<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023</id><updated>2012-01-24T14:12:34.735+07:00</updated><category term='Myanmar'/><category term='Kindle'/><category term='Cà Mau'/><category term='Nguyễn Ngọc Anh'/><category term='my trips'/><category term='Trần Thu Hà'/><category term='haruki murakami'/><category term='photography'/><category term='movies'/><category term='books'/><category term='marketa irglova'/><category term='kafka'/><category term='Tây Bắc'/><category term='acoustic'/><category term='music'/><category term='memory'/><category term='Trung Quân idol'/><category term='life'/><category term='lomo'/><category term='Buddha'/><category term='Hà Giang'/><category term='my writings'/><category term='pdftoprc'/><category term='hanoi'/><category term='inle lake'/><category term='Tibet'/><category term='randomly pick'/><category term='happiness'/><category term='Mandalay'/><category term='melaka'/><category term='Đà Lạt'/><category term='Bangkok'/><category term='Đồng Tháp'/><category term='folk'/><title type='text'>Trang Neu's blog</title><subtitle type='html'>Happiness only real when shared</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>213</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2910092504666271727</id><published>2011-12-08T13:46:00.001+07:00</published><updated>2011-12-08T13:53:24.159+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Myanmar'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='inle lake'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Inle Lake: Chân trời rộng mở</title><content type='html'>Chúng tôi “làm quen” với Inle Lake từ những bức hình đẹp mê mẩn trên internet. Và khi đến đây, tôi mới hiểu vì sao người ta có những bức hình đẹp thế… Dường như ở đây, bạn không thể chụp được hình xấu! Có thể nói rằng Inle Lake đẹp dưới mọi góc nhìn, cảnh vật và con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Chuyến đi xuyên qua Myanmar kéo dài mười ngày, và chúng tôi đã cố tình xếp Inle Lake là điểm dừng chân cuối cùng. Sau hành trình qua hàng trăm ngôi đền chùa và các di tích có dấu ấn Phật giáo trải trên khắp đất nước này, đến Inle Lake thực sự là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Gặp gỡ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới Inle Lake khi trời còn tờ mờ sáng, cả vùng thị trấn Nyaung Shwe vẫn chìm trong giấc ngủ. Tháng mười ở đây không khí đã bắt đầu se lạnh, nhất là khi mặt trời tắt nắng. Con đường nhỏ lọc cọc sỏi đá dẫn về khách sạn, có những đoạn sát với mép nước hồ, nước tràn cả lên bờ, lăn tăn gợn sóng. Xa xa là những đường viền nhấp nhô màu xám, không rõ là mây hay núi. Inle Lake thật sự đem lại cảm giác yên ả và dễ chịu ngay từ phút đầu tiên gặp gỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Y_tAqQReBW4/TuBcxnQI8ZI/AAAAAAAABko/OjNFU62YKa0/s1600/IMG_7646.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://3.bp.blogspot.com/-Y_tAqQReBW4/TuBcxnQI8ZI/AAAAAAAABko/OjNFU62YKa0/s400/IMG_7646.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Xin bổ sung thêm vài thông tin về Inle Lake trước khi kể thêm cho bạn bất kỳ điều gì về nó: Inle Lake là hồ nước ngọt lớn thứ hai ở Myanmar, với diện tích bề mặt khoảng 116km2, sâu từ 2 tới 4m (nhưng tôi &amp;nbsp;lại nghe người dân ở đây nói, vùng trung tâm hồ sâu nhất tới 7m). Hồ nằm trên vùng cao nguyên, cách mặt nước biển gần 1.000m - tương đương với độ cao của Mộc Châu hay Bảo Lộc ở Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu xếp chỗ ăn ở ổn thỏa, anh hướng dẫn viên người địa phương đưa ba người bạn Việt Nam là chúng tôi có mặt trên hồ vào lúc 9h sáng. Tới lúc này, mặt trời đã chan hòa trên khắp các mái nhà ở Nyaung Shwe và lấp lánh trên từng milimét mặt hồ. Đến đây, Inle Lake mới chính thức mở ra trước mắt tôi một vùng trời – nước mênh mang và choáng ngợp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nước &amp;amp; Trời&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có gì ngạc nhiên khi ở đây, bạn sẽ có cảm giác bầu trời gần với mình hơn, trong xanh hơn và to rộng hơn. Tất cả lý do thuộc về thời tiết và địa lý! Ấy thế &amp;nbsp;nhưng bạn vẫn không tránh khỏi cảm giác bất ngờ và cả xúc động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ánh nắng chan hòa nhưng không gay gắt, bầu không khí dịu mát bởi gió hồ miên man, trước mặt bạn là trời xanh - rất gần, hai bên hồ và phía xa là núi, sát ngay cạnh là mặt nước hồ trong veo như gương. Một tổng thể thiên nhiên vô cùng hoàn hảo, cho tâm trí ta giãn ra, mọi suy nghĩ và vướng bận nhường chỗ cho trời, nước và một màu xanh trải đến tận ngoài tầm mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-S-WH3TEjhso/TuBcJa_XxQI/AAAAAAAABkA/5gKVAs5fykI/s1600/IMG_7538.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-S-WH3TEjhso/TuBcJa_XxQI/AAAAAAAABkA/5gKVAs5fykI/s400/IMG_7538.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Inle Lake làm tôi nhớ tới chuyến đi thuyền trên sông Gâm (Bắc Kạn) cách đây đã ba năm. Cùng với sông Gâm, Việt Nam còn nhiều con sông, hồ nước lớn trên núi có cảnh đẹp độc đáo (Ba Bể cũng ở Bắc Kạn, Sông Đà ở Hòa Bình, Biển Hồ ở Pleiku...). Vẫn là cái cảm giác mênh mang trước một khung cảnh mây nước, vẫn là sự thảng thốt đến lâng lâng vì phong cảnh tuyệt vời, nhưng nếu sông Gâm ngày ấy là sự lạnh lẽo và có phần xa cách với những đỉnh núi mờ sương ngay hai bên bờ sông, thì Inle Lake của tôi hôm nay ấm áp, yên bình và vô cùng gần gũi với ánh nắng chan hòa, cây cỏ và cả những người dân đang sống ngay trên hồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Làng của những ngôi nhà chân dài&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảnh đẹp vốn là phần nền cơ bản cho bất kỳ điểm du lịch hấp dẫn nào. Nhưng nếu chỉ có vậy thì khách du lịch chỉ ngắm một ngày là hết cảnh, còn người viết như tôi cũng chỉ có bao nhiêu chữ trên kia là… hết chuyện. Nhưng Inle Lake đẹp bởi cảnh thiên nhiên nó một phần, thì nét văn hóa độc đáo và con người ở bản địa lại &amp;nbsp;làm nét đẹp đó tăng lên thành đôi, ba phần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ nước, ngoài vai trò tự nhiên của nó thì còn là một vùng dân cư khá đông đúc, với rất nhiều hình thức sinh nhai. Đến đây, lại phải nhắc tới những vùng sông, hồ trên núi mà tôi đã từng đi qua, chưa một nơi nào có cách xây nhà và sinh sống trên hồ độc đáo như ở Inle Lake. Những ngôi nhà trông giống như nhà sàn ở Việt Nam, quần tụ ở bờ phía Nam, cũng có đền chùa và tháp, có cả tu viện… như bao nhiêu vùng đất khác của Myanmar. Có nhà mới xây, cũng có nhà đã hơn trăm tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-cE8ahGcPMDE/TuBcMOl_TPI/AAAAAAAABkY/ZBWhV7SRfYc/s1600/IMG_7826.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://1.bp.blogspot.com/-cE8ahGcPMDE/TuBcMOl_TPI/AAAAAAAABkY/ZBWhV7SRfYc/s400/IMG_7826.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay, Inle Lake vào mùa nước lớn (phải chục năm mới gặp một lần), nên nước lên gần sát sàn nhà. Nếu không, có lẽ chúng tôi đã được gặp cảnh tượng đẹp hơn nhiều, với những ngôi nhà có chân dài cắm xuống nước!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn sinh sống chủ yếu của cư dân hồ là thủy hải sản, nông sản trên trên hồ, đặc biệt là nghề trồng cà chua rất phát triển. Theo các thông tin mà tôi có được, Inle Lake là vựa cà chua lớn nhất Myanmar, ngon nổi tiếng. Ngoài ra, còn có các xưởng nghề thủ công như dệt, kim hoàn, dao kéo, thuốc lá… và tất nhiên không thể thiếu các nhà hàng nổi để phục vụ khách du lịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Những ấn tượng đặc biệt&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả một ngày trời lòng vòng trên hồ bằng thuyền, ghé từ xưởng thủ công này tới xưởng thủ công khác, từ ngôi nhà này tới tu viện, chùa tháp khác… chúng tôi không khỏi thán phục sự niềm nở, tận tình và vô cùng thật thà đáng yêu của người dân nơi đây. Vẫn biết rằng nó nằm một phần trong dịch vụ du lịch, nhưng có những sự quan tâm chi tiết, tỉ mỉ đến mức chúng tôi biết chắc rằng chỉ có những tấm lòng chân thành và quan tâm từ bản năng mới có thể làm được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại chuyến đi chơi Inle Lake, ấn tượng nữa là cách chèo thuyền bằng chân truyền thống. Thoạt nghe anh hướng dẫn viên tự hào khoe về cách chèo thuyền độc đáo này, đám chúng tôi gật gù và làm ra vẻ “thường thôi”! Nhưng hóa ra không hề “thường” chút nào. Ở Việt Nam, hình thức chèo thuyền bằng chân không hiếm, nhưng người chèo thuyền phải ngồi để điều khiển mái chèo. Còn ở Inle Lake, người ta đứng! Người chèo thuyền đứng ở cuối thuyền, một chân làm trụ và chân kia ngoắc vào mái chèo để điều khiển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-yUkksGnn-xM/TuBcKI4C5OI/AAAAAAAABkI/nZpQcjC95Lg/s1600/IMG_7570.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-yUkksGnn-xM/TuBcKI4C5OI/AAAAAAAABkI/nZpQcjC95Lg/s400/IMG_7570.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều thứ hai ở Inle Lake, sau khi đã khám phá gần hết những nét đẹp độc đáo của vùng hồ, cả nhóm vẫn không khỏi ngơ ngẩn với một cảnh tượng đẹp như tranh với một người đàn ông mặc Yongi (trang phục truyền thống của Myanmar), đầu đội chiếc nón kiểu Trung Hoa, đang đi úp cá trên hồ. Máy ảnh hoạt động hết công suất để săn cho được một tấm hình thật đẹp, ghi lại khoảnh khắc yên bình và vô cùng Myamar ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lễ hội Hpaung Daw U&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một điều hết sức may mắn với nhóm của chúng tôi là có mặt đúng vào dịp lễ hội Hpaung Daw U lớn nhất ở Inle Lake, mỗi năm chỉ diễn ra một lần từ tháng Chín tới tháng Mười trong khoảng ba tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ hội được tổ chức để bày tỏ lòng ngưỡng mộ và thành kính với Đức Phật. Khắp vùng hồ, tượng Phật được rước từ làng ngày sang làng khác, theo sau chiếc thuyền chính rước tượng Phật là rất nhiều đoàn thuyền từ các làng đổ về, với những người trai tráng được tuyển chọn đặc biệt để điều khiển những chiếc thuyền này. Ở đây, một lần nữa cách chèo thuyền truyền thống lại được dịp phô bày hết sự độc đáo với những du khách như chúng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-DhWIylN9y0g/TuBcLK22MPI/AAAAAAAABkQ/ljlTcBpHKt4/s1600/IMG_7733.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-DhWIylN9y0g/TuBcLK22MPI/AAAAAAAABkQ/ljlTcBpHKt4/s400/IMG_7733.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Quả là một ngày hội lớn với hàng trăm thuyền lớn nhỏ, thuyền đi theo đoàn rước chính, cả thuyền của người dân đi theo xem hội. Cứ tưởng tượng như ở Việt Nam, chúng ta đi diễu hành bằng xe máy vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rời Inle Lake với nhiều ấn tượng đẹp. Và sau tất cả, còn đọng lại mãi trong tôi vẫn là một vùng trời nước lồng lộng và rất đỗi thanh bình, ở nơi ấy, tôi đã có những khoảnh khắc được lắng lại để nghe từng hơi thở và nhịp đập của trái tim mình…&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Bài đăng trên Tạp chí Open Sky, số tháng 12/2011&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2910092504666271727?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2910092504666271727/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/12/inle-lake-chan-troi-rong-mo.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2910092504666271727'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2910092504666271727'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/12/inle-lake-chan-troi-rong-mo.html' title='Inle Lake: Chân trời rộng mở'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-Y_tAqQReBW4/TuBcxnQI8ZI/AAAAAAAABko/OjNFU62YKa0/s72-c/IMG_7646.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7930376254627054649</id><published>2011-11-22T18:45:00.000+07:00</published><updated>2011-11-22T18:45:07.600+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='books'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pdftoprc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Kindle'/><title type='text'>Đọc sách PDF trên Kindle</title><content type='html'>Để đọc được sách trên Kindle, có một cách đơn giản nhất là dùng MobipocketReader để convert từ PDF sang PRC rồi chép file vào Kindle để đọc, nhưng cách này nói chung chỉ áp dụng được cho truyện và những quyển sách chỉ có text, không có hình ảnh, biểu đồ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình loay hoay khá lâu với việc tìm cách nào convert được tốt hơn. Cách phổ biến nhất thấy các bạn hay chia sẻ là đi đường vòng: PDF &amp;gt; PNG (file ảnh) &amp;gt; PDF &amp;gt; PRC - cách này thì giữ được toàn bộ ảnh nhưng mà không điều chỉnh được text, nên cũng dở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì cách mình thấy ổn nhất là convert PDF sang file Word (dùng Adobe Acrobat Pro là tốt nhất), sau đó dùng MobiocketReader để convert sang PRC. Cách này giữ được toàn bộ ảnh, còn biểu đồ, bảng biểu thì giữ được khoảng 70-80%, tiếng Việt cũng hiển thị rất tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chia sẻ lại trong trường hợp có bạn nào đó cũng đang loay hoay như mình đã từng :D&lt;br /&gt;Các nguồn phần mềm để thực hiện:&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.google.com.vn/url?sa=t&amp;amp;rct=j&amp;amp;q=adobe%20acrobat%20x%20pro&amp;amp;source=web&amp;amp;cd=3&amp;amp;ved=0CDYQFjAC&amp;amp;url=http%3A%2F%2Fwww.download.com.vn%2Ftimkiem%2FAdobe%2BAcrobat%2BX%2BPro%2B10%2Findex.aspx&amp;amp;ei=dIrLToz-F6ikmQX0_pncDQ&amp;amp;usg=AFQjCNE-RFjwvKcXTHPjJAJy3LNr1DulCA" target="_blank"&gt;Adobe Acrobat X Pro&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.mobipocket.com/en/downloadsoft/productdetailsreader.asp" target="_blank"&gt;MobipocketReader&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình chỉ nói tóm tắt như vậy, bạn nào gặp khó khăn gì thì có thể để lại comment ở đây, mình sẽ trả lời nếu có thể.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7930376254627054649?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7930376254627054649/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/oc-sach-pdf-tren-kindle.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7930376254627054649'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7930376254627054649'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/oc-sach-pdf-tren-kindle.html' title='Đọc sách PDF trên Kindle'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5815602137797554256</id><published>2011-11-18T11:55:00.000+07:00</published><updated>2011-11-18T11:55:32.415+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marketa irglova'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Marketa Irglová Tiny Concert</title><content type='html'>Tiny Concert do NPR thực hiện cùng Marketa vào đầu tháng 11 năm nay, với một số bài hát trong &lt;a href="http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/marketa-grglova-phat-hanh-album-au-tay.html" target="_blank"&gt;album Anar&lt;/a&gt; mới phát hành của cô:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- We are good&lt;br /&gt;- Dokhtar Doochani&lt;br /&gt;- Let me fall in love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẽ thấy một Marketa gần gũi hơn nữa, thu live nhưng giọng hát vẫn không thua kém gì trong phòng thu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe frameborder="0" height="338" scrolling="no" src="http://www.npr.org/templates/event/embeddedVideo.php?storyId=142093707" width="600"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5815602137797554256?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5815602137797554256/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/marketa-irglova-tiny-concert.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5815602137797554256'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5815602137797554256'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/marketa-irglova-tiny-concert.html' title='Marketa Irglová Tiny Concert'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-779105357539296991</id><published>2011-11-17T13:56:00.000+07:00</published><updated>2011-11-17T13:56:18.109+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>When we stand together</title><content type='html'>Single nằm trong album mới (sắp phát hành) của Nickelback. Clip được ghép nối bằng các bức ảnh phóng sự kèm theo lời bài hát, khá hay!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="315" width="560"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/NjCbGHI_4Hs?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/NjCbGHI_4Hs?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="560" height="315" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-779105357539296991?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/779105357539296991/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/when-we-stand-together.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/779105357539296991'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/779105357539296991'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/when-we-stand-together.html' title='When we stand together'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7448083024360750485</id><published>2011-11-04T15:08:00.000+07:00</published><updated>2011-11-04T23:43:55.783+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Myanmar'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Buddha'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Hành trình Burma</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Chín ngày chân trần trên đất nước Phật giáo Myanmar (tên cũ là Burma), chín ngày đi qua gần 2000 km, từ thành thị đến nông thôn, từ đồng bằng đến miền núi, đất nước Myanmar mở ra với nhiều điều thú vị về con người, tôn giáo và cảnh vật thiên nhiên.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Những điều lầm tưởng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có rất nhiều lầm tưởng trước khi đặt chân tới đây. Rằng bao trùm lên đất nước này là bầu không khí quân đội. Rằng ở đây người ta vẫn còn dùng dial-up để truy cập Internet và Gmail, Yahoo đều bị chặn. Rằng đời sống người dân rất nghèo nàn lạc hậu, đồ ăn không ngon, kém vệ sinh và giá cả sinh hoạt thì rẻ vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-tCQpze0gQF8/TrOa2_mEIYI/AAAAAAAABgE/Nczz1vxsW9Q/s1600/Myanmar+2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-tCQpze0gQF8/TrOa2_mEIYI/AAAAAAAABgE/Nczz1vxsW9Q/s400/Myanmar+2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Bagan, miền đất của đền chùa và tu viện, kinh đô của vương quốc Pagan cũ, được xây dựng từ thế kỷ 9 đến 13 - Ảnh: Trangneu&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Tất thảy đều chỉ là lầm tưởng. Sự thật là họ làm du lịch không đến nỗi nào, cơ sở vật chất dù còn kém ta nhưng dịch vụ thì có phần tốt hơn. Wifi không trải đầy đường nhưng cũng không đến nỗi lạc hậu và bị ngăn chặn đủ đường như lời đồn. Tuy nhiên giá cả sinh hoạt thì khá cao, bao gồm ăn uống và các phương tiện giao thông công cộng. Một số thứ đắt đến vô lý, như...áo mưa. (Vâng, raincoat, đắt gấp 10 lần ở Việt Nam). Riêng chuyện ăn uống thì món ăn của người Miến không có gì xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi tệ, còn vấn đề an toàn thực phẩm thì nếu bạn chịu được thức ăn đường phố của Việt Nam, có lẽ bạn sẽ chẳng lo sợ bất cứ điều gì.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Điều bất ngờ lớn nhất là thái độ phục vụ của tất cả các dịch vụ và con người liên quan đến du lịch. Sự quan tâm tận tình chu đáo mà chỉ có thể là sự quan tâm chân thành theo bản năng thì mới đạt đến mức ấy. Một ví dụ đơn giản: Bạn đang leo núi thì trời mưa. Người lái xe đứng chờ dưới chân núi không hiểu tìm được ở đâu đủ ô (dù) cho từng người và gửi một cô bé con chạy lên tận nơi đưa ô cho bạn. Có hàng chục ví dụ như thế &amp;nbsp;trên suốt hành trình Burma của tôi, và những kỷ niệm như thế đã làm ấm lòng khách du lịch và sự thiếu thốn thứ này, thứ kia chỉ còn là chuyện nhỏ.&lt;/div&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đất nước của đạo Phật&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Myanmar, Phật giáo là quốc giáo. Không giống như Việt Nam (nhất là miền Bắc), đạo Phật ở đây vô cùng gần gũi với cuộc sống của người dân. Ở những nước tôi đã từng qua có Phật giáo theo dòng Tiểu thừa, như Cam-pu-chia, Thái Lan, thì đều có sự cởi mở nhất định, chùa chiền lúc nào cũng đông vui và tưng bừng nhạc, hoa. Tuy nhiên chưa thấy nơi nào đạo và đời gần nhau như ở đất nước này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-55-X2oF5ddA/TrOa6IH-d1I/AAAAAAAABgg/FmIZAgr-sa0/s1600/Myanmar+6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://3.bp.blogspot.com/-55-X2oF5ddA/TrOa6IH-d1I/AAAAAAAABgg/FmIZAgr-sa0/s400/Myanmar+6.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Đền thờ Ananda ở Bagan - Ảnh: Trangneu&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một phần không nhỏ dân số là nhà sư (chưa có con số thống kê chính thức), dễ dàng gặp nhà sư trên đường phố và trong mọi hoạt động thường ngày của dân chúng. Cuối tuần người dân nô nức đi lễ chùa. Có những nơi chùa như là công viên, nơi trai gái có thể hò hẹn và các em học sinh thì có thể đem sách vở tới học bài, và cũng đừng quá nhạc nhiên trước cảnh bà mẹ cho con bú hay một người đàn ông nằm ngủ ngay trong chùa, vì cảnh này là rất phổ biến ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hầu hết mỗi ngôi làng đều có chùa, đền, tháp và tu viện. Hơi rắc rối để phân biệt được những nơi này, đặc biệt là chùa (pagoda), đền (temple), tháp (stupa) đều là nơi thờ Phật. Riêng tu viện thì là nơi ăn ở của nhà sư. Không giống như Việt Nam (nhà sư thì sống trong chùa), nhà sư &amp;nbsp;Myanmar sống trong các tu viện. Số lượng các tu viện ở đây thì nhiều vô số và đôi khi còn được phân loại thành tu viện giành cho chuyện học hành, tu viện giành cho chữa bệnh...&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-yW1VrtgOeXw/TrOa3SSHIRI/AAAAAAAABgQ/NQT7VqvXlT8/s1600/Myanmar+3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-yW1VrtgOeXw/TrOa3SSHIRI/AAAAAAAABgQ/NQT7VqvXlT8/s400/Myanmar+3.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Một góc tu viện Shwenandaw với nghệ thuật chạm khắc gỗ tinh xảo - Ảnh: Trangneu&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đất nước của những ngôi chùa vàng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu Chùa Vàng Chùa Bạc là biểu tượng của Thái Lan thì biểu tượng của Myanmar phải là rất nhiều chùa và tượng vàng. Có một câu nói khá quen thuộc với các bạn đã từng đến Myanmar là: “Người Myanmar ăn rồi chỉ mua vàng để đắp lên tượng Phật”. Hàng trăm ngàn ngôi chùa, hàng triệu bức tượng Phật trên toàn đất nước, hàng năm có hàng triệu triệu lượt Phật tử đi lễ chùa và mua vàng lá để đắp lên chùa và tượng. Ngôi chùa cổ nhất Myanmar (cũng là một trong những ngôi chùa cổ nhất thế giới) là Shwedagon nằm tại Yangon, có tuổi đời 2500 năm, mang trên mình 7 tấn vàng. Bức tượng Phật nổi tiếng Mahamuni tại cố đô Mandalay, cao 4 mét bằng đồng và dát vàng, qua thời gian lớp vàng dát bên ngoài bức tượng đã dày tới 6 inch (khoảng 15,2 cm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắc vàng bao phủ khắp mọi nơi trên đất nước này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một câu chuyện dài, và chỉ riêng nó thôi cũng tốn nhiều giấy mực để nói đi nói lại. Myanmar có hẳn một nghề truyền thống là nghề dát vàng lá bán cho người đi lễ chùa. Một miếng vàng lá kích thước khoảng 5x5 cm, mỏng như tờ giấy vàng mã của ta, được bán với giá khoảng 15.000 đồng Việt Nam, không biết một năm người ta tiêu thụ bao nhiêu tấn vàng để phục vụ cho chùa chiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng phải nói thêm rằng vàng dát lên tượng và chùa vẫn bị bay hơi dần đi chứ không phải vẫn tồn tại ở đó, nên có thể xem rằng thói quen và tục lệ này khá lãng phí. Nhưng người dân vẫn tin rằng chùa và tượng được dát vàng sẽ đem lại may mắn cho họ, nên hàng nghìn năm qua, vẫn có thêm rất nhiều ngôi chùa mới ra đời và vàng vẫn tiếp tục được sử dụng cho chùa chiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Yongyi, rối gỗ và những chiếc xe taxi nội đô&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là ba thứ mà tôi chọn làm đặc trưng cho một Myanmar trong cảm nhận của mình, bên cạnh đền chùa, các nhà sư và đạo Phật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yongyi là bộ quốc phục của Myanmar, giành cho cả nam, nữ và còn phổ biến hơn cả áo dài của ta. “Thiết kế” của Yongyi thì vô cùng đơn giản, có thể tưởng tượng nó giống như một chiếc túi rất rộng và không có đáy, bạn mặc lên người và cuốn tròn lại, phụ nữ thì cài vạt váy một cách kín đáo còn nam giới thì cuộn phần vạt váy thừa ra thành một cuộn tròn to trước bụng. Người ta mặc Yongyi trong tất cả mọi hoạt động, từ cuộc sống thường nhật đến những buổi lễ quan trọng nhất. Yongyi thường được may từ loại vải dệt tay truyền thống của người Miến. Một người phụ nữ có thể dệt được 1-2 mét vải mỗi ngày, mà một chiếc Yongyi cần khoảng 3 mét vải. Bạn hình dung được tính chất đặc biệt của Yongyi rồi chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-7q49JMTpm9A/TrOa4Yx2PEI/AAAAAAAABgY/Qxt4wXcM9wQ/s1600/Myanmar+4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-7q49JMTpm9A/TrOa4Yx2PEI/AAAAAAAABgY/Qxt4wXcM9wQ/s400/Myanmar+4.