiều người, du lịch một mình cũng đầy đủ những buồn - vui đặc trưng của nó. Tuy thế, vì là một mình, nên bạn nên có sự chuẩn bị trước, cả về tâm lý và điều kiện vật chất/vật dụng đem theo.
Bài viết này vừa là tips để cho những người chưa từng đi du lịch một mình, vừa là đôi điều chia sẻ với những người đã từng đi du lịch một mình, vừa là vài dòng ghi nhớ để làm kỷ niệm cho chính mình.
Ý định đi đâu đó một mình đã có từ khá lâu, nhưng nó đã đến vào đúng dịp sinh nhật của tôi. Điểm đến là Phú Quốc vào những ngày cuối năm vắng khách du lịch. Sẵn sàng và háo hức, nhưng không hồi hộp và mất quá nhiều thời gian chuẩn bị cho nó, chuyến đi một mình lần đầu tiên trong đời của tôi diễn ra tương đối êm ả.
Buồn:
Vẫn nói đùa với bạn bè từ lâu, rằng đi chơi một mình buồn nhất là lúc cần nói xấu đứa bàn bên cạnh (trong quán ăn) mà không biết nói với ai. Quả đúng vậy! Bực bội khó chịu một mình đã đành, mà cám cảnh nhất (và cũng tức cười nhất) là lúc phải cười một mình. Tủm tà tủm tỉm thật đúng như... con hâm.
Đi một mình thì đương nhiên mọi chi phí đều tăng lên, từ ăn, ở cho đến đi lại. Nhưng điều khó chịu hơn nữa là gặp hàng ăn ngon, bạn cũng sẽ không ăn được thoải mái đẫy đà như khi có bạn đồng hành, vì có vẻ hơi bất tiện khi một mình một bàn ăn mà bạn cứ chén hết món này đến món khác. Chợ đêm Phú Quốc, hải sản tươi ngon và rẻ bằng một nửa, thậm chí một phần ba trong thành phố. Tín đồ ẩm thực là tôi hoa mắt lên vì chọn và háo hức thử. Thế nhưng tôi dám chắc rằng mình sẽ ăn được nhiều gấp đôi nếu chỉ có thêm một người đi cùng. (Tôi hy vọng bạn sẽ không giống tôi và sẽ vượt qua được điều này).
Những tưởng đi một mình thì muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm - không bận tâm đến quyết định của người bên cạnh. Ấy thế nhưng bạn sẽ có xu hướng rút ngắn hành trình của mình lại chỉ vì đi một mình. Có những nơi mà lẽ ra nếu có bạn đồng hành, bạn sẽ giành nhiều thời gian hơn cho nó. Ít nhất là nán lại để chụp ảnh, bình phẩm, hoặc nhiều trò vui khác mà dứt khoát chỉ thực hiện được khi có từ 2 người trở lên. Chính vì thế mà hành trình của tôi đã bị rút gọn lại trong khu vực Nam Đảo, và tự nhủ để dành Bắc Đảo vào một dịp khác.
Vui:
Đi du lịch một mình thì tha hồ tự quyết, tự khám phá mọi nơi mọi chốn và không cần bận tâm đến người thứ hai, đặc biệt là những vấn đề đau đầu về thời gian, địa điểm, hành trình...
Du lịch một mình có nghĩa là tự đẩy ta vào tận đáy của sự cô đơn. Ở điểm này, có lẽ nó là con dao hai lưỡi. Nếu tâm lý đủ tốt, bạn sẽ cảm nhận được sự tuyệt vời của nó, bằng không, cầm chắc là nỗi tuyệt vọng không gì cứu vớt được. Nhưng tại sao lại là tuyệt vời? Đó là khi bạn được lắng nghe bản thân mình rõ nhất, nhận ra được những điểm mạnh và điểm yếu của mình một cách dễ dàng hơn. Và qua đó, chắc chắn bạn sẽ học được thêm nhiều điều mà không thể nào dự đoán trước được trước chuyến đi.
Khi đi một mình, bạn cũng sẵn sàng trải lòng hơn với những người lạ. Giúp đỡ người lạ, trò chuyện với người lạ (để học thêm những điều mới) là những điều ít gặp hơn khi bạn có người đồng hành bên cạnh. Và tin tôi đi, việc giúp đỡ và trò chuyện với người lạ sẽ đem lại cho bạn rất nhiều trải nghiệm thú vị, không mua được bằng tiền.
Cuối cùng thì tôi nhận ra mình không phải là fan của du lịch một mình. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn rất vui và hài lòng với chuyến đi một mình (có khi sẽ là duy nhất) đó. Thậm chí, có thể xem đó là một trong những sinh nhật hạnh phúc nhất của tôi.
Những vật dụng bạn nên đem theo khi đi du lịch một mình:
- Túi thuốc
- Một quyển sách
- Một chiếc máy ảnh
- Điện thoại đầy pin và đầy tiền
- Máy tính hoặc thứ gì đó để đêm về vẫn có thể online lướt web/chat với bạn bè, hay ít nhất là để xem phim trong tình huống cần phải giết thời gian.
Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Labels:
books,
hạnh phúc,
niềm tin,
phạm công luận,
phạm lữ ân
/
Comments: (5)
Dạo này hay đọc được cụm từ trên trên Facebook của các bạn... Tưởng là một câu thơ của ai đó, hóa ra là tên cuốn sách mới xuất bản của Phạm Lữ Ân. Cái tên nghe lạ, nhưng thực ra là rất quen với thế hệ 8X chăm đọc báo Hoa Học Trò ngày xưa: Nhà báo Phạm Công Luận.
Cuốn sách mỏng, tập hợp những bài tản văn của tác giả, đọc chậm rãi và nhẹ nhàng, có lẽ hợp với những trái tim đang mong manh, những tâm hồn đang yếu đuối. Nói thế vì nội dung cuốn sách chủ yếu đề cập đến tình yêu, hạnh phúc, sự tự tin, những suy nghĩ về cuộc sống... Một dạng sách "hạt giống cho tâm hồn".