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Ngư dân vùng Inle Lake trong trang phục Yongyi và cách chèo thuyền bằng chân đặc trưng - Ảnh: Trangneu&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như Yongyi, rối gỗ là quốc hồn của Myanmar. Trước kia rối là một hình thức biểu diễn chỉ được phục vụ trong cung đình, nhưng ngày nay nó đã được phổ biến rộng rãi, thạm chí có thể làm đồ chơi, vật trang trí. Một bộ rối gỗ đầy đủ của Myanmar có 28 nhân vật, được làm từ những loại gỗ đặc biệt (quy định riêng cho từng nhân vật). Người Myanmar rất biết nét độc đáo này của họ nên rối gỗ có mặt ở khắp mọi nơi, chào mời du khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/--NsAJ0Pl94M/TrOa5kddM-I/AAAAAAAABgc/BY11W7GtP48/s1600/Myanmar+5.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/--NsAJ0Pl94M/TrOa5kddM-I/AAAAAAAABgc/BY11W7GtP48/s400/Myanmar+5.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Rối gỗ được bày bán trong một cửa hàng lưu niệm ở làng Mingun (Mandalay) - Ảnh: Trangneu&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trái ngược với hai đặc trưng mà tôi đã chọn ở trên, mang đầy tính văn hóa và truyền thống. Đặc trưng thứ ba tôi chọn cho Myanmar là một hình ảnh hiện đại cho đô thị. Đó là những chiếc taxi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gọi là taxi nhưng thực ra tính chất của nó giống như một chiếc xe bus. Những chiếc xe bán tải chật cứng khách, trên nóc xe, trong thùng xe, và cả đuôi xe nữa. Nhiều người trong số họ là các nhà sư với chiếc áo màu nâu đỏ quen thuộc. Hình ảnh tưởng chỉ có thể chỉ còn gặp trong các bộ phim hoạt hình thì ở đây vẫn ngày ngày qua lại rất nhiều trên đường phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chín ngày khép lại với nhiều ấn tượng đẹp về đất nước và con người Myanmar. Vẫn còn nhiều điều bí ẩn chưa thể hiểu hết, vẫn còn những nơi chốn chưa đặt chân tới với đôi chút lưu luyến, để hẹn một ngày sẽ được quay trở lại nơi này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tạp chí H-Lifestyle, số tháng 10/2011&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7448083024360750485?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7448083024360750485/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/hanh-trinh-burma.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7448083024360750485'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7448083024360750485'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/11/hanh-trinh-burma.html' title='Hành trình Burma'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-tCQpze0gQF8/TrOa2_mEIYI/AAAAAAAABgE/Nczz1vxsW9Q/s72-c/Myanmar+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7646507851759387766</id><published>2011-10-30T16:42:00.001+07:00</published><updated>2011-10-30T16:44:32.449+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Myanmar'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mandalay'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photography'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='happiness'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><title type='text'>Life is going on</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù ở đâu và trong hoàn cảnh nào đi nữa. Người giàu vẫn khóc vì những nỗi buồn và những giấc mơ phù phiếm. Người nghèo vẫn vui cười với những hạnh phúc bé con của riêng họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bức hình này tôi chụp ở một ngôi làng thuộc ngoại ô của Mandalay (Miến Điện). Có nên gọi nó là “làng” không nhỉ? Dăm chục túp lều, phần lớn là tạm bợ bằng nứa lá, dựng ngay bên mép đường. Cuộc sống của họ diễn ra ngay bên lề đường xã hội, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bạn tôi nhìn thấy cảnh một thằng bé kéo giật em nó lại để tránh xe tải – cái chết cách thằng bé chỉ trong gang tấc, đã ám ảnh mãi với câu hỏi “Sao người ta có thể sống nguy hiểm đến thế”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần câu trả lời. Tôi nghĩ chị cũng có câu trả lời của riêng mình rồi. Vì cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn, và chúng tôi, những người “giàu” hơn họ, đừng băn khoăn làm gì, vì biết đâu chừng chúng tôi còn không hạnh phúc bằng họ kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem lại những bức ảnh này và quyết định đưa lên mà không cắt cúp và chỉnh sửa bất cứ điểm gì, tôi nhận thấy nó rực rỡ hơn mình hình dung. Không cần một lời nói nào, họ, những người bạn xa lạ, những người luôn sẵn sàng nở nụ cười khi nhìn thấy chúng tôi giơ máy ảnh lên, đã cho tôi thấy ý nghĩa của cuộc sống này. Khi mà mọi thứ được đưa về mức tối giản, hạnh phúc sẽ dễ tìm kiếm hơn nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-QAmJ-ai6oJs/Tq0a8WIeQjI/AAAAAAAABeA/0NSwKnIVXaY/s1600/IMG_6853.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://4.bp.blogspot.com/-QAmJ-ai6oJs/Tq0a8WIeQjI/AAAAAAAABeA/0NSwKnIVXaY/s400/IMG_6853.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Cctw5RlCDEg/Tq0a-u2Oc8I/AAAAAAAABeI/y6VdcACX9Pk/s1600/IMG_6863.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-Cctw5RlCDEg/Tq0a-u2Oc8I/AAAAAAAABeI/y6VdcACX9Pk/s400/IMG_6863.JPG" width="265" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-J3mXe-1l3mg/Tq0bCTzZk9I/AAAAAAAABeQ/gobdURrvlFc/s1600/IMG_6874.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-J3mXe-1l3mg/Tq0bCTzZk9I/AAAAAAAABeQ/gobdURrvlFc/s400/IMG_6874.JPG" width="265" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-n9ngXP0ji6c/Tq0bE380M3I/AAAAAAAABeY/_7yFVwRi6Ao/s1600/IMG_6875.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-n9ngXP0ji6c/Tq0bE380M3I/AAAAAAAABeY/_7yFVwRi6Ao/s400/IMG_6875.JPG" width="265" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-YQWfEi_akXQ/Tq0bHpyAZ0I/AAAAAAAABeg/cmJ3yohye9Y/s1600/IMG_6876.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://3.bp.blogspot.com/-YQWfEi_akXQ/Tq0bHpyAZ0I/AAAAAAAABeg/cmJ3yohye9Y/s400/IMG_6876.JPG" width="265" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-TFRGP4u8KDc/Tq0bJuWlJJI/AAAAAAAABeo/pqIYFQZDBxU/s1600/IMG_6878.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://1.bp.blogspot.com/-TFRGP4u8KDc/Tq0bJuWlJJI/AAAAAAAABeo/pqIYFQZDBxU/s400/IMG_6878.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-ODp9DPLJFvQ/Tq0bK55VNKI/AAAAAAAABew/xGFTrjVCG1A/s1600/IMG_6880.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-ODp9DPLJFvQ/Tq0bK55VNKI/AAAAAAAABew/xGFTrjVCG1A/s400/IMG_6880.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-8hya8IZc9A4/Tq0bNF2MeQI/AAAAAAAABe4/4orK44or2dk/s1600/IMG_6883.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="263" src="http://3.bp.blogspot.com/-8hya8IZc9A4/Tq0bNF2MeQI/AAAAAAAABe4/4orK44or2dk/s400/IMG_6883.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-XX8T4jRi1-U/Tq0bPsF_dSI/AAAAAAAABfA/dlgUvghwc9g/s1600/IMG_6885.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://3.bp.blogspot.com/-XX8T4jRi1-U/Tq0bPsF_dSI/AAAAAAAABfA/dlgUvghwc9g/s400/IMG_6885.JPG" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-flPBOIULcbQ/Tq0bR562YiI/AAAAAAAABfI/yqV-yZ4ce0U/s1600/IMG_6888.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://1.bp.blogspot.com/-flPBOIULcbQ/Tq0bR562YiI/AAAAAAAABfI/yqV-yZ4ce0U/s400/IMG_6888.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-knuGa4ei5yU/Tq0bTBU6V8I/AAAAAAAABfQ/qV1d5O4FdQg/s1600/IMG_6892.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-knuGa4ei5yU/Tq0bTBU6V8I/AAAAAAAABfQ/qV1d5O4FdQg/s400/IMG_6892.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-_a9IgKlTIog/Tq0bUUWRGVI/AAAAAAAABfY/xF1xa5asyHg/s1600/IMG_6895.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://1.bp.blogspot.com/-_a9IgKlTIog/Tq0bUUWRGVI/AAAAAAAABfY/xF1xa5asyHg/s400/IMG_6895.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-vrwH_Yj6NW4/Tq0bWUSmGXI/AAAAAAAABfg/DyFJ_T7xtxg/s1600/IMG_6898.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-vrwH_Yj6NW4/Tq0bWUSmGXI/AAAAAAAABfg/DyFJ_T7xtxg/s400/IMG_6898.JPG" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-5OFnSPhZFKE/Tq0bX-N-UsI/AAAAAAAABfo/eg1n0icYS44/s1600/IMG_6901.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-5OFnSPhZFKE/Tq0bX-N-UsI/AAAAAAAABfo/eg1n0icYS44/s400/IMG_6901.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_NkdHokXf7s/Tq0bZ9RqbSI/AAAAAAAABfw/e3c8MgSXJ58/s1600/IMG_6905.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-_NkdHokXf7s/Tq0bZ9RqbSI/AAAAAAAABfw/e3c8MgSXJ58/s400/IMG_6905.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7646507851759387766?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7646507851759387766/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/life-is-going-on.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7646507851759387766'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7646507851759387766'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/life-is-going-on.html' title='Life is going on'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-QAmJ-ai6oJs/Tq0a8WIeQjI/AAAAAAAABeA/0NSwKnIVXaY/s72-c/IMG_6853.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7473067390881360835</id><published>2011-10-23T16:46:00.000+07:00</published><updated>2011-11-04T15:14:58.992+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Myanmar'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Tips cho các bạn đi Myanmar</title><content type='html'>Một vài kinh nghiệm nho nhỏ khi đi du lịch Myanmar:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Lba7e09LxH8/TrOeykDVs6I/AAAAAAAABhg/G0oqI6Cg20U/s1600/Myanmar+1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-Lba7e09LxH8/TrOeykDVs6I/AAAAAAAABhg/G0oqI6Cg20U/s400/Myanmar+1.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;1. Tuyến đường và địa điểm&lt;/b&gt;:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Nếu có thời gian thì đi cả 4 điểm: Yangon, Bagan, Mandalay, Inle Lake. Cung đường và thời gian hợp lý nhất là: Việt Nam - Yangon (1 ngày) - Bagan (2, 3 ngày) - Mandalay (2, 3 ngày) - Inle Lake (2 ngày) - Yangon - Việt Nam&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Nếu không có thời gian để đi hết thì nên ưu tiên Bagan và Mandalay, vì đây là hai nơi đặc trưng nhất của Myanmar và có khá nhiều điều thú vị. Trước khi mình đi, có tham khảo thông tin từ vài nguồn thì có bạn nói Mandalay không đáng giành nhiều thời gian, nhưng cá nhân mình thì lại thấy Mandalay cực kỳ thú vị và đặc trưng. Còn Inle Lake thì đẹp và dễ chịu, nhưng nếu không đi được thì có thể bỏ qua. Yangon thì bắt buộc rồi, vì đấy là điểm chuyển tiếp ra - vào Myanmar, trừ khi bạn đi đường bộ.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Những điểm hay của từng nơi thì mình sẽ viết ở phần sau.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;2. Ăn - Ở và chi phí sinh hoạt&lt;/b&gt;:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Chuyện ăn uống ở Myanmar không rẻ, trung bình một bữa ăn khoảng 3.000 - 5.000 kyats/1 người (tính thời giá hiện tại là 1 kyats = 30 VND).&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Đặc biệt là đồ uống khá đắt, ngang với đồ ăn, kể cả ở hàng ăn bình dân. Ví dụ một chai nước suối 500ml giá khoảng 15.000 VND, một lon Coke khoảng 30-45 ngàn. Vì thế chú ý đừng lãng phí nước uống của bạn.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Giá phòng khách sạn thì trung bình 7-10$/1 người (ở đây mình lại dùng giá USD vì các khách sạn họ tính tiền theo giá USD), chất lượng thì không bằng ở Việt Nam đâu, chịu khó nhé và tiền nào sẽ có của nấy.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Gợi ý chỗ ăn/ở của từng nơi thì mình sẽ viết ở phần sau.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;3. Đi lại&lt;/b&gt;:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Có ba phương tiện di chuyển chủ yếu có thể xem xét là Máy bay, xe bus và xe lửa. Mình chưa đi thử xe lửa nên sẽ không bình luận gì.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bus ở Myanmar bây giờ đã khá hơn nhiều rồi, không đến nỗi "terrible" như bình luận trên các trang du lịch. Chỉ cần chú ý khi mua vé thì chọn loại có air-conditioner. Tuy nhiên giá cả thì đắt gấp đôi ở Việt Nam. Giá một chặng ngắn (200-300km) là 12.000 - 15.000 kyats (khoảng 350 - 450.000 VND)&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Mình đã đi hai chặng bus (đêm): Bagan - Mandalay và Mandalay - Inle Lake thì thấy đều OK cả.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Về các chuyến bay nội địa thì chất lượng máy bay cũng ổn, (tương đương Air Mekong của mình), nhưng chất lượng sân bay thì kém xa, hầu hết đều làm bằng tay, cho nên khi tới nơi check in - check out, các bạn nhớ để ý hành lý của mình, tránh nhầm lẫn. Giá vé nội địa cũng tương đối cao, khoảng gần 100$ cho 1 chặng dài (Yangon - Bagan, hoặc Heho - Yangon), và gần 50$ cho 1 chặng ngắn hơn.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các bạn chú ý khi cân nhắc giữa bus và máy bay thì phải tính đến cả chi phí đi từ sân bay về khách sạn của mình nữa, nhiều khi giá sẽ rất chát, ví dụ ở Heho về Inle Lake.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;4. Mua sắm&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ở Myanmar chỉ có thể mua quà lưu niệm, có thể mua nhiều ở Mandalay và Inle Lake. Ngoài ra, sân bay Quốc tế Yangon (khu chờ boarding) bán quà lưu niệm rẻ và không phải mặc cả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;5. Tips cho từng địa điểm&lt;/b&gt;: (sẽ cập nhật sau)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7473067390881360835?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7473067390881360835/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/tips-cho-cac-ban-i-myanmar.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7473067390881360835'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7473067390881360835'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/tips-cho-cac-ban-i-myanmar.html' title='Tips cho các bạn đi Myanmar'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Lba7e09LxH8/TrOeykDVs6I/AAAAAAAABhg/G0oqI6Cg20U/s72-c/Myanmar+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-9211659724025199711</id><published>2011-10-15T13:41:00.001+07:00</published><updated>2011-10-15T13:42:20.930+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trần Thu Hà'/><title type='text'>Bài thơ viết cho Cua của Hà Trần</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Một nhịp buồn&lt;br /&gt;Một nhịp vui&lt;br /&gt;Chào con bé nhỏ&lt;br /&gt;Vòng tay xanh đỏ&lt;br /&gt;Sáng bừng một sinh linh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một nhịp vui&lt;br /&gt;Một nhịp buồn&lt;br /&gt;Mắt này đen thế&lt;br /&gt;Môi nào ngon thế&lt;br /&gt;Con đến đây rồi reo lại ta tiếng cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhịp nhịp buồn&lt;br /&gt;Nhịp nhịp vui&lt;br /&gt;Ta là con ngày ấy&lt;br /&gt;Con là ta ngày mai&lt;br /&gt;Những mắt dây&lt;br /&gt;Cứ nối vòng quá khứ&lt;br /&gt;Cả nhà chào con&lt;br /&gt;Bằng tình yêu nối lại những vòng dây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọn nến nhỏ&lt;br /&gt;Trong đêm thênh thang&lt;br /&gt;Rạng ngời ký ức&lt;br /&gt;Mất mát nào ta mang&lt;br /&gt;Con ơi, đã đủ đắp bồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhịp nhịp này&lt;br /&gt;Nhịp nhịp kia&lt;br /&gt;Bóng một người đi qua&lt;br /&gt;Lại trở về trong hình hài thơ dại&lt;br /&gt;Đón con vào đời&lt;br /&gt;Ta có lại người xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một nhịp đến&lt;br /&gt;Một nhịp đi&lt;br /&gt;Mừng con bé nhỏ&lt;br /&gt;Tình ta xanh đỏ&lt;br /&gt;Tựa vào con&lt;br /&gt;Sống dậy đôi lần...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-9211659724025199711?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/9211659724025199711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/bai-tho-viet-cho-cua-cua-ha-tran.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/9211659724025199711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/9211659724025199711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/bai-tho-viet-cho-cua-cua-ha-tran.html' title='Bài thơ viết cho Cua của Hà Trần'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6698647631602044597</id><published>2011-10-12T11:24:00.000+07:00</published><updated>2011-10-12T11:26:57.686+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marketa irglova'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='acoustic'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Markéta Irglova phát hành album đầu tay</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-UQhslf51CmE/TpUWTDV2NTI/AAAAAAAABdk/6K_PsjD3wK4/s1600/ScreenHunter_01+Oct.+12+11.01.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="385" src="http://2.bp.blogspot.com/-UQhslf51CmE/TpUWTDV2NTI/AAAAAAAABdk/6K_PsjD3wK4/s400/ScreenHunter_01+Oct.+12+11.01.gif" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Markéta Irglova, Glen Hansard hay Swell Season, về cơ bản là một màu. Nhưng là thứ màu không lẫn vào đâu được. Đã hơn một lần viết về cặp đôi này và những bài hát của họ, nhưng hôm nay lại viết tiếp nữa. Vì Markéta Irglova vừa phát hành album solo đầu tay của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album có tên Anar, với lời bình luận của các nhà phê bình là "đầy chất tự sự và những cảm xúc riêng tư" của Markéta. Thật vậy, 12 ca khúc vẫn với phong cách giản dị quen thuộc và có phần u buồn, chủ đạo vẫn là piano và giọng hát chính của Markéta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có Glen Hansard, phần nữ tính và ủy mị lại càng tăng thêm.&amp;nbsp;Tuy nhiên đấy chỉ lớp vỏ bên ngoài, hãy nghe những điều Markéta nói trong các ca khúc của cô: "Đứng trước một bước ngoặt và nhận ra không có gì là đúng hay sai, tất cả chỉ là góc nhìn của mỗi người và lăng kính chúng ta chọn để nhìn nhận tình huống" - &lt;i&gt;Crossroad&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www1.rollingstone.com/hearitnow/player/marketairglova.html"&gt;Nghe tất cả các ca khúc trên Rollingstone&lt;/a&gt;&amp;nbsp;t&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông tin tổng hợp:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Markéta Irglova và Glen Hansard là thành viên của ban nhạc The Swell Season (thành lập tháng 4/2006).&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Họ đạt giải ca khúc hay nhất trong phim của Oscar năm 2008, với bài hát &lt;i&gt;Falling Slowly&lt;/i&gt;&amp;nbsp;trong bộ phim độc lập Once.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Tháng 10/2008, The Swell Season phát hành album Strict Joy (và chưa phát hành thêm album nào cho tới nay).&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;Nghe Markéta, nhìn Markéta, xem Markéta biểu diễn, luôn có cảm giác rất nhớ và rất thèm mùa đông. Nhất là nắng mùa đông của tháng Mười một ở Hà Nội.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6698647631602044597?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6698647631602044597/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/marketa-grglova-phat-hanh-album-au-tay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6698647631602044597'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6698647631602044597'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/10/marketa-grglova-phat-hanh-album-au-tay.html' title='Markéta Irglova phát hành album đầu tay'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-UQhslf51CmE/TpUWTDV2NTI/AAAAAAAABdk/6K_PsjD3wK4/s72-c/ScreenHunter_01+Oct.+12+11.01.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2901127688977440665</id><published>2011-09-17T21:36:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T10:00:15.235+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='books'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kafka'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='haruki murakami'/><title type='text'>Kafka bên bờ biển</title><content type='html'>"&lt;i&gt;Memories are what warm you up from the inside. But they're also what tear you apart&lt;/i&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết, đây không phải là một review về "Kafka bên bờ biển", nó chỉ là một vài lời chia sẻ sau khi đọc xong nó, với những suy nghĩ và cảm giác tích cực mà một cuốn sách có thể mang lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Murakami, nhà văn số một của Nhật Bản (?), hay ít nhất có thể nói về ông như thế trên phương diện số tác phẩm mà ông viết ra và số sách ông đá bán được, không chỉ trong phạm vi Nhật Bản. Tôi đọc Murakami không nhiều, một vài truyện ngắn, một vài tiểu thuyết, có cuốn còn dở dang... có điều lần nào đọc xong cũng bị vương vấn mất vài ngày, hoặc lâu hơn thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyện của Murakami, dù ngắn hay dài, luôn nhiều lớp nghĩa và có lẽ người ta cần đọc vài lượt để hiểu hết những ẩn dụ mà ông muốn truyền đạt. Tuy thế, có một đặc điểm chung trong tất cả những cuốn tôi đã đọc của ông, đó là Murakami, hay ít nhất là những nhân vật của ông, luôn bị ám ảnh bởi ký ức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ký ức làm ấm lòng ta từ bên trong, đồng thời nó cũng xé nát tim ta&lt;/i&gt;. Miss Saeki trong "Kafka bên bờ biển" đã nói như thế. Tôi xem đây là câu đắt giá nhất trong tác phẩm này của ông. Ký ức và sự ám ảnh về ký ức là nguyên nhân gốc rễ gây ra những bi kịch trong những câu chuyện của "Kafka bên bờ biển".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, trong tác phẩm này của Murakami còn có một hình ảnh vô cùng độc đáo là ông cụ Nakata. Đối lập với sự ám ảnh đầy đau đớn và tuyệt vọng với các tầng ký ức của các tuyến nhân vật chính khác trong truyện, Nakata là một tuyến nhân vật độc đáo khác: hoàn toàn không có ký ức và cũng không hề bị chi phối bởi tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng Kafka bên bờ biển là một câu chuyện siêu thực, chẳng ra viễn tưởng cũng chẳng ra cổ tích. Nhưng độc giả cứ để mặc kệ cho Murakami dẫn đường trong câu chuyện ấy, và chấp nhận đó cũng chỉ là bề nổi của những điều mà Murakami đang cố gắng dẫn dắt để người đọc tìm thấy ở cuối con đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi kết thúc cuốn sách này, tôi cũng không dám chắc mình đã hiểu hết, hay tìm thấy đúng những điều Murakami muốn độc giả của ông tìm thấy. Nhưng có một điều chắc chắn rằng Kafka bên bờ biển là một cuốn sách đáng đọc. Giống như một bộ bài Tarot, nó dẫn dụ suy nghĩ và liên tưởng của ta, giúp ta nhận ra được chính những điều ẩn sâu trong tiềm thức của &amp;nbsp;mỗi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi định viết lại vài điều tóm tắt và những kết luận của mình về cuốn sách, nhưng đến đây, tôi thấy điều đó là vô nghĩa. Vì một khi nó đã như một bộ bài Tarot, thì giá trị của nó không phải ở việc Murakami định nói gì, mà là bạn đã tìm thấy điều gì cho mình sau khi đọc hết nó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2901127688977440665?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2901127688977440665/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/kafka-ben-bo-bien.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2901127688977440665'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2901127688977440665'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/kafka-ben-bo-bien.html' title='Kafka bên bờ biển'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-370356313945599330</id><published>2011-09-15T16:01:00.002+07:00</published><updated>2011-10-12T10:02:43.201+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lomo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photography'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Lomography: Trào lưu hay văn hóa?</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Sự ra đời của máy ảnh kỹ thuật số đã đem đến sự tiện dụng và nhiều ích lợi cho người dùng. Nhưng sau một thời gian, cũng như thời trang – người ta lại có xu hướng quay trở về những thứ đồ bây giờ đã được coi là “cổ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài năm trở lại đây, giới trẻ Việt Nam bắt đầu quay trở lại với thú chụp ảnh bằng máy phim. Từ những chiếc máy ảnh analogue 100% có thời gian sản xuất từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước, cho đến một dòng máy đặc biệt hơn – được gọi tên Lomography.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lomography như một mạch chảy ngầm, không quá ồn ào để trở thành “mốt” của số đông công chúng, nhưng nó vẫn ngấm ngầm lan tỏa và ngày càng phổ biến hơn, nhất là trong giới những bạn trẻ yêu thích nghệ thuật nhiếp ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lomography là…?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Chẳng khó khăn gì trong thế giới Internet ngày nay, dạo vài vòng vào các diễn đàn ảnh hoặc profile của một người thích chụp ảnh, gặp vài tấm ảnh trông lạ lạ, màu sắc rực rỡ, ý tưởng ngộ nghĩnh hoặc có khi là… mặt người này chồng lên thân kẻ khác (!) – rất có thể là một tấm ảnh Lomography đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-feaxhWevLZE/TnG-04AaRqI/AAAAAAAABdg/TPMYYQIkOt0/s1600/CNV000007.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="272" src="http://4.bp.blogspot.com/-feaxhWevLZE/TnG-04AaRqI/AAAAAAAABdg/TPMYYQIkOt0/s400/CNV000007.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Hãy quay trở lại lịch sử của Lomography một chút trước khi nói thêm bất cứ điều gì về nó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái tên Lomography xuất phát từ chiếc máy ảnh Lomo (&lt;i&gt;Leningradskoje Opitiko Mechanitscheskoje Objedinenie&lt;/i&gt;) do Liên Xô sản xuất. Năm 1982, chiếc máy ảnh Lomo LC-A đầu tiên ra đời, với mục đích là một chiếc máy ảnh compact tự động, gọn nhẹ và giá thành rẻ. Cho đến năm 1991, tình cờ có hai chàng sinh viên người Áo sử dụng chiếc máy ảnh này trong dịp đi du lịch tới Prague, với cách chụp hoàn toàn ngẫu hứng và tạo ra những bức ảnh rực rỡ, sinh động và vô cùng độc đáo. Chiếc máy ảnh Lomo LC-A và cách chụp ảnh này dần trở thành trào lưu trong giới trẻ châu Âu, rồi lan ra toàn thế giới và một dòng nhiếp ảnh mới được ra đời: Lomography.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có định nghĩa nào giới hạn cho ảnh Lomography (từ nay có thể gọi tắt là ảnh Lomo), vì ngay từ ban đầu ảnh Lomo đã được ra đời từ sự ngẫu hứng. Tuy nhiên có một đặc điểm chung nhất của ảnh Lomo là máy ảnh đơn giản và sử dụng nguyên tắc cơ học căn bản của máy ảnh. Máy sử dụng phim và khi chụp thì hoàn toàn ngẫu hứng. Khẩu hiệu chung cho giới chụp ảnh Lomo là “don’t think, just shoot” (đừng nghĩ, chỉ chụp thôi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Máy ảnh Lomo bây giờ cũng không chỉ dừng lại ở những chiếc máy Lomo LC-A năm nào nữa, người ta đã sản xuất và sáng tạo ra rất nhiều dòng &amp;nbsp;máy Lomo khác nhau, phục vụ nhiều nhu cầu, mục đích, sở thích và… sự ngẫu hứng của người chụp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Con đường đến với Lomo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có nghìn lẻ một lý do để một người đến với ảnh Lomo và yêu thích nó. Nhưng dù gì đi nữa, ảnh Lomo là một thứ dễ nghiện. Còn nhớ mới năm ngoái, khi sang Bangkok và gặp một người bạn Thái Lan ở đó, anh chàng trông rõ cao to chững chạc mà hôm đưa chúng tôi đi chơi trên phố, anh ta đeo toòng teng trên cổ một chiếc máy ảnh vỏ nhựa màu đỏ… trông như đồ chơi! Thỉnh thoảng lại thấy anh ta giơ máy lên bấm tạch tạch, thậm chí chụp mà còn không thèm ngắm trước. Hơi lạ nhưng sợ bất lịch sự nên tôi không hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài tháng sau, về Việt Nam, đúng lúc nhu cầu của tôi là mua một chiếc máy ảnh gọn nhẹ, giá vừa phải mà lại không phải là máy ảnh Point n’ Shot (máy kỹ thuật số tự động). Yêu cầu hơi ngược đời (vì muốn gọn nhẹ thì chỉ có PnS), vậy mà cuối cùng tôi đã tìm ra được chính xác loại máy ảnh mình nên mua, nhờ sự gặp gỡ tình cờ với một cậu bạn chuyên bán máy ảnh Lomo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-KLICfzMkAMk/TnG9oDUW_HI/AAAAAAAABdY/BSYNIV5YoFY/s1600/CNV0000091.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="286" src="http://4.bp.blogspot.com/-KLICfzMkAMk/TnG9oDUW_HI/AAAAAAAABdY/BSYNIV5YoFY/s400/CNV0000091.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Multi-exposure, một cách chụp ảnh ưa thích với máy ảnh Lomo&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Con đường đến với ảnh Lomo của tôi hơi ngược đời như vậy, nhưng cũng như nhiều bạn trẻ khác, nhanh chóng yêu thích và gần như nghiện chiếc máy ảnh của mình và đi đâu cũng đem theo. Đến lúc đó tôi mới nhớ ra cậu bạn và chiếc máy ảnh đỏ… Thời gian cách nhau chỉ vài tháng, từ một người không có chút khái niệm nào về ảnh Lomo, tôi đã đứng chung vào nhóm những con nghiện dòng ảnh này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì sao Lomo lại thu hút giới trẻ như vậy? Một vài người thích vì sự sinh động và sắc màu của ảnh Lomo, một vài người khác thích vì… những chiếc máy ảnh (thử dạo qua một vòng shop bán máy ảnh Lomo trên website chính thức của Lomography xem, bạn sẽ sẵn sàng thích nó ngay). Nhưng lý do lớn hơn cả, người ta thích nó vì sự ngẫu hứng và sáng tạo không giới hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Sống chung với Lomo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vui, lạ, trẻ trung và dễ dàng gây nghiện, nhưng để sống chung lâu dài được với Lomo không đơn giản. Trước hết vì sự mất thời gian (và cả tiền bạc) cho chuyện mua phim, tráng phim và scan (hoặc rửa ảnh) sau khi chụp. Nhẩm tính đơn giản, chụp mỗi cuộn phim thường 35mm sẽ tốn trên dưới 50 ngàn đồng, đấy là chưa kể những người sử dụng phim 100mm, phim chuyên dụng cho Lomo để đạt hiệu quả màu sắc hơn, số tiền sẽ là gấp đôi hoặc gấp ba. Chụp xong sẽ phải đem ra tiệm tráng phim và scan, đi lại mất tương đối thời gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do thứ hai sẽ khiến bạn có thể bỏ cuộc là… ý kiến của những người không thích ảnh Lomo. Sự độc đáo bao giờ cũng có hai mặt, ở phía bên kia của ranh giới yêu thích Lomo là những người ghét ảnh Lomo. Đấy là những người không thích sự lộn xộn, không thích sự ngẫu hứng, không thích những gì nằm ngoài trật tự bình thường. Bạn sẽ nhận được những lời nhận xét tiêu cực, từ nhẹ tới nặng. Bản thân tôi cũng đã chịu mất luôn một người bạn vì sở thích Lomo của mình (!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì thế, có lẽ chỉ sự kiên nhẫn và thực sự yêu thích mới khiến bạn gắn bó lâu dài với ảnh Lomo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Trào lưu hay văn hóa?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trào lưu là những thứ ngắn hạn, dễ đến và cũng dễ đi. Những trào lưu cũ sẽ được thay thế bởi &amp;nbsp;những trào lưu mới. Cũng không có gì sai khi bạn theo đuổi một trào lưu. Chỉ có điều là, khi nói về Lomography, tôi thường tự hỏi Lomo cũng sẽ đến rồi đi và quét qua giới trẻ Việt nam như một trào lưu, hay sẽ vẫn tiếp tục ở lại và trở thành một nét văn hóa riêng, xây dựng cho nó một cộng đồng riêng của những người yêu thích thứ nghệ thuật đặc trưng và kỳ lạ này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời có lẽ đã nằm ngay ở trên, khi tôi nhắc đến việc sống chung lâu dài với Lomo. Sự kiên nhẫn và gắn bó sẽ không dễ dàng nhìn thấy trên bề mặt mỗi bức ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-2N-NVzGJfsY/TnG91_hz_fI/AAAAAAAABdc/criWBRFUUcA/s1600/CNV000027.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="398" src="http://2.bp.blogspot.com/-2N-NVzGJfsY/TnG91_hz_fI/AAAAAAAABdc/criWBRFUUcA/s400/CNV000027.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Cambodia Royal Palace&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Người ta có thể chỉ cần vài thao tác đơn giản với một phần mềm chỉnh sửa ảnh, cũng có thể tạo ra những bức ảnh kiểu Lomo từ một bức ảnh kỹ thuật số. Nhưng chắc chắn, điều đó sẽ không đem lại cho bạn cảm giác của lúc lắp phim, giơ máy ảnh lên bấm không cần suy nghĩ, (hoặc là nghĩ rất nhiều trước đó để có được một kiểu ảnh độc đáo nhất), tiếng kêu tạch tạch đặc trưng của những chiếc máy ảnh Lomo, cả cảm giác hồi hộp khi chờ phim được tráng xong và rửa thành ảnh… Từ sâu xa hơn, sự gắn bó với Lomo có thể xem như một tuyên ngôn gắn bó với những vẻ đẹp gốc và sự ngẫu hứng sáng tạo không ngừng. Tất cả những điều đó gộp chung lại sẽ tạo thành một thứ gọi là say mê và không dễ dàng từ bỏ. Và khi đó, trào lưu sẽ trở thành văn hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Tạp chí H Lifestyle&amp;nbsp;&lt;/b&gt;- tháng 8/2011&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Những bức ảnh trên được chụp với Diana Mini, phim Fuji Superia 200&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-370356313945599330?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/370356313945599330/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/lomography-trao-luu-hay-van-hoa.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/370356313945599330'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/370356313945599330'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/lomography-trao-luu-hay-van-hoa.html' title='Lomography: Trào lưu hay văn hóa?'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-feaxhWevLZE/TnG-04AaRqI/AAAAAAAABdg/TPMYYQIkOt0/s72-c/CNV000007.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1367060352054884353</id><published>2011-09-15T10:14:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T10:01:02.750+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='folk'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><title type='text'>Surfer King by A.A. Bondy</title><content type='html'>Bài hát trong Album mới tinh của A.A. Bondy "Believers", đậm chất dân gian, tự sự và lãng tử.&amp;nbsp;Tuyệt vời cho một ngày bạn muốn chạy trốn tất cả mọi thứ quanh mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="360" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/rxDlCMqQHdE?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/rxDlCMqQHdE?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="480" height="360" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1367060352054884353?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1367060352054884353/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/surfer-king-by-aa-bondy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1367060352054884353'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1367060352054884353'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/surfer-king-by-aa-bondy.html' title='Surfer King by A.A. Bondy'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5503554731966181498</id><published>2011-09-03T18:39:00.001+07:00</published><updated>2011-09-03T19:02:38.668+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><title type='text'>Oliver - Gemma Hayes</title><content type='html'>Nghe bài hát này trong một chiều mùa thu trước khi rời Hà Nội. Nắng vàng rực sau một cơn mưa nhẹ buổi sáng. Giọng ca nữ nhẹ và và hơi buồn, có chút gì nuối tiếc (nhưng vẫn có sự cương quyết rất nữ tính).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="345" width="560"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/onDHiQqRbhg?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/onDHiQqRbhg?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="560" height="345" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Thông tin về ca sĩ&lt;/i&gt;: Gemma Hayes, ca sĩ - nhạc sĩ người Ireland, sinh năm 1977, chơi nhạc theo phong cách acoustic với guitar và piano. Oliver là ca khúc đầu tiên (chứ không phải hay nhất) mà TN nghe từ cô, nếu bạn thích ca khúc này thì Gemma còn khá nhiều bản nghe được, dễ dàng tìm thấy trên Youtube.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5503554731966181498?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5503554731966181498/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/oliver-gemma-hayes.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5503554731966181498'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5503554731966181498'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/09/oliver-gemma-hayes.html' title='Oliver - Gemma Hayes'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7777524318036774543</id><published>2011-08-23T00:06:00.001+07:00</published><updated>2011-08-23T00:08:25.092+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='books'/><title type='text'>On the road</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-qX-PCfdh1VU/TlKMRtOhwEI/AAAAAAAABdE/BDY_VF9RB_s/s1600/on+the+road.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://1.bp.blogspot.com/-qX-PCfdh1VU/TlKMRtOhwEI/AAAAAAAABdE/BDY_VF9RB_s/s320/on+the+road.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Lâu lắm rồi không đọc tiểu thuyết. Đúng ra là cuốn này khá là... khó nhai ở những trang đầu. Lộn xộn như một gã lắm chuyện lắm điều - kể cái nọ xọ sang cái kia, không có gì là trọng tâm, cũng chẳng biết gã muốn cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu chịu khó nhằn qua hết khoảng 50 trang đầu, và nếu nhằn được đến trang thứ 51 thì chắc chắn là người ta sẽ nhai ngấu nghiến hết phần còn lại. Vì đến đây thì mới hiểu được ý đồ của tác giả, dần ngấm được cái không khí của cuốn tiểu thuyết và sẽ sẵn sàng đi hết phần đường còn lại với gã lắm chuyện lắm điều kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt thích hợp với những kẻ thích đi phượt, du lịch bụi và những thứ tương tự thế.&lt;br /&gt;Chống chỉ định với những người thích sống khuôn mẫu, nguyên tắc, nề nếp, những người thường bị băn khoăn với câu hỏi "tại sao chúng nó có thể đi du lịch trong thể trạng bẩn thỉu và nhếch nhác như thế".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài điều ghi nhớ được sau ghi gấp sách lại:&lt;br /&gt;- Nước Mỹ thật là rộng lớn!&lt;br /&gt;- Cuộc đời ở đâu cũng đẹp cả, kể cả khi người ta phải đi xin từng đồng đô la (để đi phượt!)&lt;br /&gt;- Câu "Why so serious" lẽ ra phải gắn vào cuốn tiểu thuyết này mới đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;2/8 - 19/8&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7777524318036774543?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7777524318036774543/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/on-road.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7777524318036774543'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7777524318036774543'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/on-road.html' title='On the road'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-qX-PCfdh1VU/TlKMRtOhwEI/AAAAAAAABdE/BDY_VF9RB_s/s72-c/on+the+road.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4397447488604532750</id><published>2011-08-22T00:14:00.003+07:00</published><updated>2011-08-22T16:02:34.526+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>The Milk Carton Kids và những mạch chảy ngầm của âm nhạc</title><content type='html'>&lt;b&gt;Prelude&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Âm nhạc đang thoái trào. Không chỉ ở Việt Nam mà trên thế giới, âm nhạc bây giờ cũng thiên về "công nghệ" hơn, công nghệ cả về kỹ thuật lẫn công nghệ biểu diễn, công nghệ lăng xê. Ở một góc độ nào đấy, showbiz có thể vui hơn nhưng những người muốn nghe một thứ âm nhạc không màu mè, không công nghệ... thì buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đâu cái thời Whitney Houston vút giọng cùng &lt;i&gt;I will always love you&lt;/i&gt;, còn đâu cái thời người ta được mê đắm với Led Zeppeline, hay thậm chí là một thứ âm nhạc ngọt ngào tròn vo như Celine Dion cũng được. Không phải hoài cổ đâu, mà ca sĩ ngày xưa hát hay hơn thật. Bây giờ mở Billboard 100 lên, chẳng nghe được mấy bài. Nói vậy không phải để bảo rằng bây giờ không còn nghệ sĩ nào đáng nghe cả, mà rằng những&amp;nbsp;&lt;i&gt;đỉnh cao&lt;/i&gt; của Thế giới bây giờ khác rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có thể tiêu chuẩn âm nhạc của mỗi người lại khác nhau. Với TN thì từ xưa đến nay, âm nhạc tuyệt vời nhất là thứ âm nhạc thuần khiết, thậm chỉ là chỉ cần một đàn, một hát, hay chỉ một trong hai thứ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đây Việt Nam có Mỹ Linh phát hành Tóc ngắn Acoustic, thành thật mà nói thì giọng chị Mỹ Linh bây giờ không còn được như xưa, album của chị cũng không có gì mới mẻ đột phá. Ngoại trừ việc album thu analogue 100%, và chính đấy lại là cái đáng quý nhất của album, quý cái tình và quý cái đam mê với một thứ âm nhạc thuần khiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai hôm nay may mắn quá, lang thang tìm nhạc trên Internet, thế nào mà tìm được 3 bài nhạc lại đều unplugged cả. Một bài của Việt Nam và hai bài của Thế giới, đã đưa hai bài trước vào Randomly pick, còn hôm nay sẽ là bài còn lại của The Milk Carton Kids: &lt;i&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=WDxjdpL7yl0"&gt;There by your side&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;. Tất cả những điều vừa viết ở trên là được lấy cảm hứng từ The Milk Carton Kids.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;The Milk Carton Kids&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế giới đã quên mất Paul Simon &amp;amp; Art Garfunkel với &lt;i&gt;The sound of silence&lt;/i&gt; lâu rồi. Nhạc country, nhạc rock, nhạc pop bây giờ cũng khác. Nhưng có hai người đàn ông của thế kỷ 21 làm sống lại không khí của những năm 1960s ấy, với hai cây đàn guitar và giọng hát của họ, hợp thành The Milk Carton Kids.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-aiM0SNKsDak/TlE9kMLb91I/AAAAAAAABcg/oPoIsHobUj4/s1600/prologue-the-milk-carton-kids.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-aiM0SNKsDak/TlE9kMLb91I/AAAAAAAABcg/oPoIsHobUj4/s1600/prologue-the-milk-carton-kids.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;"Như một đêm hè nào xa lắm trong vòng tay bè bạn, ta nằm đếm những vì sao trên bầu trời, và hát những khúc nhạc của thời thanh xuân. Niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau... đều trôi qua êm đềm, như những khúc nhạc đồng quê". Có thể ví âm nhạc của The Milk Carton Kids như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ có hai album phát hành trong năm nay (2011), trong đó Prologue vừa phát hành cuối tháng 7, đều được phát miễn phí trên mạng, link download trực tiếp từ &lt;a href="http://www.themilkcartonkids.com/"&gt;website&lt;/a&gt; chính thức của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cảm ơn The Milk Carton Kids, cảm ơn Diego Garcia... dù đỉnh cao của Thế giới đã thay đổi thì chúng ta vẫn còn lại những mạch chảy ngầm, nhưng chưa bao giờ cạn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4397447488604532750?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4397447488604532750/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/milk-carton-kids-va-nhung-mach-chay.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4397447488604532750'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4397447488604532750'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/milk-carton-kids-va-nhung-mach-chay.html' title='The Milk Carton Kids và những mạch chảy ngầm của âm nhạc'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-aiM0SNKsDak/TlE9kMLb91I/AAAAAAAABcg/oPoIsHobUj4/s72-c/prologue-the-milk-carton-kids.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2973373065224844921</id><published>2011-08-21T02:01:00.002+07:00</published><updated>2011-08-21T19:27:07.659+07:00</updated><title type='text'>Happiness-when-shared</title><content type='html'>Một buổi tối, ngồi F5 mãi không vào được blog của chính mình, đoán chắc blogspot lại bị chặn, hoặc một lý do kỹ thuật vớ vẩn nào đấy mà thỉnh thoảng lại lặp lại --&amp;gt; Quyết định mua và setup domain riêng cho blog luôn, việc mà lâu nay định làm nhưng cứ chần chừ (vì nghĩ cũng không cần thiết).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đơn giản nhất là domain trangneu.com, vừa đỡ phải nghĩ mà lại SEO tốt (bệnh nghề nghiệp). Nhưng mình lại không muốn thế. Thay vào đó là một cái tên dài hơn, chắc là khó nhớ hơn và có thể sẽ khiến mọi người rất ngại gõ vào trình duyệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Happiness-when-shared xuất phát từ một câu trích trong cuốn hồi ký/bộ phim "Into the wild": &lt;b&gt;Happiness only real when shared&lt;/b&gt;, của nhân vật có thật Chritopher McCandless.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để nói về Christopher, về cuốn hồi ký, bộ phim và về lý do mình chọn cái domain này thì khá dài, nhưng tóm tắt lại thì nó là một cái tên có ý nghĩa (ít nhất là với mình), đồng thời nó cũng là mục đích tồn tại của cái blog này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã 6 năm kể từ khi bắt đầu viết blog đến nay, có những bài viết giá trị, có những bài viết nhạt nhẽo, có những bài còn lưu giữ được và có những bài - cả vì lý do khách quan hay chủ quan - đã không còn nữa. Nhưng ngẫm nghĩ lại, việc viết lách lâu nay của TN, nếu đã là những bài viết để "public" thì đều mang ý nghĩa muốn chia sẻ. Chia sẻ những khoảnh khắc, chia sẻ những điều hay, những suy nghĩ về cuộc sống này... không gì khác hơn là muốn cuộc sống của mình và tiếp theo là mọi người sẽ ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc mua domain là một mốc đánh dấu nho nhỏ, dù hành động thì đơn giản, xuất phát điểm đơn thuần là một lý do kỹ thuật, nhưng rốt cuột thì nó lại có ý nghĩa cá nhân thực sự lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn bạn đã theo dõi blog của Trang Neu, dù bạn là &amp;nbsp;một người bạn thân thiết hay chỉ là một khách qua đường &amp;nbsp;:)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2973373065224844921?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2973373065224844921/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/happiness-when-shared.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2973373065224844921'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2973373065224844921'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/happiness-when-shared.html' title='Happiness-when-shared'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-904659101512629820</id><published>2011-08-20T22:18:00.004+07:00</published><updated>2011-08-21T21:49:39.449+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><title type='text'>Love from Satuturday night</title><content type='html'>Unplugged,&lt;br /&gt;Latin pop,&lt;br /&gt;Đơn giản đến tối đa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đêm thứ bảy như đêm nay, ở Hà Nội, lang thang trên Internet, đi tìm những bài nhạc hay từ Youtube và tình cờ tìm thấy Laura của Diego Garcia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc thì giản dị tối đa, tuyệt vời, và những hình ảnh, màu sắc mà nó chuyển tải đến - không có gì trau chuốt nhưng đích thực là những gì mình yêu, như những điều mình muốn gìn giữ mãi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="560" height="345"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ZjIjc_gXFg8?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ZjIjc_gXFg8?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="560" height="345" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-904659101512629820?