Không có gì đặc biệt để review, nhưng chẳng hiểu sao lại quyết định viết trở lại sau một thời gian dài ngừng blog. Có lẽ vì nghĩ cuốn sách này sẽ có ích cho các bạn trẻ.
Vài trích đoạn in ở bìa 4 cuốn sách:
Ồ, cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn sẽ luôn thấy mình đã sống rất sâu.
Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu...?
Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. Tin và được tin. Như thế, yêu chưa phải là "kết cục có hậu" của một đời người. Yêu, mới chỉ là một nửa chặng đường dài mà thôi.
Niềm hạnh phúc sâu xa và trọn vẹn nhất mà chúng ta cảm nhận được trong tình yêu, không phải khi ta nhận ra rằng mình được yêu và là khi ta nhận ra rằng mình yêu.
Cuốn sách mỏng, tập hợp những bài tản văn của tác giả, đọc chậm rãi và nhẹ nhàng, có lẽ hợp với những trái tim đang mong manh, những tâm hồn đang yếu đuối. Nói thế vì nội dung cuốn sách chủ yếu đề cập đến tình yêu, hạnh phúc, sự tự tin, những suy nghĩ về cuộc sống... Một dạng sách "hạt giống cho tâm hồn".
Không có gì đặc biệt để review, nhưng chẳng hiểu sao lại quyết định viết trở lại sau một thời gian dài ngừng blog. Có lẽ vì nghĩ cuốn sách này sẽ có ích cho các bạn trẻ.
Vài trích đoạn in ở bìa 4 cuốn sách:
Ồ, cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn sẽ luôn thấy mình đã sống rất sâu.
Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu...?
(Nếu biết trăm năm là hữu hạn)
Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. Tin và được tin. Như thế, yêu chưa phải là "kết cục có hậu" của một đời người. Yêu, mới chỉ là một nửa chặng đường dài mà thôi.
(Bởi ta là con người)
Niềm hạnh phúc sâu xa và trọn vẹn nhất mà chúng ta cảm nhận được trong tình yêu, không phải khi ta nhận ra rằng mình được yêu và là khi ta nhận ra rằng mình yêu.
(Bởi vì yêu chính là đã nhận)
Inle Lake: Chân trời rộng mở
on Thursday, December 08, 2011
Labels:
inle lake,
my trips,
my writings,
Myanmar
/
Comments: (0)
Chúng tôi “làm quen” với Inle Lake từ những bức hình đẹp mê mẩn trên internet. Và khi đến đây, tôi mới hiểu vì sao người ta có những bức hình đẹp thế… Dường như ở đây, bạn không thể chụp được hình xấu! Có thể nói rằng Inle Lake đẹp dưới mọi góc nhìn, cảnh vật và con người.
Gặp gỡ
Tới Inle Lake khi trời còn tờ mờ sáng, cả vùng thị trấn Nyaung Shwe vẫn chìm trong giấc ngủ. Tháng mười ở đây không khí đã bắt đầu se lạnh, nhất là khi mặt trời tắt nắng. Con đường nhỏ lọc cọc sỏi đá dẫn về khách sạn, có những đoạn sát với mép nước hồ, nước tràn cả lên bờ, lăn tăn gợn sóng. Xa xa là những đường viền nhấp nhô màu xám, không rõ là mây hay núi. Inle Lake thật sự đem lại cảm giác yên ả và dễ chịu ngay từ phút đầu tiên gặp gỡ.
Xin bổ sung thêm vài thông tin về Inle Lake trước khi kể thêm cho bạn bất kỳ điều gì về nó: Inle Lake là hồ nước ngọt lớn thứ hai ở Myanmar, với diện tích bề mặt khoảng 116km2, sâu từ 2 tới 4m (nhưng tôi lại nghe người dân ở đây nói, vùng trung tâm hồ sâu nhất tới 7m). Hồ nằm trên vùng cao nguyên, cách mặt nước biển gần 1.000m - tương đương với độ cao của Mộc Châu hay Bảo Lộc ở Việt Nam.
Thu xếp chỗ ăn ở ổn thỏa, anh hướng dẫn viên người địa phương đưa ba người bạn Việt Nam là chúng tôi có mặt trên hồ vào lúc 9h sáng. Tới lúc này, mặt trời đã chan hòa trên khắp các mái nhà ở Nyaung Shwe và lấp lánh trên từng milimét mặt hồ. Đến đây, Inle Lake mới chính thức mở ra trước mắt tôi một vùng trời – nước mênh mang và choáng ngợp.
Nước & Trời
Không có gì ngạc nhiên khi ở đây, bạn sẽ có cảm giác bầu trời gần với mình hơn, trong xanh hơn và to rộng hơn. Tất cả lý do thuộc về thời tiết và địa lý! Ấy thế nhưng bạn vẫn không tránh khỏi cảm giác bất ngờ và cả xúc động.
Ánh nắng chan hòa nhưng không gay gắt, bầu không khí dịu mát bởi gió hồ miên man, trước mặt bạn là trời xanh - rất gần, hai bên hồ và phía xa là núi, sát ngay cạnh là mặt nước hồ trong veo như gương. Một tổng thể thiên nhiên vô cùng hoàn hảo, cho tâm trí ta giãn ra, mọi suy nghĩ và vướng bận nhường chỗ cho trời, nước và một màu xanh trải đến tận ngoài tầm mắt.
Inle Lake làm tôi nhớ tới chuyến đi thuyền trên sông Gâm (Bắc Kạn) cách đây đã ba năm. Cùng với sông Gâm, Việt Nam còn nhiều con sông, hồ nước lớn trên núi có cảnh đẹp độc đáo (Ba Bể cũng ở Bắc Kạn, Sông Đà ở Hòa Bình, Biển Hồ ở Pleiku...). Vẫn là cái cảm giác mênh mang trước một khung cảnh mây nước, vẫn là sự thảng thốt đến lâng lâng vì phong cảnh tuyệt vời, nhưng nếu sông Gâm ngày ấy là sự lạnh lẽo và có phần xa cách với những đỉnh núi mờ sương ngay hai bên bờ sông, thì Inle Lake của tôi hôm nay ấm áp, yên bình và vô cùng gần gũi với ánh nắng chan hòa, cây cỏ và cả những người dân đang sống ngay trên hồ.