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/904659101512629820/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/love-from-satuturday-night.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/904659101512629820'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/904659101512629820'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/love-from-satuturday-night.html' title='Love from Satuturday night'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3226072185596873378</id><published>2011-08-14T22:07:00.003+07:00</published><updated>2011-08-21T21:49:11.673+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><title type='text'>Mẹ tôi và những thị xã vắng</title><content type='html'>Sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến,&lt;br /&gt;Mix và thể hiện: nhạc sĩ Nguyễn Đức Cường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="560" height="345"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/lzxyemJveyE?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/lzxyemJveyE?version=3&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="560" height="345" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích phần mix của Nguyễn Đức Cường, nghe rất rõ hơi thở của những thị xã vắng với sự giao thoa của nông thôn và thành thị, cái sự đô thị hóa đầy đau đớn của các vùng quê Việt Nam. Lời và nhạc thì vẫn thích Nguyễn Vĩnh Tiến từ hồi "Ngồi trên vách nắng" rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3226072185596873378?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3226072185596873378/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/me-toi-va-nhung-thi-xa-vang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3226072185596873378'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3226072185596873378'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/me-toi-va-nhung-thi-xa-vang.html' title='Mẹ tôi và những thị xã vắng'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3220589986867185210</id><published>2011-08-07T21:55:00.000+07:00</published><updated>2011-10-12T10:07:09.232+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tibet'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Buddha'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='books'/><title type='text'>Cuộc hành trình tìm về bản thể</title><content type='html'>&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;"Shambhala - Vùng đất Tây Tạng huyền bí hay cuộc hành trình tìm về bản thể"&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;Cuốn sách được đọc trong những ngày nằm trên giường bệnh, vì thế cứ nửa tiếng một lần thì phải dừng đọc, nhưng Shambhala là cuốn sách hấp dẫn nhất từ đầu năm đến giờ mà tôi đọc được, nên điều đó cũng không có gì là bất tiện lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-e9Cuh2JgVtU/Tj6nIeRvULI/AAAAAAAABcY/Gr9eZXoseGU/s1600/shambhala.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-e9Cuh2JgVtU/Tj6nIeRvULI/AAAAAAAABcY/Gr9eZXoseGU/s320/shambhala.jpg" width="309" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Có thể vì cuốn sách đến vào đúng thời điểm, vừa vặn về không gian, thời gian, hệ tư tưởng và các vấn đề mà cuốn sách đề cập đến. Hoặc cũng có thể vì Tây Tạng vẫn luôn là chủ đề hấp dẫn tôi trong mọi cuốn sách và bộ phim.&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;Cách mà Laurence J. Brahm đưa vấn đề đến với độc giả cũng khá hấp dẫn, từng chương sách mở ra với một đoạn trích dẫn ngắn trong cuốn kinh "Shambhala" (mà thật ra đến bây giờ sau khi đọc xong cuốn sách, tôi cũng ngờ ngợ không biết cuốn kinh này có tồn tại thật sự trên đời không). Hành trình gian khổ đi tìm vùng đất Shambhala của tác giả cũng được miêu tả lại nhẹ nhàng, chứ không lên gân và gây sốc như serie truyện đang gây sốt gần đây là "Mật mã Tây Tạng".&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;Vài dòng viết lại, một phần để chia sẻ với những ai thích đọc sách và thích chủ đề về Tây Tạng, phần khác cũng để lưu giữ lại những điều hay, những cảm giác thú vị mà tôi đã thu nhận được trong những ngày đọc cuốn sách này.&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;1. Cuộc cách mạng, từ tiếng Anh là "revolution", nghĩa gốc của nó có nghĩa là 360 độ, cũng tương đồng với khái niệm này trong Đạo Phật.&amp;nbsp;Đi một vòng cuối cùng lại quay về điểm khởi đầu, những cuộc cách mạng dù của một dân tộc hay chỉ là một cá nhân nhỏ bé thì cũng cần bắt đầu từ chính điểm khởi đầu của vấn đề. Điều này trải qua rồi mới càng thấy thấm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Không thể nào áp đặt suy nghĩ và trải nghiệm của mình lên người khác. Vì điều đúng với mình chưa hẳn đúng với người khác. Điều này, nói thì dễ mà cũng chỉ đến khi trải qua thực sự mới hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;i&gt;Kẻ thù thực sự nằm ngay bên trong. Nó ở ngay trong chính chúng ta. Bằng việc chinh phục kẻ thù trong chính mình, ta có thể đạt được sự bình an. Sự minh triết thực sự là biết tôn trọng lối sống của người khác, không phải là phán xét hay đòi hỏi họ phải làm cái này cái kia. Dù cho bạn có là một quốc gia lớn mạnh hay nhỏ bé, thì cũng hãy tôn trọng mảnh đất sống của những người khác. Bạn không thể xâm chiếm vùng đất đó hay cố tìm cách lấn chiếm và áp đặt lối sống của bạn lên họ.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;i&gt;…&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;i&gt;Hãy nhớ rằng, khả năng chấp nhận điều gì đó của mỗi người bị giới hạn bởi điều kiện và hoàn cảnh của họ. Vì vậy, anh không thể áp đặt mọi thứ lên người ta dựa trên trải nghiệm của cá nhân mình, hoặc dựa vào điều anh cho là đúng đối với họ bởi vì điều đó có lẽ đã có thể đúng với anh. Đó là điều không thể được.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;(Laurence J. Brahm - "Shambhala")&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3220589986867185210?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3220589986867185210/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/cuoc-hanh-trinh-tim-ve-ban_07.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3220589986867185210'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3220589986867185210'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/cuoc-hanh-trinh-tim-ve-ban_07.html' title='Cuộc hành trình tìm về bản thể'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-e9Cuh2JgVtU/Tj6nIeRvULI/AAAAAAAABcY/Gr9eZXoseGU/s72-c/shambhala.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8250247755189127749</id><published>2011-08-04T21:01:00.000+07:00</published><updated>2011-10-12T10:07:35.223+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đà Lạt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Đà Lạt - ngày và đêm</title><content type='html'>Kể cả với những địa danh đã quá quen thuộc thì bạn vẫn có thể biến chuyến đi của mình trở nên lạ lẫm và thú vị hơn. Thử một ngày sống ở thành phố của mình như một khách du lịch, và ngược lại - cư xử như một người bản địa ở điểm đến mới. Hay như cách mà tôi đã làm ở Đà Lạt trong hai chuyến đi gần đây nhất của mình đến thành phố mộng mơ này: một Đà Lạt của ngày và một Đà Lạt của đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày tháng Tám, cuối mùa mưa nhưng hai ngày cuối tuần ở Đà Lạt nắng chói chang. Nắng ở Đà Lạt trong veo và trời thì xanh ngắt. Hãy bỏ qua những địa điểm quen thuộc trong những cuốn sách hướng dẫn du lịch, như Thung lũng Tình yêu, Hồ Than thở hay thác Cam Ly…, nếu dũng cảm hơn thì bạn cũng có thể bỏ qua cả những ngôi nhà gỗ, bỏ qua vườn hoa và cả những đồi thông.&amp;nbsp;Nghĩa là bỏ qua hết những gì người ta vẫn nói về Đà Lạt: thành phố của hoa, thành phố mộng mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đà Lạt ngày&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bắt đầu một ngày với Đà Lạt lúc 5h sáng ở Chợ Đà Lạt, để xem bà con dọn hàng. (Chắc bạn cũng đã nghe nhiều người nói điều này: Để hiểu đời sống của người dân địa phương thì nên đi vào chợ). Chợ sáng sớm nhiều nhất là rau và trái cây, từng rổ lớn dâu tây, ớt chuông, rau diếp... nhìn mà muốn ôm tất cả về nhà vì quá tươi ngon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Enw7uWQTKuQ/TjqmEvfUyLI/AAAAAAAABcU/WkERjda5yEk/s1600/IMG_0272.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://1.bp.blogspot.com/-Enw7uWQTKuQ/TjqmEvfUyLI/AAAAAAAABcU/WkERjda5yEk/s400/IMG_0272.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Từ chợ, rảo bước dọc con đường Nguyễn Thị Minh Khai để tới Ấp Ánh sáng và ăn một tô bún bò Huế hay một tô mì Quảng cho bữa sáng. Ấp được đặt tên Ánh Sáng có lẽ bởi ánh sáng ở đây đẹp vô cùng. Những tia nắng của buổi sớm phủ một màu vàng mơ lên những mái nhà cấp bốn lúp xúp, nắng ở đây rực rỡ mà không gay gắt, lung linh và trong veo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất tiếc là đến thời điểm này, ấp Ánh Sáng được quy hoạch lại và những ngôi nhà nhỏ đã bị dỡ bỏ gần hết.&lt;br /&gt;Từ ấp Ánh Sáng, rẽ sang khu Hòa Bình sẽ có thêm thật nhiều món ăn ngon cho bạn và các hoạt động sinh hoạt thường nhật khác của người dân Đà Lạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-c6pnUu3qxj8/TjqlqsuPjUI/AAAAAAAABcQ/W1oGpZYRia4/s1600/IMG_0291.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-c6pnUu3qxj8/TjqlqsuPjUI/AAAAAAAABcQ/W1oGpZYRia4/s400/IMG_0291.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Ghé qua quán cà phê Tùng để thưởng thức một ly bạc sỉu đặc biệt và không nghe nhạc Trịnh, lên đầu đường Nguyễn Văn Trỗi và thưởng thức một đĩa trái cây ăn với kem, chỉ có ở Đà Lạt, &amp;nbsp;mua đồ “second-hand” trong một cửa hàng tình cờ thấy bên đường. Hay thậm chí là đi hát karaoke theo kiểu của người Đà Lạt (karaoke Minh rất nổi tiếng ở đây, gắn bó với nhiều bạn từ thời học phổ thông, quán nhỏ xíu và bàn ghế được xếp như lớp học, khách đến đăng ký tên bài hát và chờ đến lượt). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một “Đà Lạt ngày” trong cảm nhận của tôi không mơ màng và buồn bã, trái lại luôn lấp lánh niềm vui bởi sự gần gũi và rất đời thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đà Lạt đêm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trái lại với chuyến đi thứ nhất, Đà Lạt của chuyến đi thứ hai là một đêm mưa bão. Vẫn không cản được bước chân của kẻ lữ hành thích khám phá. Chạy xe &amp;nbsp;máy lòng vòng qua những con đường mưa, lướt thướt ghé vào một quán ăn với những món nướng “ngon kinh khủng” và giá khá rẻ. Thật tình thì với thời tiết ấy, những món ăn ấy và những người bạn xung quanh, thì dù bạn đang ở đâu – đó cũng là đêm tuyệt vời cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Đà Lạt buổi đêm, không thể quên ghé qua chợ Đà Lạt, đi chợ đêm chọn mua quần áo (giá rất rẻ), và uống một ly sữa đậu nành nóng. Đêm ấy, sau bữa tối no căng, tôi đã “xử lý” gọn thêm một ly sữa và hai chiếc bánh su kem loại lớn. Bánh, sữa và cà phê ở Đà Lạt ngon thật!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm Đà Lạt luôn lạnh, cái lạnh say say tê tê, mà không cóng buốt như cái lạnh xứ Bắc. Đà Lạt lạnh vừa đủ để người ta muốn gần nhau hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đà Lạt có nhiều điều đặc biệt, có lẽ là đô thị có nhiều điểm đặc biệt nhất ở Việt Nam mà tôi biết. Nhưng ở cả hai lần ghé qua, dù là ngày hay đêm, dù là nắng hay mưa, chẳng lúc nào tôi thấy Đà Lạt buồn và cô đơn như người ta nói. Và tôi chợt nhận ra rằng: buồn hay cô đơn chỉ là thói quen mọi người vẫn gán cho Đà Lạt. Cuộc sống vẫn diễn ra bình thường ở nơi này, như bao nhiêu thành phố khác. Còn những lữ khách chỉ ghé qua trong một khoảnh khắc nào đấy, vui hay buồn cũng là do cách mà chúng ta quyết định mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;(Tạp chí Doanh Nhân, tháng 7/2011)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8250247755189127749?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8250247755189127749/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/lat-ngay-va-em.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8250247755189127749'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8250247755189127749'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/08/lat-ngay-va-em.html' title='Đà Lạt - ngày và đêm'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Enw7uWQTKuQ/TjqmEvfUyLI/AAAAAAAABcU/WkERjda5yEk/s72-c/IMG_0272.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5988079729249731567</id><published>2011-04-24T23:34:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T10:07:58.757+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đồng Tháp'/><title type='text'>Thị trấn Chuồn Chuồn</title><content type='html'>6 giờ chiều, cái khoảnh khắc "giờ chết" của một ngày như đã có lần tôi nhắc tới trong những ghi chép về các chuyến đi, đã lâu rồi không còn lặp lại nữa. Mọi thứ đều có thể rèn luyện và trở thành thói quen, có lẽ "giờ chết" cũng thế. Khi quen dần với cuộc sống xa nhà, quen dần với việc tự động lập trình "tối nay ăn gì", "tối nay làm gì", "giờ chết" vì thế cũng không xuất hiện nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cảm giác đặt chân tới một thị trấn lạ, vào lúc 6h chiều, vẫn là một khoảnh khắc mơ hồ khó tả, nhất là khi đó là "Thị trấn Chuồn Chuồn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã gọi Mỹ An như thế.&amp;nbsp;Mỹ An, thị trấn nhỏ thuộc huyện vùng sâu vùng xa Tháp Mười của tỉnh Đồng Tháp. Thị trấn giống như bao nhiêu thị trấn khác ở vùng sông nước miền Tây, với điểm đặc trưng nhất là một ngôi chợ lớn nằm ở trung tâm thị trấn, đi qua bao nhiêu thành phố, thị trấn, thị tứ khác... cũng vẫn thấy những ngôi chợ giống hệt nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng trên mỗi nóc nhà ở Mỹ An đều có một cột ăng-ten thu sóng truyền hình. Mười lăm năm trước, hình ảnh này vô cùng quen thuộc ở Hà Nội, Sài Gòn... và nhiều nơi khác trên đất nước Việt Nam. Nhưng đã quá lâu rồi chúng tôi không nhìn thấy cảnh tượng ăng-ten rợp trời như thế. Ăng-ten như những cánh chuồn chuồn nhỏ trên nền trời xanh thẫm đang chuyển dần sang tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-tsH86eQ_kEs/TbRP6bOPzeI/AAAAAAAABU4/B54TDZxtCKo/s1600/Photo0926.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="277" src="http://3.bp.blogspot.com/-tsH86eQ_kEs/TbRP6bOPzeI/AAAAAAAABU4/B54TDZxtCKo/s400/Photo0926.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị trấn nhỏ lúc 6h chiều, chẳng biết những người bạn đồng hành của tôi lúc ấy nghĩ gì, cảm thấy gì, vào một khoảng lặng đặc biệt như thế trong ngày... Thị trấn Chuồn Chuồn chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, trong một chuyến đi bình thường với những niềm vui giản dị, như là ăn một món ngon, gặp một người dân tốt bụng trên đường, cùng chia sẻ những cảm nhận về một nơi chốn mới. Nhưng thị trấn Chuồn Chuồn sẽ là một điểm nhấn không dễ gặp lại trong những hành trình sau này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Cao Lãnh, Tháp Mười, Sa Đéc, tháng 4/2011&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5988079729249731567?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5988079729249731567/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/04/thi-tran-chuon-chuon.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5988079729249731567'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5988079729249731567'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/04/thi-tran-chuon-chuon.html' title='Thị trấn Chuồn Chuồn'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-tsH86eQ_kEs/TbRP6bOPzeI/AAAAAAAABU4/B54TDZxtCKo/s72-c/Photo0926.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2178843279004901627</id><published>2011-03-25T18:48:00.000+07:00</published><updated>2011-10-12T10:08:21.812+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nguyễn Ngọc Anh'/><title type='text'>Đóa hoa nở muộn</title><content type='html'>Đã lâu rồi không update nhạc mới, thì ra cuộc sống cũng có những lúc thiếu hẳn đi âm nhạc. Đến tận hôm qua mới nghe "&lt;b&gt;Stories to tell&lt;/b&gt;" của Richard Marx, lúc đầu hào hứng bao nhiêu thì lúc nghe thấy nản bấy nhiêu, chàng hát lại các bản hit cũ theo kiểu acoustic, nhưng nghe xong rất mệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bù đắp lại, hôm nay nghe "&lt;b&gt;Đóa hoa nở muộn&lt;/b&gt;", album mới của Nguyễn Ngọc Anh (thật ra không mới lắm, chỉ tại mình lâu rồi không update), thấy hài lòng hơn mong đợi. Giọng ngọt, cảm xúc vừa đủ, hợp phong cách, có một vài hit... thế là đủ cho một album mới sau 4 năm vắng bóng. Cũng có thể vì người nghe không kỳ vọng gì nhiều?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh6.googleusercontent.com/-FlXgwdoZtF0/TYx9LFS5OGI/AAAAAAAABU0/5zs70YzbiO8/s1600/DoaHoaNoMuon-NguyenNgocAnh+front1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="356" src="https://lh6.googleusercontent.com/-FlXgwdoZtF0/TYx9LFS5OGI/AAAAAAAABU0/5zs70YzbiO8/s400/DoaHoaNoMuon-NguyenNgocAnh+front1.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn hôm nay mưa và âm u như Hà Nội những ngày sau bão. Thành ra nghe &lt;i&gt;Phút giây ban đầu, Mùa thu&lt;/i&gt; lại thấy nhớ Hà Nội thêm.&amp;nbsp;Nhạc mà Nguyễn Ngọc Anh chọn thường lãng mạn, dịu dàng và luôn có nét yêu đời nên nghe xong thường có cảm giác rất tích cực. Nên nhớ Hà Nội nhưng mà không buồn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba ca khúc của Đỗ Bảo: &lt;i&gt;Mùa thu, Đóa hoa nở muộn &lt;/i&gt;và&lt;i&gt; Bí mật của Eva&lt;/i&gt;... vẫn đúng chất Đỗ Bảo - nghe vài lần mới dần dần thấy hay. Đôi khi có cảm giác lời ca khúc của anh bị rơi vào tình trạng nhạc Quốc Bảo (hoa mỹ nhưng rỗng), tuy nhiên nghe nhiều lần, nghe dần và thấm dần, đến một lúc nào đấy - có thể là khi trải qua cảm xúc hoặc hoàn cảnh giống như thế - thì sẽ hiểu những điều tác giả viết.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2178843279004901627?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2178843279004901627/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/03/oa-hoa-no-muon.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2178843279004901627'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2178843279004901627'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/03/oa-hoa-no-muon.html' title='Đóa hoa nở muộn'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh6.googleusercontent.com/-FlXgwdoZtF0/TYx9LFS5OGI/AAAAAAAABU0/5zs70YzbiO8/s72-c/DoaHoaNoMuon-NguyenNgocAnh+front1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7958539735818964366</id><published>2011-03-01T18:49:00.003+07:00</published><updated>2011-10-12T10:08:44.920+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quân idol'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><title type='text'>Lặng yên</title><content type='html'>Lặng yên - Trung Quân,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản phối nghe như nhạc những năm 1990s, rất dễ chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/cBQHPKFxDoE?rel=0" title="YouTube video player" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7958539735818964366?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7958539735818964366/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/03/lang-yen.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7958539735818964366'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7958539735818964366'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/03/lang-yen.html' title='Lặng yên'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/cBQHPKFxDoE/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8977950610005971247</id><published>2011-01-14T14:37:00.006+07:00</published><updated>2011-01-14T14:58:27.772+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='randomly pick'/><title type='text'>Maybe tomorrow</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;i&gt;Năm vừa rồi không nghe được gì nhiều. Đúng hơn, thỉnh thoảng cũng bắt được một bài vu vơ ở đâu đó, nhưng nghe xong có khi cũng quên.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;Vậy nên bây giờ sẽ chịu khó lưu lại, trong một folder đặt tên là Randomly pick.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;Maybe tomorrow bắt được trên blog của một phụ nữ người Anh. Thích bài hát vì vui tươi nhẹ nhàng, và sự lạc quan yêu đời của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/_a1try9_sZo?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/_a1try9_sZo?fs=1&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Maybe tomorrow&lt;i&gt; - Goldenhorse&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;"All of your sorrow&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Maybe tomorrow&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Will fade away in the air"&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8977950610005971247?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8977950610005971247/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/01/maybe-tomorrow.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8977950610005971247'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8977950610005971247'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/01/maybe-tomorrow.html' title='Maybe tomorrow'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2332157839408164621</id><published>2010-12-28T18:09:00.001+07:00</published><updated>2010-12-28T18:10:13.555+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Về Uyên Linh</title><content type='html'>Năm nay tn không theo dõi Vietnam Idol, cũng không có lý do gì đặc biệt (đơn giản là bận?) Chỉ đến tận sau khi Uyên Linh chính thức trở thành Idol 2010, tn mới tìm nghe tất cả các bài hát mà em đã thể hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe thích một, xem Uyên Linh biểu diễn còn thích gấp đôi. Nghe kể là đêm thi cuối cùng, Uyên Linh làm "vỡ tung" cả Sài Gòn...Những mỹ từ mà người ta giành cho Uyên Linh đã quá nhiều, nên chẳng cần nhắc lại làm gì, (thậm chí nên rút bớt đi, để cô gái ấy được sống đúng với cuộc đời thật).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn vào "hiện tượng" Uyên Linh, lại thấy rõ một điều kinh điển của marketing xưa nay: Sự hài lòng là kết quả của kỳ vọng và thực tế. Uyên Linh hát hay, biểu diễn xuất sắc, nhưng điều khiến công chúng "nổ tung" có lẽ không phải do bản thân Uyên Linh mà bởi vì đã quá lâu rồi người ta quen nghe với thứ âm nhạc khác, không chờ đợi và không kỳ vọng rằng Việt Nam sẽ có thêm những thế hệ Diva mới sau Linh, Lam, Nhung..gì nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh của Uyên Linh gợi nhớ rất nhiều đến Mỹ Linh, cũng tóc ngắn, gương mặt dễ thương bầu bĩnh, cách phục trang và cách xử lý bài hát, cộng thêm nhiều ca khúc "cover" lại của Mỹ Linh. Uyên Linh có những điểm độc đáo riêng, đặc biệt ở cách giao tiếp với khán giả bằng những động tác không lời, khiến "giọng hát chạm được tới trái tim của khán giả" (đó là điều khiến Uyên Linh khác biệt với Ngọc Anh Sao Mai điểm hẹn, khác với Thảo Trang Vietnam Idol, dù những cô gái ấy hát cũng hay không kém, và vì thế xem Linh biểu diễn thì thấy hay gấp đôi là chỉ nghe).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu mọi người còn nhớ, thì ở tuổi 22 của Uyên Linh, Mỹ Linh đã khá thành công trong lòng công chúng. Mỹ Linh năm 18 tuổi đã được biết đến với "Em và tôi" bên cạnh Tấn Minh, 20 tuổi đã có Giọt sương trên mi mắt, Thì thầm mùa xuân, Trên đỉnh Phù Vân, và 22 tuổi đã thực sự tỏa sáng với Anh Em. Có thể vì vào thời điểm đó, một giọng hát hay dễ dàng đến với công chúng hơn bây giờ (?), nhưng khi chỉ nhìn vào tài năng và giọng hát của hai cô gái cùng ở độ tuổi 22, tn vẫn thích Mỹ Linh hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi sự so sánh đều khập khiễng và không công bằng, nhưng muốn nhìn lại đôi điều để thực sự hy vọng Uyên Linh vững vàng hơn trước mọi lời tung hô của công chúng hay những ý kiến chê bai, thị phi... Em sẽ là một Diva tương lai hay sẽ dừng bước như những nữ ca sĩ khác đã từng được kỳ vọng... Hy vọng lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tn, 28/12/2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2332157839408164621?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2332157839408164621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/12/ve-uyen-linh.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2332157839408164621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2332157839408164621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/12/ve-uyen-linh.html' title='Về Uyên Linh'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5209189264356723776</id><published>2010-12-28T12:06:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T10:09:39.681+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='memory'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bangkok'/><title type='text'>October Sky</title><content type='html'>Tôi gọi Bangkok là thành phố bê tông. Không chùa Vàng, chùa Bạc, không lễ hội té nước và thậm chí là không cả ... sex show,&amp;nbsp;Bangkok trong mắt tôi là con đường Sukhumvit dài thật dài, hệ thống BTS và hai tầng bê tông đè nặng trên bầu trời, và thỉnh thoảng tôi lại thốt lên với người bạn đồng hành: Trời ơi, sau này Hà Nội/hay Sài Gòn mà thế này, thì tớ lên núi ở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng ở Bangkok vẫn có những điều thú vị riêng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú vị như Guesthouse xây kiểu boutique mà phần lớn khách là người châu Âu còn anh chủ ngôi nhà thì không thích phụ nữ, và tôi đã ước mình có một mảnh đất ở ngoại thành Hà Nội hay Sài Gòn để dựng lên một cái guesthouse tương tự thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú vị như cửa hàng sách cũ Dasa có ánh đèn vàng ấm áp và chiếc bàn cà phê mà sau này tôi đã lấy nó làm benchmark cho The Olea.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú vị như hiệu sách khổng lồ Kinokuniya nơi đã đem lại cảm hứng cho nhiều ý tưởng kinh doanh mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và sau hết, là bầu trời tháng Mười.&amp;nbsp;Vượt qua hai tầng bê tông, trời vẫn xanh như thể tháng Mười ở đâu cũng có bầu trời xanh và đẹp như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-6CvcQCMmZJg/TWH084CHsXI/AAAAAAAABUo/BZG0luoLdJE/s1600/DSC06229.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/-6CvcQCMmZJg/TWH084CHsXI/AAAAAAAABUo/BZG0luoLdJE/s400/DSC06229.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5209189264356723776?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5209189264356723776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/02/october-sky.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5209189264356723776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5209189264356723776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2011/02/october-sky.html' title='October Sky'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-6CvcQCMmZJg/TWH084CHsXI/AAAAAAAABUo/BZG0luoLdJE/s72-c/DSC06229.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2997357172820597995</id><published>2010-11-22T10:44:00.000+07:00</published><updated>2010-11-22T10:44:23.727+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Thành phố nằm nghiêng</title><content type='html'>Thành phố nghiêng bốn mươi nhăm độ, không phải từ góc nhìn của một người con gái nằm nghiêng, cũng không phải trong giấc mơ viễn tưởng của Inception. Những thành phố có thật của tôi, thú vị hơn ở góc nhìn nghiêng bốn nhăm độ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể bạn đã từng thấy nhiều thành phố nằm nghiêng mà không chú ý. Trên mỗi chuyến bay, khi máy bay cất cánh và hạ cánh, bạn ngồi thẳng còn thành phố thì nằm nghiêng. Chẳng hiểu sao, tôi luôn luôn thấy hình ảnh ấy thú vị và gây nhiều xúc động. Khi bạn ở trên cao, còn thành phố của bạn, nghiêng nghiêng bé nhỏ bên dưới, tất cả những con đường, hàng cây, những nơi chốn quen lạ… đều thu nhỏ lại trong một góc nhìn nghiêng – tưởng như cả những kỷ niệm, những nỗi vui buồn của bạn ở nơi ấy cũng được vo tròn lại và nghiêng nghiêng vừa lạ vừa quen như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thành phố nằm nghiêng gắn liền với những chuyến đi. Đi rồi Về, và đôi khi không phân biệt rõ ràng khi &amp;nbsp;nào là “đi” và khi nào thì “về” nữa. Nghiêng nghiêng trong nỗi nhớ và ký ức của tôi, những thành phố đã trở thành một phần gắn bó.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2997357172820597995?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2997357172820597995/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/11/thanh-pho-nam-nghieng.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2997357172820597995'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2997357172820597995'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/11/thanh-pho-nam-nghieng.html' title='Thành phố nằm nghiêng'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4046621263477040717</id><published>2010-10-09T23:56:00.000+07:00</published><updated>2011-10-12T10:10:15.091+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='melaka'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Malacca - Giữa những dòng chảy</title><content type='html'>Malacca (Melaka) là một thành phố cổ của Malaysia, một thành phố rất thú vị bởi những khu phố cổ của người Hoa (giống như Hội An của Việt Nam), và khu phố Tây của người Bồ Đào Nha thế kỷ 15. Không quá lời khi nói rằng, thành phố này gợi nhắc cho người ta toàn bộ lịch sử thế giới trong khoảng từ thế kỷ 14 đến nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;"Nhân chứng lịch sử" thế giới&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước thế kỷ 14, Malacca là mảnh đất tự do và bình yên của những người dân chài. Đến cuối thế kỷ 14, một vị hoàng tử người Indonesia đã đặt tên và thiết lập đơn vị hành chính tại đây. Ngay sau đó, Malacca đón tiếp sự “ghé thăm” của Cheng Ho, nhà thám hiểm lừng danh người Trung Quốc, người được ví như Christopher Columbuscủa châu Á.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cheng Ho đến Malacca, đem đến nhiều kiến thức và kinh nghiệm buôn bán hàng hóa, và cũng trong giai đoạn này, Malacca trở thành nơi giao thương tấp nập của các thuyền buôn lớn trên toàn thế giới. Điều này là may mắn hay bất hạnh? Bởi cùng với sự phồn vinh và thịnh vượng, Malacca cũng trở thành điểm ngắm của các nước thực dân châu Âu thời điểm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt thế kỷ 16 đến nửa đầu thế kỷ 20, Malacca chịu sự cai quản của Bồ Đào Nha, Hà Lan, Anh và Nhật Bản. Chỉ sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, Malacca mới thực sự trở về với Malaysia.&lt;br /&gt;Sự phong phú về văn hóa và tín ngưỡng ở mảnh đất này là điều tương đối dễ hiểu. Hiện, bên bờ sông Malacca vẫn có tấm biển giới thiệu rằng đã có những lúc ở đây tồn tại tới 80 ngôn ngữ khác nhau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, Malacca là sự hòa trộn của người gốc Malaysia bản địa, người Ấn Độ, người Trung Quốc và những người châu Âu thế kỷ 15, 16. Ở đây, bạn có thể dễ dàng tìm thấy trên cùng một con đường nhỏ, nằm rải cách nhau chỉ chừng vài chục mét là một nhà thờ của đạo Thiên Chúa, một ngôi chùa Phật giáo, một đền thờ của đạo Hồi và chếch bên kia đường còn có đền thờ của đạo Hindu (!)&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCdaJ5nBDI/AAAAAAAABUE/TavDwjxygms/s1600/IMG_4873.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCdaJ5nBDI/AAAAAAAABUE/TavDwjxygms/s400/IMG_4873.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Masjid Kampong Kling, một trong những đền thờ đạo hồi cổ nhất ở Malaysia - Ảnh: ChouChou Lam&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Thành phố của nghệ thuật&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Jonker Walk là khu phố nhỏ chừng bốn, năm dãy phố, có lối kiến trúc rất giống Hội An của Việt Nam. Đây cũng có thể xem là trung tâm du lịch của Malacca, nơi tập trung hầu hết các quán ăn, nhà hàng, quán cà phê hay cửa hàng lưu niệm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCbbvvcz3I/AAAAAAAABTw/Ln1kAfzXG90/s1600/IMG_0317.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCbbvvcz3I/AAAAAAAABTw/Ln1kAfzXG90/s400/IMG_0317.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Quán Bar Geographic nổi tiếng giữa trung tâm Jonker Walk - Ảnh: C_a_n_o_c&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div&gt;Tất cả các ngôi nhà trong dãy phố này đều xây hai tầng, xen kẽ với những ngôi nhà kiểu người Hoa là một vài mái nhà theo kiểu Hồi giáo, điều đặc biệt ấn tượng với tôi là tất cả các ngôi nhà đều được chăm chút đến từng chi tiết rất nhỏ, từ biển hiệu, hàng rào, đến những thùng thư treo trước cửa nhà…đều được trang trí thật duyên dáng. Mỗi ngôi nhà là một phong cách, một màu sắc và một cách riêng để người ta "nhận ra" nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Malacca cũng là nơi “bước chân ra phố là thấy bảo tàng”. Có khoảng gần hai mươi bảo tàng nằm rải rác ở khu trung tâm. Trong mấy ngày ngắn ngủi ở đây, chúng tôi cũng ghé qua được ba bảo tàng với ba chủ đề và phong cách khác nhau.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bảo tàng Cheng Ho được đặt trong một ngôi nhà cổ của người Hoa, để tưởng nhớ và vinh danh nhà thám hiểm Cheng Ho. Chỉ với 5 RM, bạn được một hướng dẫn viên (hình như là duy nhất ở đây) dẫn đi thăm các gian trưng bày, đưa vào phòng chiếu phim tài liệu - nơi luôn sẵn sàng đón tiếp dù bạn chỉ đi một mình - với bộ phim dài khoảng 20 phút về Cheng Ho và hoạt cảnh về đoàn thuyền của ông vào thế kỷ 15.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Với một phong cách khác hẳn, Bảo tàng Malacca được đặt trong ngôi biệt thự cũ của người Hà Lan, khá độc đáo với nghệ thuật sắp đặt và phối cảnh giữa hình vẽ và hiện vật thật.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Độc đáo nhất có lẽ là Bảo tàng Hàng hải, được đặt trong xác một con tàu cũ. Trong bảo tàng này, bạn sẽ được xem những &amp;nbsp;con tàu mô hình, những vật dụng và hình ảnh mô phỏng lại giai đoạn giao thương sầm uất ở Malacca vào thế kỷ 15 đến 19.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCcQncmJqI/AAAAAAAABT0/wkpjvkfPWrQ/s1600/IMG_0240.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCcQncmJqI/AAAAAAAABT0/wkpjvkfPWrQ/s400/IMG_0240.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Cảnh trong Bảo tàng Hàng hải - Ảnh: C_a_n_o_c&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Dấu ấn châu Âu&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chảy ngang thành phố là con sông Malacca. Hai bên sông san sát những ngôi nhà sơn trắng và mái ngói đỏ, được ví như Venice của châu Á. Bên này sông là Jonker Walk, còn phía bên kia tập trung những công trình kiến trúc còn lại từ thời thuộc địa.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCcf-Ma2HI/AAAAAAAABT4/P67lV0okpvY/s1600/IMG_0135.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCcf-Ma2HI/AAAAAAAABT4/P67lV0okpvY/s400/IMG_0135.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Ảnh: C_a_n_o_c&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Quảng trường Stadthuy do người Hà Lan xây dựng, nhà thờ Christ Church của người Bồ Đào Nha, cả dãy phố mang màu đỏ tía rực rỡ, đã trở thành biểu tượng của Malacca. Đi thêm vài bước nữa lên đồi là nhà thờ thánh Paul và cổng thành Famosa, những công trình này do người Bồ Đào Nha và Hà Lan xây dựng, nhưng đến thế kỷ 18 đã bị người Anh phá hủy gần hết, đến nay chỉ còn lại chút ít phế tích.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một công trình khác cũng mang đậm chất châu Âu là pháo đài Bồ Đào Nha, cách khu phố chính chừng bốn cây số, tuy không đặc sắc bằng pháo đài cổ ở nhiều miền đất khác, nhưng từ đây bạn có thể nhìn được toàn cảnh vịnh Malacca, nơi mà xưa kia vốn là thương cảng vô cùng sầm uất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khu phố Portuguese Settlement nằm ngay sát biển cũng là nơi đáng để ghé thăm. Chúng tôi may mắn đến đây đúng dịp diễn ra lễ hội Festa San Pedro, là một trong hai lễ hội quan trọng trong năm của người dân ở đây. Lễ hội kéo dài 5 ngày, người ta trang trí tàu thuyền và xếp đặt các nhân vật như hoạt cảnh và làm lễ cầu an cho các ngư dân ra khơi được thuận buồm xuôi gió. Một lễ hội mang đậm màu sắc tôn giáo phương Đông, nhưng lại do các cha sứ của Thiên chúa giáo chủ trì.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Baboon House và dấu ấn Việt Nam&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Vào buổi sáng thứ ba (ngày mà các cửa hàng ở đây đều đóng cửa), chúng tôi tình cờ gặp và ngẩn ngơ với một ngôi nhà được đặt tên là Baboon House. Cửa đóng, chỉ có biển hướng dẫn bên ngoài mà nhìn qua đã thấy tò mò…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCcyWFnEQI/AAAAAAAABT8/1MbQCZ8UwI8/s1600/IMG_4669.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCcyWFnEQI/AAAAAAAABT8/1MbQCZ8UwI8/s400/IMG_4669.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Hộp thư đặt trước cửa Baboon House - Ảnh: ChouChou Lam&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vào buổi chiều cuối cùng ở Malacca, chúng tôi quyết định quay trở lại ngôi nhà này, nhưng cũng phải đến lần thứ ba mới đúng lúc cửa hàng mở cửa. Và quả là không uổng công…&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngôi nhà sâu hun hút vào bên trong với từng không gian, bước chân vào đó và mở từng cánh cửa, có cảm giác bạn đang khám phá những bí ẩn trong một câu chuyện cổ tích. Gian ngoài cùng là cửa hàng bày bán đồ lưu niệm, kế đến là một quán cà phê và hai khu vườn xinh xắn. Những bức tranh trừu tượng được bày xen kẽ với các món đồ khác trong nhà, và đặc biệt rất nhiều cây xanh, hồ nước nhỏ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chủ quán là một thanh niên Malaysia khoảng ngoài 30 tuổi, tóc dài buộc gọn sau gáy, cặp kính trắng trên mắt và chiếc quần Jeans rách, trông anh giống một ca sĩ nhạc Rock mà tôi đã gặp đâu đó ở Việt Nam. Anh kể chuyện đã từng đi du lịch ở Việt Nam một tháng rưỡi, cũng đã đi qua Đà Lạt, Huế, Hội An và Sapa.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều bất ngờ nhất chính là ngôi nhà và quán cà phê này: nó được lấy cảm hứng từ Hội An! Sau chuyến đi Việt Nam năm 2006, ấn tượng với những quán cà phê ở Hội An nên anh đã về Malacca và mở Baboon House.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCdBSdYBVI/AAAAAAAABUA/3HMnZlao7yo/s1600/IMG_5433.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCdBSdYBVI/AAAAAAAABUA/3HMnZlao7yo/s400/IMG_5433.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Một góc quán cafe của Baboon House - Ảnh: ChouChou Lam&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thời gian lưu lại đó không nhiều, ngoài những bức ảnh chụp lại từng góc quán, từng món đồ xinh đẹp, chúng tôi quên không kịp hỏi tên người chủ quán, cũng như đã không chụp lại một bức ảnh nào với anh. Một ngày chắc anh đón tiếp rất nhiều những vị khách như chúng tôi, người đến rồi người lại đi, có khi chẳng nhớ hết được. Nhưng với chúng tôi thì Baboon House đã nằm lại một phần trong những kỷ niệm về Malacca.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau tất cả những trầm trồ ngạc nhiên về một mảnh đất mang rất nhiều dấu ấn văn hóa từ rất nhiều vùng miền trên thế giới, sau tất cả những ấn tượng về cách người Malaysia kinh doanh du lịch, sau cả những thú vị mà các bảo tàng, các quán cà phê hay những cửa hàng lưu niệm mà Malacca đem đến, những dư vị đọng lại trong trí nhớ của tôi là cảm giác về một mảnh đất yên bình, một thành phố tuyệt vời để chạy trốn cuộc sống ồn ào (dù chỉ trong chốc lát) nhưng vẫn không rời xa với thực tại.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những ngày lang thang ở Malacca, tôi đã có thời gian để rảo bước thật chậm qua từng con đường nhỏ, ngắm nhìn từng nếp nhà, thưởng thức những món ăn địa phương độc đáo, để khi quay trở lại cuộc sống hối hả thường ngày, có đôi khi lại thấy lòng vương vấn…&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Bài đăng trên tạp chí Open Sky - Số tháng 10/2010.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4046621263477040717?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4046621263477040717/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/10/malacca-giua-nhung-dong-chay.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4046621263477040717'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4046621263477040717'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/10/malacca-giua-nhung-dong-chay.html' title='Malacca - Giữa những dòng chảy'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TLCdaJ5nBDI/AAAAAAAABUE/TavDwjxygms/s72-c/IMG_4873.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7569421385150832063</id><published>2010-10-07T02:39:00.002+07:00</published><updated>2011-10-12T10:10:30.338+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='happiness'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Hạnh phúc không giống khuôn mẫu của số đông</title><content type='html'>&lt;b&gt;1. &lt;/b&gt;Bạn tôi năm nay 30 tuổi, làm việc trong ngành quảng cáo, đang độc thân và thích đi du lịch. Một hình mẫu có vẻ không khó tìm trong thành phố tám triệu dân này. Nhưng ngay cả với những người bạn cùng lứa, những người cùng nghề, đã hoặc chưa có gia đình, đều ít nhiều xuýt xoa về cuộc sống độc thân của chị, hoặc một đôi lần mơ ước mình có một cuộc sống nhiều màu sắc như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan điểm của tôi về những người phụ nữ cá tính rất rõ ràng: Có hai kiểu cá tính, một là cố gắng xây dựng vun đắp nó (giống như bạn xây dựng thương hiệu), và hai là tự thân bạn đã có cá tính và không cần phải cố gắng thể hiện điều gì. Tôi thích những người ở nhóm thứ hai, và chị bạn tôi là người như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số thời gian làm việc của chị một năm có lẽ chỉ trong khoảng sáu tháng, sáu tháng còn lại chị giành cho du lịch. Mỗi năm đến bốn nước, đấy là tiêu chuẩn chị tự đặt ra cho mình. Tôi còn nhớ mãi một “giai thoại” do chị tạo ra, đấy là một lần vào dịp cuối năm, chị ngồi tổng kết lại với tôi rằng “Năm nay chị đã đến nước 3 nơi mơ ước: Nhật Bản, Nepal và… Sapa”. Tôi cười phá lên, trong khi Sapa là cái gì đó quá đỗi gần gũi, Nhật Bản và Nepal thì xa xôi và ít ai có thể tới đó trong cùng một năm, thì chị đặt nó nằm cạnh nhau trong “wish list” của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi nhiều, biết nhiều, trải nghiệm &amp;nbsp;nhiều – chị là một quyển bách khoa du lịch cho tất cả bạn bè xung quanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. &lt;/b&gt;Từng phỏng vấn thành công, hoặc được nhận lời mời vào những vị trí công việc khá cao trong ngành, nhưng cuối cùng chị quyết định bỏ qua tất cả những chức danh hấp dẫn đó để dừng lại trong một công ty quảng cáo nội địa. Lý do: đi kèm với những chức danh ấy sẽ là áp lực không tránh khỏi, và không còn thời gian để tận hưởng cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới đây tôi lại nghe chị thổ lộ ý định chuyển sang lĩnh vực nhiếp ảnh, bắt đầu bằng một khóa học hai năm ở Mỹ. Bỏ lại tất cả những thành công và kinh nghiệm mà chị đã xây dựng được trong gần mười năm qua?&lt;br /&gt;Nhưng với một người như bạn tôi thì không có gì ngạc nhiên lắm. Nghề thành công chưa chắc đã là nghề tốt nhất, và tại sao không dám thử sức với một lĩnh vực mà bạn biết chắc là mình thích nó? Thành công hay không thì chưa biết nhưng ít nhất là bạn dám chọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu rõ mình và những điều mình muốn – điều khiến cho bạn tôi luôn có được cách nhìn tích cực về cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3. &lt;/b&gt;Cuộc sống độc thân cho phép bạn tôi làm nhiều điều mà một người phụ nữ đã có gia đình không thể làm được. Tận hưởng và khám phá đến tận cùng những chuyến đi không vướng bận gia đình hay con cái, nhanh chóng ra quyết định cho những bước ngoặt trong cuộc đời của mình mà không phải suy nghĩ nhiều về gia đình nhỏ, (những bước ngoặt đôi khi do chính chị tạo ra chứ không phải do cuộc sống đem đến), chưa kể đến những thú vui “vặt vãnh” khác của bất kỳ người phụ nữ độc thân nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7h sáng, khi bạn có thể đang cuống quýt với bữa sáng cho đứa con nhỏ thì bạn tôi vẫn đang say sưa giấc nồng. 17h chiều, bạn lo lắng với một mớ công việc chưa xong trong khi con nhỏ thì không ai đón, bạn tôi vẫn đủng đỉnh ở văn phòng và chuẩn bị hẹn hò với vài người bạn khác cho bữa tối. 22h khuya, một người bạn ở xa đến nài nỉ bạn ngồi lại tám thêm vài câu chuyện, nhưng bạn nhất định phải về, còn chị bạn tôi sẽ rủ người đó đi ăn thêm một bữa khuya hoặc vào một quán bar nào đó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hàng chục, hàng trăm hình ảnh như vậy để so sánh giữa một người phụ nữ độc thân và một người đã có gia đình. Cuộc sống độc thân vì thế mà trở nên hấp dẫn trong mắt nhiều người bạn khác của chị. Nhưng riêng chị thì chỉ cười mỗi khi có ai đó cảm thán “Trời ơi sao mà sung sướng quá vậy!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;4.&lt;/b&gt; Thật ra, cũng sẽ có hàng chục, hàng trăm hình ảnh khác để lấy làm ví dụ cho một cuộc sống gia đình ấm áp, tròn trịa và hạnh phúc. Bạn tôi chỉ cười khi người ta cảm thán về sự “sung sướng” của mình, vì chị biết rõ mọi thứ đều có hai mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn tôi chỉ là một mẫu điển hình trong số những phụ nữ độc thân ngày nay. Tôi có thể kể tiếp ngay sau đây một số mẫu độc thân khác nữa cũng hấp dẫn và thú vị không kém (và tôi xin cam đoan họ đều là những mẫu có thật trong cuộc sống). Nhưng tất cả họ đều chia sẻ thành thật với tôi rằng: Họ không hề có ý định sống độc thân đến suốt đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có học vấn, thành đạt, hiểu rõ giá trị của bản thân mình và những gì mình mong muốn, điều đó (có lẽ) khiến những người như bạn tôi khó khăn hơn trong việc tìm được một nửa thích hợp cho mình. Họ chọn cuộc sống độc thân như một phần tất nhiên đang có trong họ. Điều gì khiến cuộc sống của họ trở nên hấp dẫn và thu hút những người xung quanh đến vậy? Hoàn toàn không phải vì cuộc sống độc thân, mà bởi cách mà họ cư xử với cuộc sống độc thân của mình. Biết hưởng thụ, biết làm cho cuộc sống của mình phong phú, họ rõ ràng là những người phụ nữ hạnh phúc, nhưng không giống khuôn mẫu hạnh phúc của số đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;(Bài đăng trên Sài Gòn Tiếp thị Nguyệt san, tháng 10/2010)&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7569421385150832063?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7569421385150832063/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/10/hanh-phuc-khong-giong-khuon-mau-cua-so.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7569421385150832063'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7569421385150832063'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/10/hanh-phuc-khong-giong-khuon-mau-cua-so.html' title='Hạnh phúc không giống khuôn mẫu của số đông'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7306917612105205444</id><published>2010-10-07T02:18:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T10:10:47.491+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cà Mau'/><title type='text'>Cà Mau</title><content type='html'>Biết viết gì về Cà Mau nhỉ? Miền đất cực Nam của Tổ quốc, nơi mà tôi đã ước ao và phải mất tới một năm rưỡi mới đặt chân được đến nó. Một năm rưỡi, tính từ lúc có mặt ở miền cực Bắc (Lũng Cú, Hà Giang).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người nói với tôi từ trước đó rất nhiều lần rằng Cà Mau rất chán, không có gì để mà "xem" ngoài mấy cái cột mốc chán phèo. Kệ, đối với miền đất ý nghĩa như thế thì thậm chí không có cả mấy cộc mốc chán phèo đó thì nó vẫn xứng đáng để đặt chân đến một lần cơ mà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng những chuyến đi luôn luôn thú vị, bằng cách này hay cách khác. Cà Mau lần này thì phải nói là nằm ngoài sự kỳ vọng của tất cả chúng tôi. Với tất cả những hiểu biết của tôi về những nơi tôi đã đi qua trên đất nước mình, Cà Mau là một trong những mảnh đất thú vị nhất, với đặc trưng của vùng sông nước miền Tây và hệ sinh thái của vùng giáp biển. Thực phẩm rất rẻ, món ăn rất ngon (nếu tìm đến đúng chỗ), và người dân vô cùng thân thiện và thật thà...