Làng của những ngôi nhà chân dài
Cảnh đẹp vốn là phần nền cơ bản cho bất kỳ điểm du lịch hấp dẫn nào. Nhưng nếu chỉ có vậy thì khách du lịch chỉ ngắm một ngày là hết cảnh, còn người viết như tôi cũng chỉ có bao nhiêu chữ trên kia là… hết chuyện. Nhưng Inle Lake đẹp bởi cảnh thiên nhiên nó một phần, thì nét văn hóa độc đáo và con người ở bản địa lại làm nét đẹp đó tăng lên thành đôi, ba phần.
Hồ nước, ngoài vai trò tự nhiên của nó thì còn là một vùng dân cư khá đông đúc, với rất nhiều hình thức sinh nhai. Đến đây, lại phải nhắc tới những vùng sông, hồ trên núi mà tôi đã từng đi qua, chưa một nơi nào có cách xây nhà và sinh sống trên hồ độc đáo như ở Inle Lake. Những ngôi nhà trông giống như nhà sàn ở Việt Nam, quần tụ ở bờ phía Nam, cũng có đền chùa và tháp, có cả tu viện… như bao nhiêu vùng đất khác của Myanmar. Có nhà mới xây, cũng có nhà đã hơn trăm tuổi.
Năm nay, Inle Lake vào mùa nước lớn (phải chục năm mới gặp một lần), nên nước lên gần sát sàn nhà. Nếu không, có lẽ chúng tôi đã được gặp cảnh tượng đẹp hơn nhiều, với những ngôi nhà có chân dài cắm xuống nước!
Nguồn sinh sống chủ yếu của cư dân hồ là thủy hải sản, nông sản trên trên hồ, đặc biệt là nghề trồng cà chua rất phát triển. Theo các thông tin mà tôi có được, Inle Lake là vựa cà chua lớn nhất Myanmar, ngon nổi tiếng. Ngoài ra, còn có các xưởng nghề thủ công như dệt, kim hoàn, dao kéo, thuốc lá… và tất nhiên không thể thiếu các nhà hàng nổi để phục vụ khách du lịch.
Những ấn tượng đặc biệt
Cả một ngày trời lòng vòng trên hồ bằng thuyền, ghé từ xưởng thủ công này tới xưởng thủ công khác, từ ngôi nhà này tới tu viện, chùa tháp khác… chúng tôi không khỏi thán phục sự niềm nở, tận tình và vô cùng thật thà đáng yêu của người dân nơi đây. Vẫn biết rằng nó nằm một phần trong dịch vụ du lịch, nhưng có những sự quan tâm chi tiết, tỉ mỉ đến mức chúng tôi biết chắc rằng chỉ có những tấm lòng chân thành và quan tâm từ bản năng mới có thể làm được.
Trở lại chuyến đi chơi Inle Lake, ấn tượng nữa là cách chèo thuyền bằng chân truyền thống. Thoạt nghe anh hướng dẫn viên tự hào khoe về cách chèo thuyền độc đáo này, đám chúng tôi gật gù và làm ra vẻ “thường thôi”! Nhưng hóa ra không hề “thường” chút nào. Ở Việt Nam, hình thức chèo thuyền bằng chân không hiếm, nhưng người chèo thuyền phải ngồi để điều khiển mái chèo. Còn ở Inle Lake, người ta đứng! Người chèo thuyền đứng ở cuối thuyền, một chân làm trụ và chân kia ngoắc vào mái chèo để điều khiển.
Buổi chiều thứ hai ở Inle Lake, sau khi đã khám phá gần hết những nét đẹp độc đáo của vùng hồ, cả nhóm vẫn không khỏi ngơ ngẩn với một cảnh tượng đẹp như tranh với một người đàn ông mặc Yongi (trang phục truyền thống của Myanmar), đầu đội chiếc nón kiểu Trung Hoa, đang đi úp cá trên hồ. Máy ảnh hoạt động hết công suất để săn cho được một tấm hình thật đẹp, ghi lại khoảnh khắc yên bình và vô cùng Myamar ấy.
Lễ hội Hpaung Daw U
Có một điều hết sức may mắn với nhóm của chúng tôi là có mặt đúng vào dịp lễ hội Hpaung Daw U lớn nhất ở Inle Lake, mỗi năm chỉ diễn ra một lần từ tháng Chín tới tháng Mười trong khoảng ba tuần.
Lễ hội được tổ chức để bày tỏ lòng ngưỡng mộ và thành kính với Đức Phật. Khắp vùng hồ, tượng Phật được rước từ làng ngày sang làng khác, theo sau chiếc thuyền chính rước tượng Phật là rất nhiều đoàn thuyền từ các làng đổ về, với những người trai tráng được tuyển chọn đặc biệt để điều khiển những chiếc thuyền này. Ở đây, một lần nữa cách chèo thuyền truyền thống lại được dịp phô bày hết sự độc đáo với những du khách như chúng tôi.
Quả là một ngày hội lớn với hàng trăm thuyền lớn nhỏ, thuyền đi theo đoàn rước chính, cả thuyền của người dân đi theo xem hội. Cứ tưởng tượng như ở Việt Nam, chúng ta đi diễu hành bằng xe máy vậy!
Rời Inle Lake với nhiều ấn tượng đẹp. Và sau tất cả, còn đọng lại mãi trong tôi vẫn là một vùng trời nước lồng lộng và rất đỗi thanh bình, ở nơi ấy, tôi đã có những khoảnh khắc được lắng lại để nghe từng hơi thở và nhịp đập của trái tim mình…
Bài đăng trên Tạp chí Open Sky, số tháng 12/2011
Chuyến đi xuyên qua Myanmar kéo dài mười ngày, và chúng tôi đã cố tình xếp Inle Lake là điểm dừng chân cuối cùng. Sau hành trình qua hàng trăm ngôi đền chùa và các di tích có dấu ấn Phật giáo trải trên khắp đất nước này, đến Inle Lake thực sự là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.