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có một điều quý giá nhất mà chuyến đi Cà Mau đem lại là bài học về "khám phá". Ngay cả với một vùng đất đã được mọi người cảnh báo trước là "không có gì để xem" thì bạn sẽ vẫn luôn tìm được những nơi cực kỳ thú vị, gặp những câu chuyện vô cùng đáng nhớ..., chỉ cần bạn luôn sẵn sàng tìm kiếm và đón nhận nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Tháng 9/2010&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7306917612105205444?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7306917612105205444/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/10/ca-mau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7306917612105205444'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7306917612105205444'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/10/ca-mau.html' title='Cà Mau'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2894092314384060504</id><published>2010-08-19T22:58:00.000+07:00</published><updated>2010-08-19T22:58:50.480+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Những ngày đẹp trời</title><content type='html'>Lần thứ hai đặt chân đến một tỉnh thuộc miền Nam Trung Bộ. Nơi tôi đến, nắng vàng, và hoa lá vẫn rực rỡ đến khó hiểu. Tháng Tám rồi mà hoa phượng vẫn còn nở, và đặc biệt là hoa giấy... tôi chưa thấy ở nơi nào hoa giấy đẹp như ở đây. Cứ như thể đất, cát, nắng, gió, và con người ở đây đã dồn tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất cho cây và hoa vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chẳng có gì để nói về biển. Với tôi hình như biển nơi nào cũng thế, biển đẹp và bình yên (vào những ngày trời đẹp), nhưng càng ngày càng thấy nó vô cảm quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng chẳng có gì để nói về chuyến đi, vui vẻ và tốt đẹp cả nhưng lại không học thêm được điều gì mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều ám ảnh lớn nhất và sau cùng, có lẽ vẫn là màu hoa giấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Phan Thiết, tháng 8/2010&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2894092314384060504?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2894092314384060504/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/08/nhung-ngay-ep-troi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2894092314384060504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2894092314384060504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/08/nhung-ngay-ep-troi.html' title='Những ngày đẹp trời'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3686688763766424374</id><published>2010-08-19T22:55:00.001+07:00</published><updated>2010-08-19T22:59:19.712+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Đà Lạt, như tôi thấy</title><content type='html'>1. Đà Lạt mộng mơ hôm ấy nắng như những ngày nắng Sài Gòn tháng tư. Dù không khí khô và lạnh hơn, cái nắng ít nhiều làm thành phố không còn vẻ mơ màng hay buồn bã mà người ta vẫn nói. Bài hát Phố mùa đông của Lê Hiếu nghe quãng nửa đêm khi chuyến xe bus bắt đầu lò dò lên những dốc đèo của cao nguyên Lâm Đồng, bỗng trở nên lạc lõng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là lần đầu tiên tôi đến Đà Lạt. Chờ đợi sẵn cho một cảm giác lãng đãng nhưng thay vào đó là những nói cười và những bữa nhậu liên tu bất tận của đám bạn đi cùng và những người bạn Đà Lạt. (Người Đà Lạt uống rượu thật khủng khiếp).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1SclLVVxI/AAAAAAAABSw/N2dJ_3ETOv8/s1600/Photo0573.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1SclLVVxI/AAAAAAAABSw/N2dJ_3ETOv8/s400/Photo0573.jpg" width="282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Điều ấn tượng và thích thú nhất ở Đà Lạt là những con dốc, đặc sản riêng có của thành phố cao nguyên này. Dốc đèo ở khắp mọi nơi, và người ta dễ dàng nhìn thấy toàn bộ thành phố từ một góc đường nào đấy. Người Đà Lạt dạy cho tôi 3 không về giao thông và đi lại: không đèn xanh đèn đỏ, không điều hòa nhiệt độ trong taxi... kể ra cũng thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Người Đà Lạt có nét gì đấy rất đặc trưng mà tôi không cắt nghĩa được. Nhẹ nhàng à? Không phải. Tinh tế à? Chưa hẳn. Hình như là một điểm trung bình cộng giữa Huế và Sài Gòn. Họ chu đáo và mềm mại gần như Huế, họ cởi &amp;nbsp;mở và hào phóng gần như Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1S42vuhlI/AAAAAAAABS4/LcMyCvHzIFU/s1600/Photo0543.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1S42vuhlI/AAAAAAAABS4/LcMyCvHzIFU/s400/Photo0543.jpg" width="292" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Tôi không gặp được nhiều hoa như hình dung ban đầu. Hoa ngoài chợ thì không nói, nhưng hoa trên đồi, hoa ở ven đường hay hoa trong vườn nhà... đều ít thấy - có lẽ Đà Lạt đang bị thay đổi dần, mà như nhiều người yêu Đà Lạt nói là nó không còn giữ được những nét đáng yêu của ngày xưa nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, tôi lại được gặp điều ngoài dự kiến là Ấp Ánh Sáng. Như một xóm nhỏ lao động, một bên xôn xao hàng quán, một bên lặng lẽ với những ngôi nhà cấp bốn trông cũ kỹ nhưng rất ngăn nắp, sạch sẽ, và những đứa trẻ chơi nghịch một mình. Ấp Ánh Sáng gợi cho tôi nhớ lại những ngõ nhỏ ở Hà Nội ngày xưa, khi tôi mới chập chững vào lớp 1...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1T10E7XRI/AAAAAAAABTI/sl-SY2ruEMU/s1600/Photo0555.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1T10E7XRI/AAAAAAAABTI/sl-SY2ruEMU/s400/Photo0555.jpg" width="327" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Ấn tượng cuối cùng trước khi rời Đà Lạt là một cơn mưa chiều. Những hạt mưa bay nhẹ chỉ đủ làm ướt vai áo, như &lt;i&gt;có những chiều thành phố mưa bay, công viên buồn tượng đá cũng buồn&lt;/i&gt;... của Bằng Giang. Trong quán cà phê Tùng, chúng tôi phải thuyết phục mãi ông chủ quán mới chịu đổi nhạc Pop của Mỹ sang nhạc Trịnh và giọng Khánh Ly. Ông chủ hỏi chúng tôi "nghe mãi Khánh Ly rồi chưa chán à"... Chán ở đâu chứ ở Đà Lạt thì chưa, và càng không thể chán trong một buổi chiều mưa bay như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rồi, Đà Lạt khuất dần sau những đồi thông mờ mờ trong cơn mưa buổi chiều nhá nhem sang tối, và ánh đèn vàng đổ dài trên con đường vắng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;T7/2010&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3686688763766424374?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3686688763766424374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/08/lat-nhu-toi-thay.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3686688763766424374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3686688763766424374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/08/lat-nhu-toi-thay.html' title='Đà Lạt, như tôi thấy'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TG1SclLVVxI/AAAAAAAABSw/N2dJ_3ETOv8/s72-c/Photo0573.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3958806630078520690</id><published>2010-07-24T13:03:00.001+07:00</published><updated>2010-07-24T13:05:13.550+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='books'/><title type='text'>Cà phê... mưa</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs095.ash2/38065_448366834282_674809282_6047398_8031352_n.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs095.ash2/38065_448366834282_674809282_6047398_8031352_n.jpg" width="203" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Cà phê... mưa, tên cuốn sách mới xuất bản đầu tháng 7 của nhạc sĩ Dương Thụ, là cuốn sách giá trị nhất mình mua được từ đầu năm, về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Trước khi mua sách cũng không xem trước, mua vì tên của người nhạc sĩ mình yêu thích thôi, đến lúc đem sách về, đọc vài trang mới biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách được tập hợp từ nhiều bài báo của nhạc sĩ từ những năm 1990 đến nay. Một phần rất lớn của cuốn sách là câu chuyện cuộc đời, những cảm nhận và nỗi niềm của một người xứ Bắc vào Nam sinh sống. Những ký ức của mấy mươi năm cuộc đời, từ ngõ nắng và ngõ mưa ở Hà Nội, đến những con hẻm Sài Gòn, hẻm nghèo hèn và hẻm sung túc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Bố thấy sách mới để trên giá, đọc thử và khen hay mãi, lâu lắm rồi mới thấy bố khen một quyển sách hay).&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ở Hà Nội, nhỏ hơn phố là ngõ và có những phố nhỏ quá, tôi gọi là phố ngõ. Mỗi ngõ hay phố đều có tên gọi ta chỉ nghe một lần có thể nhớ mãi: Tạm Thương, Cấm Chỉ, Hạ Hồi, Phát Lộc, Ngõ Huyện, Yên Thái, Tạ Hiện, Sầm Công, Hàng Hành, Cổng Đục...&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Còn Thành phố Hồ Chí Minh, phố gọi là đường và ngõ thì gọi là hẻm&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài học đầu tiên và cũng là thứ cần làm quen đầu tiên khi đặt chân đến Sài Gòn. Nó ngấm dần, và cũng có đôi khi gọi nhầm phố Hà Nội thành đường, hoàn toàn vô ý thức. Có một nghìn so sánh kiểu như thế khi một người từ Bắc vào Nam sinh sống, nhưng tất cả những so sánh ấy cũng không quan trọng bằng việc người ta "cảm thấy" như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu rồi, mình không muốn so sánh nơi này và nơi khác. Đơn giản là nhập gia tùy tục, và phần nào cũng có những giá trị riêng của nó. Nhưng dù thế nào đi nữa, những người biết tôn trọng và biết giữ được phần hồn của mình, mới thật là đáng quý. Trong Cà phê... mưa, cảm thấy rõ một nhạc sĩ Dương Thụ với phần tâm hồn hoàn toàn "Bắc Bộ", từ những xúc động rất nhỏ bé, đến lối suy nghĩ và cách mà ông lưu giữ lại những ký ức của cuộc đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm ở Sài Gòn ra, mình được một bà mẹ trẻ không quen biết gửi gắm đứa con trai mười ba tuổi, "nhờ cô cho cháu đi cùng, hãng người ta không cho trẻ con đi một mình". Thằng bé mười ba tuổi, (gọi nó là cháu xưng cô cũng thấy hơi ngài ngại vì nó rất chững chạc và hiểu biết), vào SG theo bố mẹ được hai năm, mùa hè nào cũng ra Hà Nội nghỉ hè hai tháng. Mình hỏi nó là ở Hà Nội hay ở Sài Gòn thích hơn. Nó trả lời nước đôi. Chẳng biết thêm vài năm nữa rồi nó sẽ trả lời mình thế nào, nhưng thấy mừng (cái mừng cố hữu và vô cùng dớ dẩn), là thằng bé vẫn giữ nguyên giọng Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng bé làm mình nhớ đến hai người bạn khác. Cũng khoảng tuổi ấy, mười mấy hai mươi năm trước họ cũng từ Hà Nội vào Tp.HCM theo bố mẹ. Nhưng thằng bé mười ba tuổi năm nay (có lẽ) may mắn hơn vì mỗi năm được ra Bắc ít nhất hai lần. Chia tay ở sân bay, định xin nó số điện thoại, xong nghĩ lại thôi. Nếu có duyên thì chắc hai cô cháu sẽ còn gặp lại nhau nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Cả cuộc đời trôi nổi đây đó, hắn hưởng hết mà chẳng gắn bó với một cái gì. Xê dịch và những điều chưa biết với hắn là sự sống hàng ngày. Hắn đã đi tìm mùa đông Hà Nội. Có phải khi kết thúc cuộc tìm, hắn cũng hiểu như tôi rằng &lt;b&gt;tận cùng của mùa đông Hà Nội không phải là cái rét&lt;/b&gt;...&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3958806630078520690?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3958806630078520690/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/07/ca-phe-mua.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3958806630078520690'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3958806630078520690'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/07/ca-phe-mua.html' title='Cà phê... mưa'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8630583992562863175</id><published>2010-07-12T12:37:00.001+07:00</published><updated>2010-10-07T02:40:03.315+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Nơi tình yêu không bao giờ chết</title><content type='html'>&lt;div&gt;Unedited version, 31/3/2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không nhớ là mình đã nghe bài hát  ấy lần đầu tiên khi nào, nhưng vẫn hình dung được cảm giác của mình khi đó -  không vui, nhưng hoàn toàn không phải là nỗi buồn. Một-cái-gì-đấy nghèn nghẹn  lại nơi cổ họng, ngấm ngầm một nỗi xúc động khó tả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là “A love that  will never grow old”, và tôi đã bắt đầu với giọng hát của Emmylou như thế, rất  lâu trước khi được xem bộ phim “Brokeback mountain”. (A love that will never  grow old là bài hát nằm trong phim).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Brokeback mountain, nếu bạn đã  từng xem thì hẳn vẫn còn nhớ, cảnh hai người đàn ông (hai nhân vật chính) đi  trên một đại lộ hoàn toàn vắng lặng. Radio trên chiếc xe ô tô cũ kỹ phát một  đoạn rất ngắn giọng hát của Emmylou Harris với bài hát này, một cảnh ngắn nhưng  xúc động với tâm trạng của hai người đàn ông trong một tình yêu tuyệt  vọng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Brokeback mountain gây thêm ấn tượng cho tôi về A love that will  never grow old và Emmylou Harris, nhưng ngay cả khi không có bộ phim thì đối với  tôi nó vẫn là một bài hát rất tuyệt, rất đặc biệt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TDqqAHCjf6I/AAAAAAAABSg/mxIfZ9Wpaw0/s1600/brokeback_mountain.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="393" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TDqqAHCjf6I/AAAAAAAABSg/mxIfZ9Wpaw0/s400/brokeback_mountain.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài hát hay là bài  hát để lại trong bạn nhiều ý nghĩa, có thể bạn không nghe nó hàng ngày, hàng  tuần, qua suốt nhiều năm, nhưng bất cứ khi nào bạn có dịp nghe lại (dù vô tình  hay cố ý), thì nó cũng vẫn giữ nguyên ý nghĩa ấy, tâm trạng ấy và nỗi xúc động  ấy dành cho bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;When you wake up the world may have changed &lt;br /&gt;But  trust in me, I'll never falter or fail &lt;br /&gt;Just the smile in your eyes, it can  light up the night, &lt;br /&gt;And your laughter's like wind in my sails.&lt;br /&gt;Cause I  know a love that will never grow old &lt;br /&gt;And I know a love that will never grow  old.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi anh tỉnh giấc, có thể thế giới đã đổi thay,&lt;br /&gt;Nhưng  hãy tin, em sẽ không bao giờ gục ngã,&lt;br /&gt;Chỉ cần một nụ cười trong mắt anh, đêm  đen sẽ được thắp lửa&lt;br /&gt;Và tiếng cười của anh như ngọn gió trên cánh buồm&lt;br /&gt;Vì  em biết có một tình yêu sẽ không bao giờ cằn cỗi&lt;br /&gt;Và em biết có một tình yêu  không bao giờ cằn cỗi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn biết rõ có một tình yêu, một niềm tin  tuyệt đối, dù không cần nói ra và không cần ai biết tới, thì nó vẫn như một ngọn  lửa trong tim và giúp bạn vượt qua nhiều sóng gió, trở ngại của cuộc đời. Tôi  thường nghe lại A love that will never grow old vào những buổi chiều cuối năm. Ở  Hà Nội, những buổi chiều cuối năm thường mưa và lạnh. Trong căn phòng nhỏ, chỉ  có tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa máy tính đơn điệu, và tiếng lách cách của bàn  phím. Bài hát đã đem đến một tâm trạng không vui, nhưng luôn chất chứa rất nhiều  niềm tin, nó nhắc nhở cho tôi rằng, mỗi người đều có một niềm tin và một ngọn  lửa cần gìn giữ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau A love that will never grow old, tôi nghe thêm  nhiều bài hát khác của Emmylou Harris. Ca sĩ nhạc đồng quê người Mỹ này bây giờ  đã bước sang tuổi lục tuần. Hai mươi mốt album phòng thu, sáu album kết hợp với  các nghệ sĩ khác và mười hai giải Grammy, chưa kể rất nhiều giải thưởng lớn  khác, Emmylou Harris có một sự nghiệp âm nhạc đáng để nhiều người mơ ước. Nhưng  vượt lên trên tất cả vẫn là một giọng hát vô cùng độc đáo và đáng quý. Có người  ví giọng hát của bà như tiếng thủy tinh vỡ, tôi thì thích cách bà hát nửa như kể  chuyện nửa như khóc, và ẩn chứa nhiều cảm xúc trong lòng chứ không bộc lộ tất cả  ra bên ngoài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album gần đây nhất của Emmylou Harris là “All I intended  to be” phát hành năm 2008, nhận được nhiều ý kiến khen chê khác nhau. Ở tuổi 61,  giọng hát của bà không còn giữ được phong độ như thủa đầu sự nghiệp, tuy nhiên  với cá nhân tôi, nhạc của bà luôn có một giá trị nhất định: nó không làm người  ta vui, nhưng lại có thêm nhiều niềm tin và sự lạc quan cho cuộc sống của mình.  Và đấy chính là ý nghĩa của “nơi tình yêu không bao giờ chết”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài lên  Lửa Ấm, số 1, tháng 7/2010.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8630583992562863175?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8630583992562863175/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/07/noi-tinh-yeu-khong-bao-gio-chet.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8630583992562863175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8630583992562863175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/07/noi-tinh-yeu-khong-bao-gio-chet.html' title='Nơi tình yêu không bao giờ chết'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TDqqAHCjf6I/AAAAAAAABSg/mxIfZ9Wpaw0/s72-c/brokeback_mountain.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8673357490197177189</id><published>2010-07-05T12:13:00.001+07:00</published><updated>2010-07-05T12:14:45.032+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Thành phố lạ</title><content type='html'>Một hôm bước qua thành phố lạ, thành phố đã đi ngủ chưa...?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố lạ đón chúng tôi vào lúc 3 rưỡi sáng tại một nhà ga nhỏ. Trời vẫn mờ tối, gió nhẹ và bầu trời rất nhiều sao (hứa hẹn một ngày tràn nắng khi mặt trời xuất hiện), phía xa có những vệt màu tím sẫm không rõ là mây hay bóng núi. Sẽ là hoàn hảo nếu sân ga vắng người thêm một chút, đèn vàng hiu hắt đi một chút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã có một lúc nào đó mơ mộng rằng mình sẽ có mặt ở một ga xép hoàn toàn xa lạ, vào quãng nửa đêm, cảm giác cô đơn ấy chắc là thú vị. Giờ thì tôi đã thực hiện được điều mơ mộng ấy rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỳ thực, đây là nhà ga chính của cả tỉnh, và chuyến tàu này cũng chỉ có vài vị khách. Trên TV đang phát trận chung kết của một giải bóng châu Âu nào đó mà tôi không nhớ tên. Những vị khách cuối cùng loanh quanh một lúc rồi cũng tản mát đi đâu hết. Không gian này làm tôi bất chợt nghĩ đến "Cô đơn trên mạng" và nhân vật Jacob được rất nhiều cô gái yêu thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn tôi chỉ tay về khoảng tối mênh mông phía trước và kể chuyện ngày xưa, rồi cứ thế chúng tôi ngồi nói chuyện luyên thuyên giữa sân ga vắng, chờ đến khi trời sáng hẳn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm ở một thành phố lạ, ở một nơi mà ta chưa bao giờ đặt chân tới, ở một nơi không có người thân thích nào khác ngoài người bạn đồng hành bên cạnh, và không có một thông tin chỉ dẫn, chuẩn bị nào trước. Chúng tôi đặt chân vào thành phố khi mặt trời hiện dần lên qua từng vạch nắng trên những mái nhà. Thành phố lạ buổi sớm mai yên tĩnh và dễ chịu, cảm giác nửa lạ nửa quen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố mới được xây dựng, những con đường, những khu nhà, những hàng cây... tất cả đều lộ rõ vẻ mới mẻ và ngượng ngùng như một cô nàng mới lớn vừa biết ăn diện lần đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển nằm ngay sát thành phố, trở thành một phần của thành phố, và trông nó giống như công viên hơn là bãi biển. Buổi chiều hôm ấy, trời trong vắt xanh và biển cũng một màu xanh như trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sẽ có một số lần rất ít trong cuộc đời, bạn sẽ muốn thời gian ngừng lại và cuộc đời mình mãi mãi chìm trong khoảnh khắc ấy. Nhưng đó lại thường là những khoảnh khắc thuộc về ảo ảnh, thuộc về những điều không có thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TDFp8MJFGWI/AAAAAAAABSY/mbnVQvCbB7g/s1600/Ninhchu.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TDFp8MJFGWI/AAAAAAAABSY/mbnVQvCbB7g/s400/Ninhchu.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ tôi sẽ không thể tin được là mình đã từng bỏ ra hết một buổi chiều nằm dài bên cạnh bãi biển, nhìn lên bầu trời qua những tán phi lao. Ánh sáng của buổi chiều hôm ấy lạ lắm, những ánh vàng lấp lánh viền xung quanh những tầng lá phi lao, đẹp như truyện cổ tích - mà hình như không phải ai cũng nhìn thấy được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tháng 5, 2010&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8673357490197177189?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8673357490197177189/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/07/thanh-pho-la.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8673357490197177189'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8673357490197177189'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/07/thanh-pho-la.html' title='Thành phố lạ'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TDFp8MJFGWI/AAAAAAAABSY/mbnVQvCbB7g/s72-c/Ninhchu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1064980477714368347</id><published>2010-04-09T15:05:00.006+07:00</published><updated>2010-04-09T21:35:23.988+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Romance của nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc</title><content type='html'>Từ một bài báo trên báo &lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/297N20100330103541476T133/nhac-si-dang-huu-phuc-va-nhung-ban-romance-chua-tung-cong-bo.htm"&gt;Thể thao Văn hóa&lt;/a&gt;, tn đã có những bản Romance của nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc với giọng ca mới Hoàng Lệ Quyên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vốn thích những sáng tác của nhạc sĩ từ trước, những bản như &lt;i&gt;Trăng chiều&lt;/i&gt; hay &lt;i&gt;Lá thu&lt;/i&gt;, nhạc đẹp và lời cũng đẹp, dù hơi buồn nhưng có nét cổ điển, lãng mạn&amp;nbsp; và rất tinh tế. Những bản Romance lần này được tập hợp từ nhiều năm sáng tác của nhạc sĩ, vẫn không nằm ngoài những lời nhận xét này. Sự kết hợp giữa lời ca khúc, phần đệm piano và giọng hát của ca sĩ đã tạo ra những tác phẩm rất hoàn chỉnh, (chưa dám nói là hoàn hảo). Có những bản chỉ dài một phút rưỡi đến hai phút, tuy ngắn nhưng để lại những cảm xúc khá sâu đậm cho người nghe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Lệ Quyên là một giọng ca mới, sinh năm 1992, mới 18 tuổi nhưng giọng của Quyên khá dày và chững chạc, mới nghe thì chưa thích lắm (không biết vì sao?), nhưng phải thừa nhận rằng đây là một giọng hát đẹp và chắc sẽ còn tiến xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc vẫn đang tiếp tục thu âm những ca khúc trong gia tài 60 bản romance của ông, cùng với giọng ca của Hoàng Lệ Quyên. Những file nhạc này đã được nhạc sĩ đồng ý chia sẻ với các bạn trên mạng Internet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?dwtjzzwhmyz"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1064980477714368347?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1064980477714368347/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/04/romance-cua-nhac-si-ang-huu-phuc.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1064980477714368347'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1064980477714368347'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/04/romance-cua-nhac-si-ang-huu-phuc.html' title='Romance của nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-257683672285985987</id><published>2010-04-08T13:14:00.000+07:00</published><updated>2010-04-08T13:14:22.700+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Acous' 84</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S710EYvlM-I/AAAAAAAABRs/nEdep7nKz74/s1600/24478_351565528158_181151673158_3633054_330737_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="276" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S710EYvlM-I/AAAAAAAABRs/nEdep7nKz74/s320/24478_351565528158_181151673158_3633054_330737_n.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Không biết nhận xét gì về album này cả, không chê cũng không khen, có một số bài được (Để dành, Làm ơn, Sáng chủ nhật) và một số bài thường (Yêu hoang đường, Thế thôi, Hạ cuối...).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là kiểu album mà "nghe cũng được không nghe cũng chẳng sao" vì chẳng có gì mới mẻ. Mà không có gì mới thì phần lời và giọng hát phải thật xuất sắc (Hà Anh Tuấn thì không thể có được giọng thật xuất sắc), vì thế dù tn vẫn thích nhạc acoustic và thích những bài đệm guitar như kiểu của Acous'84, nhưng điều đó cũng không làm tn thích album này hơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-257683672285985987?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/257683672285985987/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/04/acous-84.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/257683672285985987'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/257683672285985987'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/04/acous-84.html' title='Acous&apos; 84'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S710EYvlM-I/AAAAAAAABRs/nEdep7nKz74/s72-c/24478_351565528158_181151673158_3633054_330737_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-807157324710348590</id><published>2010-03-30T23:43:00.001+07:00</published><updated>2010-03-30T23:51:07.793+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>I love you &amp; Shin Seung Hun</title><content type='html'>Tháng Ba sẽ được đánh dấu bằng một bài hát hoàn toàn mới và vô tình nghe được: &lt;b&gt;I love you&lt;/b&gt; của &lt;a href="http://www.shinseunghun.com/"&gt;Shin Seung Hun&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa bao giờ bị cuốn vào cơn bão Kpop, nhưng Kpop đến dần dần với những cái tên như Ryu Shi Won hay Shin Seung Hun, đặc biệt là những bản nhạc trong các bộ phim lấy nước mắt. Phim có thể sến nhưng phải thừa nhận nhạc phim luôn chiếm đến 40% thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến &lt;a href="http://ibox.fm/notice/77795"&gt;I love you&lt;/a&gt; của Shin Seung Hun thì thật sự bất ngờ vì đó là một bản nhạc Jazz, khác hẳn với những bản ballad đã từng nghe và từng quen về nhạc Hàn. Lời nghe thì không hiểu nhưng có thể cảm nhận được, đặc biệt là phần giai điệu và chất Jazz rất tự nhiên. Thêm nữa là cũng ngạc nhiên vì thỉnh thoảng có nghe Shin Seung Hun (ví dụ bài I believe nổi tiếng trong bộ phim My sassy girl), chỉ biết Shin Seung Hun hát Pop thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính thức bổ sung Shin Seung Hun vào danh sách các nam ca sĩ châu Á yêu thích!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-807157324710348590?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/807157324710348590/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/thang-ba-i-love-you.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/807157324710348590'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/807157324710348590'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/thang-ba-i-love-you.html' title='I love you &amp; Shin Seung Hun'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2379663449887609968</id><published>2010-03-27T23:37:00.001+07:00</published><updated>2010-03-27T23:38:22.443+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Tiếng pháo bên kia biên giới</title><content type='html'>&lt;i&gt;Lào Cai - Sapa - Bắc Hà đầu năm mới&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ga xép&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa ra Tết, xe cộ máy bay tàu bè hỗn loạn hết cả lên, người xuôi kẻ ngược, giá vé thì tăng cao mà nhiều khi còn không có để mua. Thành ra đến phút cuối, do chủ quan mà chuyến đi lên "miền ngược" Lào Cai đành phải chấp nhận bằng toa ngồi ghế cứng trên chuyến tàu LC2 mở rộng (có nghĩa là tàu sẽ dừng ở rất nhiều ga xép và hay bị muộn giờ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù không phải lần đầu tiên đi Lào Cai bằng ghế ngồi cứng nhưng chuyến tàu hôm ấy vẫn thật sự ấn tượng! Có lẽ tàu Bắc - Nam những năm 1980s cũng chỉ đến thế, người đứng, người ngồi, người nằm, lố nhố hết cả dưới sàn tàu. Một bà cụ, trông dáng có vẻ thành thạo, còn đem sẵn theo một mảnh nilon, cụ lên tàu ở ga Phú Thọ, vừa lên đã trải ngay tấm nilon ra và ngủ một giấc đến tận khi tàu đến Phố Lu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu dừng ở ga xép thường rất nhanh, chỉ năm đến mười phút. Những cái ga xép trong đêm vắng, vắng người và vắng cả tiếng, đem lại cảm giác buồn bã mơ hồ của một kẻ xa nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cá hồi Sapa và rượu vang Chile&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sapa bây giờ trở thành nơi ăn chơi cuối tuần lý tưởng của thanh niên Hà Nội. Thị trấn nhỏ bé bây giờ không còn xa lạ, không còn bí ẩn lãng mạn nữa, mà lại thành một điểm ăn nghỉ lý thú. Nhất là dịp đầu năm, cứ tưởng như có thể gặp được nửa Hà Nội ở Sapa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên đến Sapa, hội ngộ với một nhóm bạn phượt đang trên đường đi A Pa Chải, được một bữa cá hồi túy lúy. Cá hồi ở Sapa vừa tươi ngon lại vừa rẻ hơn cá hồi dưới xuôi. Nhóm bạn kia còn cất công đem theo một chai rượu vang Chile từ Hà Nội theo. Thôi thì đĩa cá hồi sống tươi rói, nồi lẩu bốc khói nghi ngút lẫn với màn sương mờ mịt bay từ ngoài cửa sổ vào, và ly rượu ngon nữa, nghĩ cái sự hưởng thụ nó cũng chỉ đến thế mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ăn mèn mén ở Bắc Hà&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Bắc Hà có mấy thứ đặc sản: rượu ngô, thổ cẩm, nhà vách đất, và mèn mén.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phiên chợ Bắc Hà đầu năm mới không biết có đông hơn những ngày chủ nhật khác trong năm không, nhưng dập dìu chỗ nào cũng thấy bóng những cô thiếu nữ H’mong Hoa với những bộ váy áo rất đặc trưng, sặc sỡ (nhưng rất cứng). Thổ cẩm bày bán rất nhiều nhưng đồng bào Kinh không biết mặc cả thì chắc cũng bị “chém” như thường, vì chợ bây giờ cũng nhiều người Kinh rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both;"&gt;&lt;a href="http://farm5.static.flickr.com/4028/4448503250_1ff9f97231_o.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="313" src="http://farm5.static.flickr.com/4028/4448503250_1ff9f97231_o.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Mèn mén ăn một lần thì nhớ mãi vì cái vị khê nồng khó chịu của ngô. Một người đàn ông H’mong bảo: Bọn tao trồng ngô, sống cả đời với ngô thì phải ăn ngô thôi, chúng mày không ăn được đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiếng pháo bên kia biên giới&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối mùng 8 Tết ngồi ăn món nướng vỉa hè ở công viên Thủy Hoa (Lào Cai) ngay bên cạnh bờ sông (mình cũng không chắc là sông Hồng), phía bên kia là dòng Nậm Thi, và biên giới Việt Nam – Trung Quốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt có tiếng pháo, nghĩ mình nghe nhầm, nhưng hóa ra là pháo thật, pháo Tết. Chị bán hàng bảo Tết nào bên ấy nó cũng đốt pháo như thế, suốt từ đêm 30. Lạ thật, tưởng Trung Quốc cấm đốt pháo trước cả Việt Nam cơ mà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hóa ra chỉ có các thành phố lớn thôi, còn những vùng xa xôi thì vẫn có pháo như thường, khách du lịch Việt Nam thậm chí còn sang bên đó để đốt pháo ké vào dịp Tết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both;"&gt;&lt;a href="http://farm5.static.flickr.com/4055/4447727647_73b3e4efff_o.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://farm5.static.flickr.com/4055/4447727647_73b3e4efff_o.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ cũng hay hay vui vui. Lúc ấy là 7h tối, gió sông bắt đầu lạnh hơn, một bên phố vắng một bên đèn vàng, những vị khách xa nhà và hai vợ chồng chị chủ quán, lại có tiếng pháo xa xa vọng lại. Login vào Facebook để lại một câu: It’s so phuot.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ. It’s so phuot.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2379663449887609968?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2379663449887609968/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/tieng-phao-ben-kia-bien-gioi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2379663449887609968'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2379663449887609968'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/tieng-phao-ben-kia-bien-gioi.html' title='Tiếng pháo bên kia biên giới'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-497438428680112718</id><published>2010-03-19T22:55:00.002+07:00</published><updated>2010-03-19T23:02:09.820+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Người đàn bà đi nhặt mặt trời</title><content type='html'>Đức Tiến - cái tên lạ hoắc với mình. Nhưng vô tình tìm thấy một album có cái tên khá bắt tai: Người đàn bà đi nhặt mặt trời, &lt;a href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-album/Nguoi-Dan-Ba-Di-Nhat-Mat-Troi-Duc-Tien.1077863.1.html"&gt;album&lt;/a&gt; với những sáng tác của Đức Tiến (đồng thời cũng là người trình bày).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S6OfV-Mu1qI/AAAAAAAABQQ/PxyZ27vJioE/s1600-h/ductien.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="357" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S6OfV-Mu1qI/AAAAAAAABQQ/PxyZ27vJioE/s400/ductien.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có vài điểm là lạ: giọng mộc và guitar mộc,&lt;br /&gt;Có vài điểm ngồ ngộ hơi buồn cười: rap pha với unpluged,&lt;br /&gt;Có vài điểm gây bực vì nội dung sến và não nuột, đủ để xếp vào kiểu nhạc "không bao giờ nghe lại". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên riêng bài hát chủ đề "&lt;b&gt;Người đàn bà đi nhặt mặt trời&lt;/b&gt;" thì rất được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/yTRvImfVVXU&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/yTRvImfVVXU&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-497438428680112718?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/497438428680112718/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/nguoi-ba-i-nhat-mat-troi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/497438428680112718'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/497438428680112718'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/nguoi-ba-i-nhat-mat-troi.html' title='Người đàn bà đi nhặt mặt trời'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S6OfV-Mu1qI/AAAAAAAABQQ/PxyZ27vJioE/s72-c/ductien.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6984249690306524021</id><published>2010-03-09T13:23:00.001+07:00</published><updated>2010-03-09T23:07:39.301+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='movies'/><title type='text'>Về The Hurt Locker</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S5XpGsyaNpI/AAAAAAAABPw/0xQ_rfbUAlw/s1600-h/the-hurt-locker-poster1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S5XpGsyaNpI/AAAAAAAABPw/0xQ_rfbUAlw/s320/the-hurt-locker-poster1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;The Hurt Locker là một bộ phim không dễ xem. Mở đầu là cảnh những người lính Mỹ trên đường phố (giờ đây đã là vùng chiến trường) Irag. Tưởng mình xem nhầm file..., vì nghe nói đây là bộ phim của một nữ đạo diễn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không nhầm, và hơn thế nữa, trong suốt hai tiếng đồng hồ của bộ phim, bối cảnh gần như chỉ loanh quanh ở vùng chiến tranh ấy với vài người lính Mỹ, với chuyện gỡ bom mìn và những cảnh súng ống, đất cát, và máu. Không có chuyện tình yêu trong chiến tranh, hầu như không có sự xuất hiện của nỗi nhớ nhà, không có những xung đột khắc nghiệt... Chiến tranh dưới con mắt của Kathryn Bigelow đáng sợ bởi chính sự quen thuộc, nhàm chán nhưng ngấm ngầm giết chết từng con người trong ấy. Có một vài cảnh ấn tượng xen kẽ trong bộ phim, chủ yếu là về những cái chết đã đến, tuy nhiên nó cũng không ấn tượng đến mức làm người ta nghẹt thở (như những bộ phim chiến tranh khác). Điều này cũng có thể giải thích là một kẻ chưa từng nếm mùi chiến tranh và chưa thực sự cảm thấy sự đau đớn của chiến tranh tác động đến mình, thì sẽ không có được những cảm xúc mạnh mẽ mà bộ phim đem lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình phải mất đến lần thứ ba mới xem hết được The Hurt Locker, phần vì tò mò (muốn xem xong bộ phim trước khi lễ trao giải Oscar diễn ra), phần khác là cũng không muốn bỏ cuộc. The Hurt Locker được làm theo kiểu một bộ phim tài liệu chiến trường, bối cảnh "có vẻ" không trau chuốt và nhiều đoạn rung, lắc "giống như" phóng viên vừa cầm máy quay vừa chạy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mặc dù khó xem, thì The Hurt Locker là một bộ phim đáng xem (không phải vì nó đoạt 6 giải Oscar). Đoạn cuối cùng, dài khoảng 7 phút, là đoạn hay nhất đối với mình. Sau tất cả những điều quen thuộc, nhàm chán đến mức không còn khiếp sợ nữa, đến một lúc nào đấy người ta vẫn được đánh thức bởi những bản năng yêu thương của con người. "&lt;i&gt;... Có ai đang chờ đợi và yêu thương tôi không? Cha mẹ tôi, nhưng họ thì không được tính. Còn ai nữa không?... Tôi bỗng thấy mình thèm có một đứa con trai...&lt;/i&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bộ phim không có mở đầu, và cũng không có kết thúc. Cuộc chiến vẫn ở đó từ trước khi ta đến, và nó vẫn còn tiếp tục khi ta ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơi bất ngờ khi The Hurt Locker đoạt giải cao nhất của Oscar năm nay, nhưng dù sao cũng thấy là nó xứng đáng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6984249690306524021?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6984249690306524021/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/ve-hurt-locker.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6984249690306524021'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6984249690306524021'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/ve-hurt-locker.html' title='Về The Hurt Locker'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S5XpGsyaNpI/AAAAAAAABPw/0xQ_rfbUAlw/s72-c/the-hurt-locker-poster1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7229007405381784969</id><published>2010-03-07T02:41:00.004+07:00</published><updated>2010-10-07T02:47:28.814+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Mơ và làm một điều gì đó!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TKzR9CVNQZI/AAAAAAAABTs/OQuPwaeP9uM/s1600/HangDo_Maroc.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TKzR9CVNQZI/AAAAAAAABTs/OQuPwaeP9uM/s400/HangDo_Maroc.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tôi quen Hằng tình cờ đâu đó trong số những blog khá thú vị trên mạng, thời còn “360”. Chỉ biết Hằng ở&lt;br /&gt;Hà Nội, đang làm việc ở Mỹ, sau này có vài lần Hằng về Việt Nam, hai chị em gặp nhau, chuyện trên trời&lt;br /&gt;dưới bể, thấy hợp gu và thú vị lắm, nhưng tôi cũng không biết Hằng đã ở Mỹ bảy năm rồi và bây giờ đang&lt;br /&gt;học tiếp ở Harvard.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người bạn “online” theo đúng nghĩa, gặp nhau trên mạng, nhưng rồi trò chuyện, hiểu và quý mến nhau&lt;br /&gt;hơn ở ngoài đời. Dù thế, Hằng vẫn luôn làm tôi bất ngờ vì sự thú vị nhưng rất khiêm tốn ở con người cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặt chân lên Mỹ năm 18 tuổi, học đại học ở Oberlin (Ohio), tốt nghiệp ở lại làm chuyên viên phân tích tài&lt;br /&gt;chính ở New York (NY), và bây giờ là Boston, đại bản doanh của Harvard. Một profile đủ để gọi cô là một&lt;br /&gt;US expat chính hiệu (người nước ngoài, sống và làm việc tại Mỹ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hỏi Hằng, đời sống của người Việt trẻ ở Mỹ có giống như Phan Việt 1 kể không, cô cười ngất rồi bảo:&lt;br /&gt;Rất không, hoặc ít nhất không phải dành cho sinh viên hay nhân viên trẻ tuổi như chúng em. “Nước Mỹ,&lt;br /&gt;nước Mỹ” là câu chuyện gia đình trẻ, bí bách, kìm nén và đầy chán nản. Có lẽ những mẩu chuyện trong đó&lt;br /&gt;không biên giới, cho dù cái níu kéo ở hay về là tâm sự chung của nhiều du học sinh Việt Nam. Nhưng em&lt;br /&gt;nghĩ chúng em bên này hòa nhập với nhịp sống đương đại Mỹ, nhìn chung là lạc quan và biết cách giải trí&lt;br /&gt;hơn nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt trẻ ở Mỹ, như trong những câu chuyện Hằng kể với tôi, có phần thuận lợi hơn so với những gì&lt;br /&gt;tôi tưởng tượng trước đó. Sinh viên Việt Nam ở Mỹ ngày càng nhiều, học chăm và giỏi (dù chưa được gọi&lt;br /&gt;là xuất sắc), bạn bè Mỹ biết đến Việt Nam, cũng quý và tôn trọng chứ không chỉ nghĩ đến chiến tranh Việt&lt;br /&gt;Nam như ngày xưa nữa. Môi trường làm việc thì ít người Việt hơn, những tập đoàn tài chính nơi Hằng đã&lt;br /&gt;từng làm thì chỉ có duy nhất cô là người Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm việc chăm chỉ, nhưng đi chơi cũng nhiều. Bản đồ du lịch của Hằng đã đánh dấu được 25 nước, (năm&lt;br /&gt;châu chỉ còn châu Úc là chưa từng ghé qua). Nhưng hình như càng đi nhiều, cô lại càng thấy gắn bó hơn&lt;br /&gt;với Việt Nam, với Hà Nội của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi sáng mùa hè tháng bảy, tôi ngồi với Hằng trên ban công quán cà phê nhỏ ở phố Đinh Tiên&lt;br /&gt;Hoàng, tôi thấy cô gái cứ đăm đắm nhìn xuống con đường trước mặt, bên kia là Hồ Gươm, suýt soa mãi,&lt;br /&gt;giá thời gian ngừng lại ở nơi này. “Có lẽ dừng lại ở thành phố nào em cũng ước gì có một vài người bạn&lt;br /&gt;hay người thân ở Việt Nam được đến chính thành phố đấy với em, vào đúng khoảnh khắc đấy, đơn giản&lt;br /&gt;là để chia sẻ. Đi thì lại hay nhớ, mà nhớ dai lắm, không cần ảnh không cần viết lại nhiều lúc cũng rùng&lt;br /&gt;mình nhớ ra mình đã nghĩ gì. Như cái lần đứng từ trên tầng 40 của tòa tháp Latinoamericana, nhìn xuống&lt;br /&gt;Mexico City long lanh ánh đèn, em nhớ là mình đã từng ước Hà Nội có một chỗ thế này, thật cao và thật&lt;br /&gt;vắng, và em sẽ không đứng một mình…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nói Hằng còn đang ấp ủ một dự án online, một website, giản dị thôi, về Hà Nội và những điều hiếm&lt;br /&gt;có – khó tìm, chỉ thấy ở Hà Nội… vì thấy các bạn láng giềng, nhất là Singapore hay Thái Lan, làm du lịch&lt;br /&gt;quá tốt, mà mình còn thua xa quá quá. Thậm chí các bạn ở tận Bắc Phi (Maroc, Tunisia) cũng có vẻ làm&lt;br /&gt;du lịch chuyên nghiệp và mến khách hơn mình nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ như thế, Hằng vẽ ra cho tôi hình ảnh về những bạn trẻ Việt Nam đang sống và làm việc ở nước ngoài.&lt;br /&gt;Họ năng động, giỏi, và tự tin, nhưng không hề ảo tưởng về những gì họ đã làm được. Sẽ trở về Việt Nam,&lt;br /&gt;đấy là điều Hằng luôn khẳng định chắc chắn, “lý tưởng nhất là giúp điều hành một công ty nào đấy, còn&lt;br /&gt;việc phụ là tham gia tích cực hơn các hoạt động xã hội, mà nhất là có cái mác Harvard - hy vọng sẽ giúp&lt;br /&gt;nhiều chuyện được thuận lợi hơn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết năm nay sẽ là cái Tết thứ bảy cô xa nhà. Tết ở Mỹ thì chắc chắn không như ở Việt Nam, nhưng cũng&lt;br /&gt;có tiệc lớn của Đại sứ quán, Lãnh sự quán tổ chức, rồi bạn bè trong cộng đồng người Việt cũng gặp mặt,&lt;br /&gt;ăn uống, rồi đi Chùa sáng mùng một…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần tôi hỏi đùa Hằng, em đi nhiều, gặp nhiều thế sao không viết sách. Câu trả lời của Hằng là: Em thích&lt;br /&gt;làm phim hơn! Một chuyên viên phân tích của thị trường tài chính Mỹ đi làm phim, nghịch lý thật nhưng&lt;br /&gt;không hẳn sẽ không xảy ra, nhất là khi Hằng nói triết lý sống mà cô học được trong những năm ở Mỹ&lt;br /&gt;là “Dream something and go do it!”. Câu này của Hằng làm tôi nhớ mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;(Bài đăng trên Người đẹp Việt Nam Tết 2010)&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7229007405381784969?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7229007405381784969/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/mo-va-lam-mot-ieu-gi-o.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7229007405381784969'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7229007405381784969'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/mo-va-lam-mot-ieu-gi-o.html' title='Mơ và làm một điều gì đó!'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/TKzR9CVNQZI/AAAAAAAABTs/OQuPwaeP9uM/s72-c/HangDo_Maroc.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8604310883783899849</id><published>2010-03-04T00:01:00.001+07:00</published><updated>2010-03-04T00:03:48.512+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Ca khúc Tiếng Việt</title><content type='html'>Một ca khúc giản dị nhưng xúc động, được phổ nhạc trên nền bài thơ Tiếng Việt của Lưu Quang Vũ. Người thể hiện là &lt;a href="http://www.tuhai.com.vn/news/index.php?option=com_content&amp;amp;task=view&amp;amp;id=787&amp;amp;Itemid=65"&gt;Ngô Hồng Quang&lt;/a&gt;, một nghệ sĩ đàn nhị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần mở đầu, nhạc sĩ Lê Tâm, trong vai người cha, nói với đứa con trai nhỏ: "&lt;i&gt;Phải lấy đất hòa trộn với nước thì mới làm được mọi thứ con ạ&lt;/i&gt;".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/nBuor7ScaK0&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/nBuor7ScaK0&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8604310883783899849?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8604310883783899849/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/bai-hat-tieng-viet.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8604310883783899849'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8604310883783899849'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/03/bai-hat-tieng-viet.html' title='Ca khúc Tiếng Việt'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-9216008411991744096</id><published>2010-02-13T19:34:00.000+07:00</published><updated>2010-02-13T19:34:18.940+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3acOxOg4UI/AAAAAAAABPU/88d7mSqnvlU/s1600-h/2180371079_92b119c375_o.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3acOxOg4UI/AAAAAAAABPU/88d7mSqnvlU/s320/2180371079_92b119c375_o.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="profile_status"&gt;&lt;span id="status_text"&gt;Và mùa xuân đã trở về trong những câu chuyện cuối năm, trong hạt mưa bay sáng nay, trong mùi hương thơm trên bàn thờ tổ tiên, và trong cả những niềm hy vọng mới...&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="profile_status"&gt;&lt;span id="status_text"&gt;Sẽ không quên những gì đã có, sẽ không thôi nhớ giọng nói ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, sẽ giữ lại trong tim một niềm tin không bao giờ tắt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="profile_status"&gt;&lt;span id="status_text"&gt;Nhớ nhé: Ta yêu người lắm, cuộc sống diệu kỳ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-9216008411991744096?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/9216008411991744096/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/va-mua-xuan-tro-ve-trong-nhung-cau.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/9216008411991744096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/9216008411991744096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/va-mua-xuan-tro-ve-trong-nhung-cau.html' title=''/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3acOxOg4UI/AAAAAAAABPU/88d7mSqnvlU/s72-c/2180371079_92b119c375_o.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-281561513430190230</id><published>2010-02-11T23:35:00.000+07:00</published><updated>2010-02-11T23:35:48.207+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Dare to live</title><content type='html'>Bản nhạc quen thuộc, nhưng hay và xúc động thêm nhiều lần khi xem được cả ca sĩ trên sân khấu, với biểu cảm trên gương mặt, sự trao đổi bằng tay giữa hai người...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/k7ws-a0lCGc&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/k7ws-a0lCGc&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Dare to live until the very last&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Dare to live forget about the past&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Dare to live giving something of yourself to others&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Even when it seems there's nothing more left to give&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Dare to live searching for the ones you love&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Dare to live no one but we all&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Dare to live until the very last&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Your life is all you have to give&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-281561513430190230?