Gặp gỡ
Tới Inle Lake khi trời còn tờ mờ sáng, cả vùng thị trấn Nyaung Shwe vẫn chìm trong giấc ngủ. Tháng mười ở đây không khí đã bắt đầu se lạnh, nhất là khi mặt trời tắt nắng. Con đường nhỏ lọc cọc sỏi đá dẫn về khách sạn, có những đoạn sát với mép nước hồ, nước tràn cả lên bờ, lăn tăn gợn sóng. Xa xa là những đường viền nhấp nhô màu xám, không rõ là mây hay núi. Inle Lake thật sự đem lại cảm giác yên ả và dễ chịu ngay từ phút đầu tiên gặp gỡ.
Xin bổ sung thêm vài thông tin về Inle Lake trước khi kể thêm cho bạn bất kỳ điều gì về nó: Inle Lake là hồ nước ngọt lớn thứ hai ở Myanmar, với diện tích bề mặt khoảng 116km2, sâu từ 2 tới 4m (nhưng tôi lại nghe người dân ở đây nói, vùng trung tâm hồ sâu nhất tới 7m). Hồ nằm trên vùng cao nguyên, cách mặt nước biển gần 1.000m - tương đương với độ cao của Mộc Châu hay Bảo Lộc ở Việt Nam.
Thu xếp chỗ ăn ở ổn thỏa, anh hướng dẫn viên người địa phương đưa ba người bạn Việt Nam là chúng tôi có mặt trên hồ vào lúc 9h sáng. Tới lúc này, mặt trời đã chan hòa trên khắp các mái nhà ở Nyaung Shwe và lấp lánh trên từng milimét mặt hồ. Đến đây, Inle Lake mới chính thức mở ra trước mắt tôi một vùng trời – nước mênh mang và choáng ngợp.
Nước & Trời
Không có gì ngạc nhiên khi ở đây, bạn sẽ có cảm giác bầu trời gần với mình hơn, trong xanh hơn và to rộng hơn. Tất cả lý do thuộc về thời tiết và địa lý! Ấy thế nhưng bạn vẫn không tránh khỏi cảm giác bất ngờ và cả xúc động.
Ánh nắng chan hòa nhưng không gay gắt, bầu không khí dịu mát bởi gió hồ miên man, trước mặt bạn là trời xanh - rất gần, hai bên hồ và phía xa là núi, sát ngay cạnh là mặt nước hồ trong veo như gương. Một tổng thể thiên nhiên vô cùng hoàn hảo, cho tâm trí ta giãn ra, mọi suy nghĩ và vướng bận nhường chỗ cho trời, nước và một màu xanh trải đến tận ngoài tầm mắt.
Inle Lake làm tôi nhớ tới chuyến đi thuyền trên sông Gâm (Bắc Kạn) cách đây đã ba năm. Cùng với sông Gâm, Việt Nam còn nhiều con sông, hồ nước lớn trên núi có cảnh đẹp độc đáo (Ba Bể cũng ở Bắc Kạn, Sông Đà ở Hòa Bình, Biển Hồ ở Pleiku...). Vẫn là cái cảm giác mênh mang trước một khung cảnh mây nước, vẫn là sự thảng thốt đến lâng lâng vì phong cảnh tuyệt vời, nhưng nếu sông Gâm ngày ấy là sự lạnh lẽo và có phần xa cách với những đỉnh núi mờ sương ngay hai bên bờ sông, thì Inle Lake của tôi hôm nay ấm áp, yên bình và vô cùng gần gũi với ánh nắng chan hòa, cây cỏ và cả những người dân đang sống ngay trên hồ.
Làng của những ngôi nhà chân dài
Cảnh đẹp vốn là phần nền cơ bản cho bất kỳ điểm du lịch hấp dẫn nào. Nhưng nếu chỉ có vậy thì khách du lịch chỉ ngắm một ngày là hết cảnh, còn người viết như tôi cũng chỉ có bao nhiêu chữ trên kia là… hết chuyện. Nhưng Inle Lake đẹp bởi cảnh thiên nhiên nó một phần, thì nét văn hóa độc đáo và con người ở bản địa lại làm nét đẹp đó tăng lên thành đôi, ba phần.
Hồ nước, ngoài vai trò tự nhiên của nó thì còn là một vùng dân cư khá đông đúc, với rất nhiều hình thức sinh nhai. Đến đây, lại phải nhắc tới những vùng sông, hồ trên núi mà tôi đã từng đi qua, chưa một nơi nào có cách xây nhà và sinh sống trên hồ độc đáo như ở Inle Lake. Những ngôi nhà trông giống như nhà sàn ở Việt Nam, quần tụ ở bờ phía Nam, cũng có đền chùa và tháp, có cả tu viện… như bao nhiêu vùng đất khác của Myanmar. Có nhà mới xây, cũng có nhà đã hơn trăm tuổi.
Năm nay, Inle Lake vào mùa nước lớn (phải chục năm mới gặp một lần), nên nước lên gần sát sàn nhà. Nếu không, có lẽ chúng tôi đã được gặp cảnh tượng đẹp hơn nhiều, với những ngôi nhà có chân dài cắm xuống nước!
Nguồn sinh sống chủ yếu của cư dân hồ là thủy hải sản, nông sản trên trên hồ, đặc biệt là nghề trồng cà chua rất phát triển. Theo các thông tin mà tôi có được, Inle Lake là vựa cà chua lớn nhất Myanmar, ngon nổi tiếng. Ngoài ra, còn có các xưởng nghề thủ công như dệt, kim hoàn, dao kéo, thuốc lá… và tất nhiên không thể thiếu các nhà hàng nổi để phục vụ khách du lịch.
Những ấn tượng đặc biệt
Cả một ngày trời lòng vòng trên hồ bằng thuyền, ghé từ xưởng thủ công này tới xưởng thủ công khác, từ ngôi nhà này tới tu viện, chùa tháp khác… chúng tôi không khỏi thán phục sự niềm nở, tận tình và vô cùng thật thà đáng yêu của người dân nơi đây. Vẫn biết rằng nó nằm một phần trong dịch vụ du lịch, nhưng có những sự quan tâm chi tiết, tỉ mỉ đến mức chúng tôi biết chắc rằng chỉ có những tấm lòng chân thành và quan tâm từ bản năng mới có thể làm được.
Trở lại chuyến đi chơi Inle Lake, ấn tượng nữa là cách chèo thuyền bằng chân truyền thống. Thoạt nghe anh hướng dẫn viên tự hào khoe về cách chèo thuyền độc đáo này, đám chúng tôi gật gù và làm ra vẻ “thường thôi”! Nhưng hóa ra không hề “thường” chút nào. Ở Việt Nam, hình thức chèo thuyền bằng chân không hiếm, nhưng người chèo thuyền phải ngồi để điều khiển mái chèo. Còn ở Inle Lake, người ta đứng! Người chèo thuyền đứng ở cuối thuyền, một chân làm trụ và chân kia ngoắc vào mái chèo để điều khiển.
Buổi chiều thứ hai ở Inle Lake, sau khi đã khám phá gần hết những nét đẹp độc đáo của vùng hồ, cả nhóm vẫn không khỏi ngơ ngẩn với một cảnh tượng đẹp như tranh với một người đàn ông mặc Yongi (trang phục truyền thống của Myanmar), đầu đội chiếc nón kiểu Trung Hoa, đang đi úp cá trên hồ. Máy ảnh hoạt động hết công suất để săn cho được một tấm hình thật đẹp, ghi lại khoảnh khắc yên bình và vô cùng Myamar ấy.
Lễ hội Hpaung Daw U
Có một điều hết sức may mắn với nhóm của chúng tôi là có mặt đúng vào dịp lễ hội Hpaung Daw U lớn nhất ở Inle Lake, mỗi năm chỉ diễn ra một lần từ tháng Chín tới tháng Mười trong khoảng ba tuần.
Lễ hội được tổ chức để bày tỏ lòng ngưỡng mộ và thành kính với Đức Phật. Khắp vùng hồ, tượng Phật được rước từ làng ngày sang làng khác, theo sau chiếc thuyền chính rước tượng Phật là rất nhiều đoàn thuyền từ các làng đổ về, với những người trai tráng được tuyển chọn đặc biệt để điều khiển những chiếc thuyền này. Ở đây, một lần nữa cách chèo thuyền truyền thống lại được dịp phô bày hết sự độc đáo với những du khách như chúng tôi.
Quả là một ngày hội lớn với hàng trăm thuyền lớn nhỏ, thuyền đi theo đoàn rước chính, cả thuyền của người dân đi theo xem hội. Cứ tưởng tượng như ở Việt Nam, chúng ta đi diễu hành bằng xe máy vậy!
Rời Inle Lake với nhiều ấn tượng đẹp. Và sau tất cả, còn đọng lại mãi trong tôi vẫn là một vùng trời nước lồng lộng và rất đỗi thanh bình, ở nơi ấy, tôi đã có những khoảnh khắc được lắng lại để nghe từng hơi thở và nhịp đập của trái tim mình…
Bài đăng trên Tạp chí Open Sky, số tháng 12/2011
Đọc sách PDF trên Kindle
Để đọc được sách trên Kindle, có một cách đơn giản nhất là dùng MobipocketReader để convert từ PDF sang PRC rồi chép file vào Kindle để đọc, nhưng cách này nói chung chỉ áp dụng được cho truyện và những quyển sách chỉ có text, không có hình ảnh, biểu đồ...
Mình loay hoay khá lâu với việc tìm cách nào convert được tốt hơn. Cách phổ biến nhất thấy các bạn hay chia sẻ là đi đường vòng: PDF > PNG (file ảnh) > PDF > PRC - cách này thì giữ được toàn bộ ảnh nhưng mà không điều chỉnh được text, nên cũng dở.
Cuối cùng thì cách mình thấy ổn nhất là convert PDF sang file Word (dùng Adobe Acrobat Pro là tốt nhất), sau đó dùng MobiocketReader để convert sang PRC. Cách này giữ được toàn bộ ảnh, còn biểu đồ, bảng biểu thì giữ được khoảng 70-80%, tiếng Việt cũng hiển thị rất tốt.
Chia sẻ lại trong trường hợp có bạn nào đó cũng đang loay hoay như mình đã từng :D
Các nguồn phần mềm để thực hiện:
- Adobe Acrobat X Pro
- MobipocketReader
Mình chỉ nói tóm tắt như vậy, bạn nào gặp khó khăn gì thì có thể để lại comment ở đây, mình sẽ trả lời nếu có thể.
Mình loay hoay khá lâu với việc tìm cách nào convert được tốt hơn. Cách phổ biến nhất thấy các bạn hay chia sẻ là đi đường vòng: PDF > PNG (file ảnh) > PDF > PRC - cách này thì giữ được toàn bộ ảnh nhưng mà không điều chỉnh được text, nên cũng dở.
Cuối cùng thì cách mình thấy ổn nhất là convert PDF sang file Word (dùng Adobe Acrobat Pro là tốt nhất), sau đó dùng MobiocketReader để convert sang PRC. Cách này giữ được toàn bộ ảnh, còn biểu đồ, bảng biểu thì giữ được khoảng 70-80%, tiếng Việt cũng hiển thị rất tốt.
Chia sẻ lại trong trường hợp có bạn nào đó cũng đang loay hoay như mình đã từng :D
Các nguồn phần mềm để thực hiện:
- Adobe Acrobat X Pro
- MobipocketReader
Mình chỉ nói tóm tắt như vậy, bạn nào gặp khó khăn gì thì có thể để lại comment ở đây, mình sẽ trả lời nếu có thể.
Marketa Irglová Tiny Concert
on Friday, November 18, 2011
Labels:
marketa irglova,
music
/
Comments: (1)
Tiny Concert do NPR thực hiện cùng Marketa vào đầu tháng 11 năm nay, với một số bài hát trong album Anar mới phát hành của cô:
- We are good
- Dokhtar Doochani
- Let me fall in love
Bạn sẽ thấy một Marketa gần gũi hơn nữa, thu live nhưng giọng hát vẫn không thua kém gì trong phòng thu.
- We are good
- Dokhtar Doochani
- Let me fall in love
Bạn sẽ thấy một Marketa gần gũi hơn nữa, thu live nhưng giọng hát vẫn không thua kém gì trong phòng thu.
When we stand together
on Thursday, November 17, 2011
Labels:
music,
randomly pick
/
Comments: (0)
Single nằm trong album mới (sắp phát hành) của Nickelback. Clip được ghép nối bằng các bức ảnh phóng sự kèm theo lời bài hát, khá hay!
Hành trình Burma
on Friday, November 04, 2011
Labels:
Buddha,
my trips,
my writings,
Myanmar
/
Comments: (0)
Chín ngày chân trần trên đất nước Phật giáo Myanmar (tên cũ là Burma), chín ngày đi qua gần 2000 km, từ thành thị đến nông thôn, từ đồng bằng đến miền núi, đất nước Myanmar mở ra với nhiều điều thú vị về con người, tôn giáo và cảnh vật thiên nhiên.
Những điều lầm tưởng
Có rất nhiều lầm tưởng trước khi đặt chân tới đây. Rằng bao trùm lên đất nước này là bầu không khí quân đội. Rằng ở đây người ta vẫn còn dùng dial-up để truy cập Internet và Gmail, Yahoo đều bị chặn. Rằng đời sống người dân rất nghèo nàn lạc hậu, đồ ăn không ngon, kém vệ sinh và giá cả sinh hoạt thì rẻ vô cùng.
Tất thảy đều chỉ là lầm tưởng. Sự thật là họ làm du lịch không đến nỗi nào, cơ sở vật chất dù còn kém ta nhưng dịch vụ thì có phần tốt hơn. Wifi không trải đầy đường nhưng cũng không đến nỗi lạc hậu và bị ngăn chặn đủ đường như lời đồn. Tuy nhiên giá cả sinh hoạt thì khá cao, bao gồm ăn uống và các phương tiện giao thông công cộng. Một số thứ đắt đến vô lý, như...áo mưa. (Vâng, raincoat, đắt gấp 10 lần ở Việt Nam). Riêng chuyện ăn uống thì món ăn của người Miến không có gì xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi tệ, còn vấn đề an toàn thực phẩm thì nếu bạn chịu được thức ăn đường phố của Việt Nam, có lẽ bạn sẽ chẳng lo sợ bất cứ điều gì.
Điều bất ngờ lớn nhất là thái độ phục vụ của tất cả các dịch vụ và con người liên quan đến du lịch. Sự quan tâm tận tình chu đáo mà chỉ có thể là sự quan tâm chân thành theo bản năng thì mới đạt đến mức ấy. Một ví dụ đơn giản: Bạn đang leo núi thì trời mưa. Người lái xe đứng chờ dưới chân núi không hiểu tìm được ở đâu đủ ô (dù) cho từng người và gửi một cô bé con chạy lên tận nơi đưa ô cho bạn. Có hàng chục ví dụ như thế trên suốt hành trình Burma của tôi, và những kỷ niệm như thế đã làm ấm lòng khách du lịch và sự thiếu thốn thứ này, thứ kia chỉ còn là chuyện nhỏ.
Đất nước của đạo Phật
Ở Myanmar, Phật giáo là quốc giáo. Không giống như Việt Nam (nhất là miền Bắc), đạo Phật ở đây vô cùng gần gũi với cuộc sống của người dân. Ở những nước tôi đã từng qua có Phật giáo theo dòng Tiểu thừa, như Cam-pu-chia, Thái Lan, thì đều có sự cởi mở nhất định, chùa chiền lúc nào cũng đông vui và tưng bừng nhạc, hoa. Tuy nhiên chưa thấy nơi nào đạo và đời gần nhau như ở đất nước này.
Đền thờ Ananda ở Bagan - Ảnh: Trangneu
Một phần không nhỏ dân số là nhà sư (chưa có con số thống kê chính thức), dễ dàng gặp nhà sư trên đường phố và trong mọi hoạt động thường ngày của dân chúng. Cuối tuần người dân nô nức đi lễ chùa. Có những nơi chùa như là công viên, nơi trai gái có thể hò hẹn và các em học sinh thì có thể đem sách vở tới học bài, và cũng đừng quá nhạc nhiên trước cảnh bà mẹ cho con bú hay một người đàn ông nằm ngủ ngay trong chùa, vì cảnh này là rất phổ biến ở đây.
Hầu hết mỗi ngôi làng đều có chùa, đền, tháp và tu viện. Hơi rắc rối để phân biệt được những nơi này, đặc biệt là chùa (pagoda), đền (temple), tháp (stupa) đều là nơi thờ Phật. Riêng tu viện thì là nơi ăn ở của nhà sư. Không giống như Việt Nam (nhà sư thì sống trong chùa), nhà sư Myanmar sống trong các tu viện. Số lượng các tu viện ở đây thì nhiều vô số và đôi khi còn được phân loại thành tu viện giành cho chuyện học hành, tu viện giành cho chữa bệnh...
Một góc tu viện Shwenandaw với nghệ thuật chạm khắc gỗ tinh xảo - Ảnh: Trangneu
Đất nước của những ngôi chùa vàng
Nếu Chùa Vàng Chùa Bạc là biểu tượng của Thái Lan thì biểu tượng của Myanmar phải là rất nhiều chùa và tượng vàng. Có một câu nói khá quen thuộc với các bạn đã từng đến Myanmar là: “Người Myanmar ăn rồi chỉ mua vàng để đắp lên tượng Phật”. Hàng trăm ngàn ngôi chùa, hàng triệu bức tượng Phật trên toàn đất nước, hàng năm có hàng triệu triệu lượt Phật tử đi lễ chùa và mua vàng lá để đắp lên chùa và tượng. Ngôi chùa cổ nhất Myanmar (cũng là một trong những ngôi chùa cổ nhất thế giới) là Shwedagon nằm tại Yangon, có tuổi đời 2500 năm, mang trên mình 7 tấn vàng. Bức tượng Phật nổi tiếng Mahamuni tại cố đô Mandalay, cao 4 mét bằng đồng và dát vàng, qua thời gian lớp vàng dát bên ngoài bức tượng đã dày tới 6 inch (khoảng 15,2 cm).
Sắc vàng bao phủ khắp mọi nơi trên đất nước này.
Đây là một câu chuyện dài, và chỉ riêng nó thôi cũng tốn nhiều giấy mực để nói đi nói lại. Myanmar có hẳn một nghề truyền thống là nghề dát vàng lá bán cho người đi lễ chùa. Một miếng vàng lá kích thước khoảng 5x5 cm, mỏng như tờ giấy vàng mã của ta, được bán với giá khoảng 15.000 đồng Việt Nam, không biết một năm người ta tiêu thụ bao nhiêu tấn vàng để phục vụ cho chùa chiền.
Cũng phải nói thêm rằng vàng dát lên tượng và chùa vẫn bị bay hơi dần đi chứ không phải vẫn tồn tại ở đó, nên có thể xem rằng thói quen và tục lệ này khá lãng phí. Nhưng người dân vẫn tin rằng chùa và tượng được dát vàng sẽ đem lại may mắn cho họ, nên hàng nghìn năm qua, vẫn có thêm rất nhiều ngôi chùa mới ra đời và vàng vẫn tiếp tục được sử dụng cho chùa chiền.
Yongyi, rối gỗ và những chiếc xe taxi nội đô
Đó là ba thứ mà tôi chọn làm đặc trưng cho một Myanmar trong cảm nhận của mình, bên cạnh đền chùa, các nhà sư và đạo Phật.
Yongyi là bộ quốc phục của Myanmar, giành cho cả nam, nữ và còn phổ biến hơn cả áo dài của ta. “Thiết kế” của Yongyi thì vô cùng đơn giản, có thể tưởng tượng nó giống như một chiếc túi rất rộng và không có đáy, bạn mặc lên người và cuốn tròn lại, phụ nữ thì cài vạt váy một cách kín đáo còn nam giới thì cuộn phần vạt váy thừa ra thành một cuộn tròn to trước bụng. Người ta mặc Yongyi trong tất cả mọi hoạt động, từ cuộc sống thường nhật đến những buổi lễ quan trọng nhất. Yongyi thường được may từ loại vải dệt tay truyền thống của người Miến. Một người phụ nữ có thể dệt được 1-2 mét vải mỗi ngày, mà một chiếc Yongyi cần khoảng 3 mét vải. Bạn hình dung được tính chất đặc biệt của Yongyi rồi chứ?
Ngư dân vùng Inle Lake trong trang phục Yongyi và cách chèo thuyền bằng chân đặc trưng - Ảnh: Trangneu
Cũng như Yongyi, rối gỗ là quốc hồn của Myanmar. Trước kia rối là một hình thức biểu diễn chỉ được phục vụ trong cung đình, nhưng ngày nay nó đã được phổ biến rộng rãi, thạm chí có thể làm đồ chơi, vật trang trí. Một bộ rối gỗ đầy đủ của Myanmar có 28 nhân vật, được làm từ những loại gỗ đặc biệt (quy định riêng cho từng nhân vật). Người Myanmar rất biết nét độc đáo này của họ nên rối gỗ có mặt ở khắp mọi nơi, chào mời du khách.
Rối gỗ được bày bán trong một cửa hàng lưu niệm ở làng Mingun (Mandalay) - Ảnh: Trangneu
Trái ngược với hai đặc trưng mà tôi đã chọn ở trên, mang đầy tính văn hóa và truyền thống. Đặc trưng thứ ba tôi chọn cho Myanmar là một hình ảnh hiện đại cho đô thị. Đó là những chiếc taxi.
Gọi là taxi nhưng thực ra tính chất của nó giống như một chiếc xe bus. Những chiếc xe bán tải chật cứng khách, trên nóc xe, trong thùng xe, và cả đuôi xe nữa. Nhiều người trong số họ là các nhà sư với chiếc áo màu nâu đỏ quen thuộc. Hình ảnh tưởng chỉ có thể chỉ còn gặp trong các bộ phim hoạt hình thì ở đây vẫn ngày ngày qua lại rất nhiều trên đường phố.
Chín ngày khép lại với nhiều ấn tượng đẹp về đất nước và con người Myanmar. Vẫn còn nhiều điều bí ẩn chưa thể hiểu hết, vẫn còn những nơi chốn chưa đặt chân tới với đôi chút lưu luyến, để hẹn một ngày sẽ được quay trở lại nơi này.
Tạp chí H-Lifestyle, số tháng 10/2011
Life is going on
on Sunday, October 30, 2011
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù ở đâu và trong hoàn cảnh nào đi nữa. Người giàu vẫn khóc vì những nỗi buồn và những giấc mơ phù phiếm. Người nghèo vẫn vui cười với những hạnh phúc bé con của riêng họ.
Những bức hình này tôi chụp ở một ngôi làng thuộc ngoại ô của Mandalay (Miến Điện). Có nên gọi nó là “làng” không nhỉ? Dăm chục túp lều, phần lớn là tạm bợ bằng nứa lá, dựng ngay bên mép đường. Cuộc sống của họ diễn ra ngay bên lề đường xã hội, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bạn tôi nhìn thấy cảnh một thằng bé kéo giật em nó lại để tránh xe tải – cái chết cách thằng bé chỉ trong gang tấc, đã ám ảnh mãi với câu hỏi “Sao người ta có thể sống nguy hiểm đến thế”.
Không cần câu trả lời. Tôi nghĩ chị cũng có câu trả lời của riêng mình rồi. Vì cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn, và chúng tôi, những người “giàu” hơn họ, đừng băn khoăn làm gì, vì biết đâu chừng chúng tôi còn không hạnh phúc bằng họ kia.
Xem lại những bức ảnh này và quyết định đưa lên mà không cắt cúp và chỉnh sửa bất cứ điểm gì, tôi nhận thấy nó rực rỡ hơn mình hình dung. Không cần một lời nói nào, họ, những người bạn xa lạ, những người luôn sẵn sàng nở nụ cười khi nhìn thấy chúng tôi giơ máy ảnh lên, đã cho tôi thấy ý nghĩa của cuộc sống này. Khi mà mọi thứ được đưa về mức tối giản, hạnh phúc sẽ dễ tìm kiếm hơn nhiều.
Tips cho các bạn đi Myanmar
Một vài kinh nghiệm nho nhỏ khi đi du lịch Myanmar:
1. Tuyến đường và địa điểm:
- Nếu có thời gian thì đi cả 4 điểm: Yangon, Bagan, Mandalay, Inle Lake. Cung đường và thời gian hợp lý nhất là: Việt Nam - Yangon (1 ngày) - Bagan (2, 3 ngày) - Mandalay (2, 3 ngày) - Inle Lake (2 ngày) - Yangon - Việt Nam
- Nếu không có thời gian để đi hết thì nên ưu tiên Bagan và Mandalay, vì đây là hai nơi đặc trưng nhất của Myanmar và có khá nhiều điều thú vị. Trước khi mình đi, có tham khảo thông tin từ vài nguồn thì có bạn nói Mandalay không đáng giành nhiều thời gian, nhưng cá nhân mình thì lại thấy Mandalay cực kỳ thú vị và đặc trưng. Còn Inle Lake thì đẹp và dễ chịu, nhưng nếu không đi được thì có thể bỏ qua. Yangon thì bắt buộc rồi, vì đấy là điểm chuyển tiếp ra - vào Myanmar, trừ khi bạn đi đường bộ.
- Những điểm hay của từng nơi thì mình sẽ viết ở phần sau.
2. Ăn - Ở và chi phí sinh hoạt:
- Chuyện ăn uống ở Myanmar không rẻ, trung bình một bữa ăn khoảng 3.000 - 5.000 kyats/1 người (tính thời giá hiện tại là 1 kyats = 30 VND).
- Đặc biệt là đồ uống khá đắt, ngang với đồ ăn, kể cả ở hàng ăn bình dân. Ví dụ một chai nước suối 500ml giá khoảng 15.000 VND, một lon Coke khoảng 30-45 ngàn. Vì thế chú ý đừng lãng phí nước uống của bạn.
- Giá phòng khách sạn thì trung bình 7-10$/1 người (ở đây mình lại dùng giá USD vì các khách sạn họ tính tiền theo giá USD), chất lượng thì không bằng ở Việt Nam đâu, chịu khó nhé và tiền nào sẽ có của nấy.
- Gợi ý chỗ ăn/ở của từng nơi thì mình sẽ viết ở phần sau.
3. Đi lại:
- Có ba phương tiện di chuyển chủ yếu có thể xem xét là Máy bay, xe bus và xe lửa. Mình chưa đi thử xe lửa nên sẽ không bình luận gì.
- Bus ở Myanmar bây giờ đã khá hơn nhiều rồi, không đến nỗi "terrible" như bình luận trên các trang du lịch. Chỉ cần chú ý khi mua vé thì chọn loại có air-conditioner. Tuy nhiên giá cả thì đắt gấp đôi ở Việt Nam. Giá một chặng ngắn (200-300km) là 12.000 - 15.000 kyats (khoảng 350 - 450.000 VND)
- Mình đã đi hai chặng bus (đêm): Bagan - Mandalay và Mandalay - Inle Lake thì thấy đều OK cả.
- Về các chuyến bay nội địa thì chất lượng máy bay cũng ổn, (tương đương Air Mekong của mình), nhưng chất lượng sân bay thì kém xa, hầu hết đều làm bằng tay, cho nên khi tới nơi check in - check out, các bạn nhớ để ý hành lý của mình, tránh nhầm lẫn. Giá vé nội địa cũng tương đối cao, khoảng gần 100$ cho 1 chặng dài (Yangon - Bagan, hoặc Heho - Yangon), và gần 50$ cho 1 chặng ngắn hơn.
- Các bạn chú ý khi cân nhắc giữa bus và máy bay thì phải tính đến cả chi phí đi từ sân bay về khách sạn của mình nữa, nhiều khi giá sẽ rất chát, ví dụ ở Heho về Inle Lake.
4. Mua sắm
Ở Myanmar chỉ có thể mua quà lưu niệm, có thể mua nhiều ở Mandalay và Inle Lake. Ngoài ra, sân bay Quốc tế Yangon (khu chờ boarding) bán quà lưu niệm rẻ và không phải mặc cả.
5. Tips cho từng địa điểm: (sẽ cập nhật sau)
Bài thơ viết cho Cua của Hà Trần
on Saturday, October 15, 2011
Labels:
Trần Thu Hà
/
Comments: (0)
Một nhịp buồn
Một nhịp vui
Chào con bé nhỏ
Vòng tay xanh đỏ
Sáng bừng một sinh linh.
Một nhịp vui
Một nhịp buồn
Mắt này đen thế
Môi nào ngon thế
Con đến đây rồi reo lại ta tiếng cười.
Nhịp nhịp buồn
Nhịp nhịp vui
Ta là con ngày ấy
Con là ta ngày mai
Những mắt dây
Cứ nối vòng quá khứ
Cả nhà chào con
Bằng tình yêu nối lại những vòng dây.
Ngọn nến nhỏ
Trong đêm thênh thang
Rạng ngời ký ức
Mất mát nào ta mang
Con ơi, đã đủ đắp bồi.
Nhịp nhịp này
Nhịp nhịp kia
Bóng một người đi qua
Lại trở về trong hình hài thơ dại
Đón con vào đời
Ta có lại người xưa.
Một nhịp đến
Một nhịp đi
Mừng con bé nhỏ
Tình ta xanh đỏ
Tựa vào con
Sống dậy đôi lần...