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/281561513430190230/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/dare-to-live.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/281561513430190230'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/281561513430190230'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/dare-to-live.html' title='Dare to live'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5594148324327252720</id><published>2010-02-10T00:22:00.000+07:00</published><updated>2010-02-10T00:22:31.439+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Lan Anh và  Khát vọng mùa xuân</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3GZMU4QfkI/AAAAAAAABO8/ds-SzTjeWdI/s1600-h/khat+vong.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3GZMU4QfkI/AAAAAAAABO8/ds-SzTjeWdI/s320/khat+vong.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Lan Anh lại phát hành album mới, chỉ một năm sau sự thành công đột phá "&lt;a href="http://trangneu.blogspot.com/2009/03/hay-yeu-nhau-i.html"&gt;Hãy yêu nhau đi&lt;/a&gt;". Không hy vọng quá nhiều vào album này vì biết chắc rằng nó khó lòng bằng được "Hãy yêu nhau đi", một sản phẩm được đầu tư rất công phu (và nhiều tiền). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thực, Khát vọng là một album &lt;i&gt;sạch sẽ&lt;/i&gt; và tình cảm. Sạch sẽ có nghĩa là không sạn không lỗi nhưng cũng không có gì để nói nhiều. 8 bài phần lớn là những bản nhạc cũ, phối đơn giản: Mẹ yêu con, Ru con mùa đông, Khát vọng, Tình em, Tình anh... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù sao cũng hơi tiếc vì chưa được nghe Lan Anh hát tiếp semi-classic.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạc đề một chút: gần đây tn rất thích giọng hát Hồng Vy, có thể vì là yếu tố mới. Đặc biệt gần đây khi Hồng Vy hát &lt;a href="http://ibox.fm/notice/75588"&gt;Giấc mơ mùa lá&lt;/a&gt; (sáng tác của Trần Mạnh Hùng, chính là chồng chị, ca khúc đoạt gải thưởng của Hội nhạc sĩ Việt Nam năm 2009).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không upload file nhạc Việt để ủng hộ nghệ sĩ, bạn nào muốn nghe thì mình gửi riêng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5594148324327252720?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5594148324327252720/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/lan-anh-va-khat-vong-mua-xuan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5594148324327252720'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5594148324327252720'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/lan-anh-va-khat-vong-mua-xuan.html' title='Lan Anh và  Khát vọng mùa xuân'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3GZMU4QfkI/AAAAAAAABO8/ds-SzTjeWdI/s72-c/khat+vong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8789336277191056480</id><published>2010-02-08T23:21:00.000+07:00</published><updated>2010-02-08T23:21:48.799+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Mùa thu cho em: Thường và nhạt</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3A56oJQylI/AAAAAAAABO0/vy5WFIlYg1I/s1600-h/mua+thu+cho+em.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3A56oJQylI/AAAAAAAABO0/vy5WFIlYg1I/s320/mua+thu+cho+em.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Album song ca theo chủ đề nhạc trữ tình của Lê Hiếu và Phương Vy. Có lẽ vì album chủ đề mùa thu mà phát hành vào mùa xuân nên vô duyên và lạc điệu (?!) Nhưng rất tiếc đấy không phải là lý do chính. Album này thất bại vì hai điều: ca sĩ hát thiếu cảm xúc, và lỗi hòa âm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 9 album đã phát hành, Lê Hiếu đang bắt đầu đi vào lối mòn và hơi có chiều hướng tụt dốc. Giọng của Lê Hiếu không đẹp đến mức hát mãi một kiểu vẫn làm người ta thích (ví dụ như Bằng Kiều), vì thế album này ra đời có thể do áp lực làm mới cho Lê Hiếu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương Vy&amp;nbsp; thì còn nhiều đất để sáng tạo hơn Lê Hiếu, nhưng cô ấy cần một cú hích mạnh hơn nữa để đẩy lên một vị trí mới, cao hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album song ca là một ý tưởng không hề tệ, hình ảnh Phương Vy và Lê Hiếu đặt cạnh nhau cũng không đến nỗi đối nghịch. Thật ra trong trường hợp này cũng chưa biết ai làm nền cho ai, tuy nhiên dù mục đích là gì chăng nữa thì họ cũng không thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vài bài nghe tạm được, nhưng phần lớn là nhạt vì thiếu cảm xúc, hoặc ca sĩ cố gắng làm mới bài hát (nhưng làm không tới thì lại thành phản cảm). Thêm nữa, một số bài mắc đúng lỗi của người Việt Nam hát Jazz: tức là nhạc phối kiểu&amp;nbsp; Jazz, người hát kiểu Pop - không thấy có ăn nhập gì với nhau. Điều này nếu không được khán thính giả chê bai thật nhiều thì chắc mật độ tiếp diễn sẽ ngày càng dày hơn và rất buồn cười. Lỗi này do ca sĩ 1 phần thì lỗi người biên tập đến 9 phần (nói chính xác là người quyết định sử dụng những bản hòa âm không phù hợp này cho ca sĩ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói tóm lại thì một album mùa thu không thành công, lại phát hành ngay trước Tết (đúng dịp bận rộn của tất cả mọi người) thì khả năng bị rơi vào quên lãng là rất cao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8789336277191056480?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8789336277191056480/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/mua-thu-cho-em-thuong-va-nhat.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8789336277191056480'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8789336277191056480'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/mua-thu-cho-em-thuong-va-nhat.html' title='Mùa thu cho em: Thường và nhạt'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S3A56oJQylI/AAAAAAAABO0/vy5WFIlYg1I/s72-c/mua+thu+cho+em.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3814546940973884180</id><published>2010-02-05T00:48:00.004+07:00</published><updated>2010-02-05T13:23:25.467+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Believe: To the ones I love</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2r829knQCI/AAAAAAAABOs/7IylO_UqHcw/s1600-h/believe_KJ.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2r829knQCI/AAAAAAAABOs/7IylO_UqHcw/s320/believe_KJ.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Một album tổng hợp nhiều điểm yêu thích: Katherine Jenkins (nhân vật chính), và sự tham gia của Andrea Bocelli, Andrea Rieu và Chris Botti. Bán cổ điển, Violin và Trumpet... một sự kết hợp tuyệt vời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"&lt;b&gt;Believe&lt;/b&gt;" đem lại cảm giác yêu thương và xúc động khó diễn đạt thành lời, từ điệu nhạc, giọng hát đến ý nghĩa của ca từ. Từ &lt;i&gt;believe&lt;/i&gt; xuất hiện nhiều lần trong các ca khúc khác nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ibox.fm/notice/75394"&gt;&lt;i&gt;Angel&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; được cover lại của Sarah Mclachlan, tiết tấu của bài được giữ nguyên, Angel của Katherine chỉ khác một chút ở phần kết hát với dàn đồng ca. Chính dàn đồng ca này làm Angel của Katherine tươi sáng hơn... Nhưng nói chung Angel của cô ấy vẫn đem lại cảm giác đó: cô đơn nhưng kiêu hãnh, và tràn đầy niềm tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ibox.fm/notice/75395"&gt;&lt;i&gt;I believe&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; song ca với Andrea Bocelli. Ông nghệ sĩ khiếm thị nhưng nhiều duyên với các nữ ca sĩ xinh đẹp: từ Laura Pausini, Helene Segara, Sarah Brightman, đến Celine Dion, Christina Aguilera... I believe hát với Katherine cũng nhuyễn không kém, (Andrea Bocelli hóa ra còn rất có duyên với ca khúc về niềm tin).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ca khúc mới là &lt;i&gt;Fear of falling&lt;/i&gt; cũng đem lại nhiều cảm xúc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nên nhắc đến &lt;i&gt;Ancora non sai &lt;/i&gt;(tiếng đàn violin của Andrea Rieu) và &lt;i&gt;La Califfa&lt;/i&gt; (tiếng kèn trumpet của Chris Botti), hoặc hai bản cover khác là &lt;i&gt;Speak softly love&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;La vie en rose&lt;/i&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ca khúc lại lật giở đến một đoạn ký ức đẹp, những ký ức được ghi bằng âm nhạc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/download.php?dndgzqdwvy0"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3814546940973884180?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3814546940973884180/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/believe-katherine-jenkins.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3814546940973884180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3814546940973884180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/believe-katherine-jenkins.html' title='Believe: To the ones I love'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2r829knQCI/AAAAAAAABOs/7IylO_UqHcw/s72-c/believe_KJ.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8580474323512084644</id><published>2010-02-03T11:03:00.002+07:00</published><updated>2010-02-03T11:05:44.674+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Soulbook: nhạc dành cho mùa Valentine</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2j1Tm7ocoI/AAAAAAAABOk/5RGKiTqmoPc/s1600-h/souldbook.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2j1Tm7ocoI/AAAAAAAABOk/5RGKiTqmoPc/s400/souldbook.jpg" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Củ gừng già Rod Stewart năm vừa rồi phát hành album Soulbook gồm những bản tình ca rất cũ, thích hợp cho mùa Valentine, nhất là những bạn thích sự lãng mạn cổ điển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;My Cherie Amoure&lt;/i&gt; dành cho việc tán tỉnh một cô nàng bé nhỏ dễ thương,&lt;br /&gt;&lt;i&gt;You've really got a hold on me&lt;/i&gt; là của một tình yêu đơn phương,&lt;br /&gt;&lt;i&gt;You make me feel brand new&lt;/i&gt; thích hợp với một tình yêu mới bắt đầu,&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Higher and higher&lt;/i&gt; là để nịnh người yêu, &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Let it be me&lt;/i&gt; có lẽ dành cho một tình yêu đang xuống dốc và cần hâm nóng lại,&lt;br /&gt;&lt;i&gt;It's the same old song&lt;/i&gt; sẽ rất thích hợp để gửi cho người yêu cũ,&amp;nbsp; &lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về âm nhạc, Soulbook không có gì mới lạ đặc biệt, sự thú vị nằm ở những bản nhạc cũ được hát bởi một giọng ca khác (dù giọng ca ấy cũng không có gì mới), đặc biệt là sự kết hợp của Rod Stewart với Mary J. Blige và Jenifer Hudson trong hai bản song ca: &lt;a href="http://ibox.fm/notice/75278"&gt;You make me feel brand new&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://ibox.fm/notice/75279"&gt;Let it be me&lt;/a&gt;, và Stevie Wonder tham gia vào &lt;a href="http://ibox.fm/notice/75286"&gt;My Cherie Amoure&lt;/a&gt; với tiếng kèn harmonica&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần sau cùng, tn muốn nhắc đến &lt;i&gt;Rainy night in Georgia&lt;/i&gt; một chút, đây là bản duy nhất trong album mà không nhắc trực tiếp đến tình yêu. &lt;i&gt;Đêm mưa ở Georgia, những ánh đèn lấp loáng bên đường, những chiếc taxi và xe buýt đi lướt qua trong đêm, tôi đang cố gắng tìm một nơi để nghỉ đêm nay&lt;/i&gt;... Một sự cô đơn không dấu diếm, nhưng rất bình thản: &lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;How many times I wondered,&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;it still comes out the same.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;No matter how you look at it or think of it&lt;br /&gt;It's life and you just got to play the game&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tn thích cách hát của Rod Stewart trong bản nhạc này, một điệu blues tuyệt vời để nghe vào những đêm mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/download.php?imnmdkjuhyx"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8580474323512084644?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8580474323512084644/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/soulbook-nhac-danh-cho-mua-valentine.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8580474323512084644'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8580474323512084644'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/soulbook-nhac-danh-cho-mua-valentine.html' title='Soulbook: nhạc dành cho mùa Valentine'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2j1Tm7ocoI/AAAAAAAABOk/5RGKiTqmoPc/s72-c/souldbook.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6766118677788682719</id><published>2010-02-02T13:52:00.001+07:00</published><updated>2010-02-02T13:54:57.642+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Giết người trong mộng &amp; Một lần nữa xin có nhau</title><content type='html'>Hai album không nằm trong sở thích của tn, tuy nhiên có Ngọc Anh và Bằng Kiều, nhà sản xuất Thúy Nga Paris lại là bậc thầy với thể loại nhạc này, nên vẫn là những album nên nghe thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2fGv2taqnI/AAAAAAAABMM/jMuSa6hbKtc/s1600-h/NgocAnh-gietnguoitrongmong.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="315" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2fGv2taqnI/AAAAAAAABMM/jMuSa6hbKtc/s320/NgocAnh-gietnguoitrongmong.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Giết người trong mộng&lt;/b&gt;: Ngọc Anh từ ngày sang Mỹ có chút thay đổi về phong cách, nhạc thì đau đớn hơn, ngoại hình thì sexy hơn, điều thích nhất ở Ngọc Anh là một ca sĩ chuyên nghiệp nên nhạc não cũng thật não, dù không thích thì nghe cũng không chê được điểm nào. Album không có gì mới, sẽ không nghe nhiều nhưng vẫn khen album này hay vì giọng hát của Ngọc Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hits: &lt;i&gt;Giết người trong mộng&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Ướt mi&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Một mình - em đi rồi&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Sang ngang&lt;/i&gt; (song ca với Bằng Kiều)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Một lần nữa xin có nhau&lt;/b&gt;: Album song ca của Bằng Kiều và Minh Tuyết thì hơi yếu hơn, hợp với những bạn thích nhạc não còn mình thì chỉ nghe 1 lần thôi. Không thấy &lt;i&gt;hit&lt;/i&gt; nào.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6766118677788682719?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6766118677788682719/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/giet-nguoi-trong-mong-mot-lan-nua-xin.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6766118677788682719'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6766118677788682719'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/giet-nguoi-trong-mong-mot-lan-nua-xin.html' title='Giết người trong mộng &amp; Một lần nữa xin có nhau'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2fGv2taqnI/AAAAAAAABMM/jMuSa6hbKtc/s72-c/NgocAnh-gietnguoitrongmong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1015108005816509357</id><published>2010-02-02T01:26:00.001+07:00</published><updated>2010-02-02T01:31:23.778+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Thất vọng với "Một thập kỷ ca hát" của 5 Dòng Kẻ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2ccm3Hk_vI/AAAAAAAABME/oo_oivD-iFM/s1600-h/Untitled-1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2ccm3Hk_vI/AAAAAAAABME/oo_oivD-iFM/s400/Untitled-1.jpg" width="287" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Thay vì làm một liveshow cho bằng chị bằng em thì 5 Dòng Kẻ làm một album để kỷ niệm 10 năm thành lập nhóm. Có lẽ nên có một giải thưởng dành cho nhóm nhạc kiên trì nhất Việt Nam, vì 10 năm cho một nhóm bạn cũng đã khó, để nhóm bạn cùng làm một công việc chung và gặt hái thành công thì lại càng khó hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi AC&amp;amp;M tan rã, 5 Dòng Kẻ gần như là nhóm đẳng cấp còn lại duy nhất. tn thích cả hai nhóm này và đã từng rất tiếc khi AC&amp;amp;M tan rã. 5 Dòng Kẻ là nhóm nữ, lại lập nghiệp xa nhà, vậy mà xem ra còn mạnh hơn nam giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10 năm họ đã có 3 album, và album kỷ niệm này là album thứ tư. Ba album đầu càng làm càng hay, Vol.1 là sản phẩm đầu tay và nhiều sáng tác của Giáng Son, &lt;a href="http://trangneu.blogspot.com/2006/01/7-albums-of-year.html"&gt;vol.2&lt;/a&gt; là hát acapella khá trau chuốt, &lt;a href="http://trangneu.blogspot.com/2007/10/toi-nhu-tre-nho-ngoi-ben-hien-nha.html"&gt;vol.3&lt;/a&gt; là một concept album với thể nghiệm World music. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể ra thì việc phát hành một album tổng hợp các bài hit cũng không phải là điều dở tệ, tuy vậy nếu đặt nó là một điểm nhấn để đánh dấu cột mốc thời gian quan trọng thì ... hơi thiếu. Các bản hit được tổng hợp nhưng không có sự gắn kết, xâu chuỗi, vì âm nhạc của họ trải qua mười năm cũng có khá nhiều thay đổi, thành thử những bản nhạc đặt chung trong 1 album khá rời rạc. Album lại có thêm một vài bài mới nên người nghe đã theo dõi 5DK từ lâu không biết đây là album tổng hợp, hay là album mới nhưng thiếu bài nên phải chèn bài cũ vào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một người rất hâm mộ và khâm phục 5DK, nói chung thì tn cảm thấy khá thất vọng với album này. Một lý do có lẽ cũng quan trọng: vì kỳ vọng tương đối nhiều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1015108005816509357?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1015108005816509357/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/that-vong-voi-mot-thap-ky-ca-hat-cua-5.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1015108005816509357'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1015108005816509357'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/that-vong-voi-mot-thap-ky-ca-hat-cua-5.html' title='Thất vọng với &quot;Một thập kỷ ca hát&quot; của 5 Dòng Kẻ'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2ccm3Hk_vI/AAAAAAAABME/oo_oivD-iFM/s72-c/Untitled-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7479476431724314097</id><published>2010-02-01T14:02:00.008+07:00</published><updated>2011-04-30T22:58:37.632+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Sweet thing &amp; Keith Urban</title><content type='html'>Sự chờ đợi giữa những chuyến đi bao giờ cũng gây cảm giác mệt mỏi một cách không rõ ràng. Chuyến đi đó với chúng tôi cũng thế, &lt;i&gt;transit&lt;/i&gt; ở Sài Gòn gần một ngày với một buổi chiều nằm lì trong một căn phòng ở khu Phạm Ngũ Lão.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi chờ đợi một người bạn nào đó gọi đi chơi, sẽ chẳng có việc gì khác là tán dóc dăm chuyện vớ vẩn hoặc ngủ. Căn phòng sạch sẽ và ngăn nắp, một vị khách trước đó bỏ quên cuốn tạp chí của Jetstar Úc, cuốn tạp chí còn mới và có lẽ vì thế nên người dọn phòng đã để nó lại. Tôi cầm lên, lật qua lật lại và cuối cùng tập trung sự chú ý vào một bài phỏng vấn Keith Urban.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2Z93Gq-OzI/AAAAAAAABLs/dtUI3JPdSkQ/s1600-h/1967_979975a2b9a237f818c49756eceb100f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="267" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2Z93Gq-OzI/AAAAAAAABLs/dtUI3JPdSkQ/s400/1967_979975a2b9a237f818c49756eceb100f.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Một bài chân dung khá thú vị, vẽ lên hình ảnh một chàng ca sĩ nhiều tài nhưng không ít tật. Keith nhắc nhiều đến bài hát &lt;i&gt;Sweet thing&lt;/i&gt; mà anh sáng tác khi anh mới gặp Nicole Kidman, về những điều mà tình yêu đó đã đem đến cho cuộc đời anh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một câu chuyện cần có để làm điểm nhấn cho một bài báo, tôi biết thế nhưng không hiểu sao vẫn thấy xúc động. Tuy nhiên chuyến đi dài sau đó với rất nhiều chi&amp;nbsp; tiết, đã làm tôi quên mất buổi chiều ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến tận hôm nay, khi Keith Urban vừa nhận được một giải Grammy cho chính &lt;a href="http://ibox.fm/notice/75154"&gt;&lt;i&gt;Sweet thing&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; (Best Male Country Vocal Performance), và tôi nhớ lại cái cảm giác xúc động từ bài báo đó. Và chẳng phải Nicole đã lại đem đến cho Keith thêm một điều ngọt ngào nữa hay sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài &lt;i&gt;Sweet thing&lt;/i&gt; thì các bài khác trong album "Defying Gravity" cũng rất đáng nghe. &lt;a href="http://www.mediafire.com/?sharekey=ffbba464e5a8cc4719747bd91027d4dd9a6f4c90d80b2734"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7479476431724314097?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7479476431724314097/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/sweet-thing-keith-urban.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7479476431724314097'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7479476431724314097'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/sweet-thing-keith-urban.html' title='Sweet thing &amp; Keith Urban'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2Z93Gq-OzI/AAAAAAAABLs/dtUI3JPdSkQ/s72-c/1967_979975a2b9a237f818c49756eceb100f.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1815055338445946175</id><published>2010-02-01T11:32:00.002+07:00</published><updated>2010-02-01T13:28:28.403+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Mộc Châu - Food &amp; Shoot</title><content type='html'>Liền kề ngay sau chuyến đi Cam là Mộc Châu (Sơn La). Những chuyến đi liên tiếp rồi sẽ làm người ta mất dần hứng thú với nó? Có lẽ là không, quan trọng là đi như thế nào, vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào những ngày đầu năm dương lịch nhưng lại là cuối mùa đông, Mộc Châu nói chung là xơ xác, vườn đào và mận thì chưa nở, còn cánh đồng chè đã được thu hoạch gần hết nên ngọn xanh chưa thu hoạch xen lẫn với những gốc chè đã bị xám đen...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cao 1.000 mét so với mặt nước biển, nhưng chỉ cách Hà Nội có 180 km và đời sống thì đã văn minh lắm rồi, thành ra nếu có muốn khám phá thêm điều gì mới mẻ ở Mộc Châu thì tương đối khó. Cuối cùng thì chuyến đi chỉ còn lại ăn và chụp ảnh. Đồ ăn ở Mộc Châu rất ngon, thịt bê rất nhiều và nổi tiếng với món bê chao, thịt dê, thịt chó... nếu tìm được đúng hàng thì vừa ngon vừa rẻ, tất nhiên ở Mộc Châu thì không thể thiếu món rau, nhất là rau cải Mường, nghe nói su su ở đây còn ngon hơn ở Tam Đảo, nhưng chưa thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điều khá thú vị là trong một khoảng thời gian ngắn mà biết thêm hai điểm nuôi bò sữa và sản xuất các sản phẩm từ sữa. Trước chỉ biết đến Ba Vì, ngay gần Hà Nội, giờ thì có Long Thành ở Đồng Nai và Mộc Châu này nữa. Đi xem người ta nuôi bò, ăn thử sữa chua và so sánh giữa các nơi... xem ra cũng là điều thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2Z0Scf1lPI/AAAAAAAABLk/jIwrv9BeSUU/s1600-h/Picture+207.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2Z0Scf1lPI/AAAAAAAABLk/jIwrv9BeSUU/s400/Picture+207.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;(Ảnh của Tuấn Kiri chụp)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;Buổi sáng ngày thứ hai, trong lúc chờ mọi người thì tự đi bộ lang thang trong chợ thị trấn, loanh quanh xem cách người ta bán hàng và mua hàng (phát hiện ra đậu ở đây được làm miếng to như khay đá thời bao cấp). Cả chuyến đi dài xôn xao nói, cười, ăn, uống, cũng cần một khoảng tĩnh lại và được một mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5h sáng hôm sau xe về đến Hà Nội, ngồi uống chén trà &amp;nbsp;nóng với H. ở bến xe Mỹ Đình, nhìn Hà Nội ở một góc chưa bao giờ biết đến...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1815055338445946175?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1815055338445946175/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/moc-chau-food-shoot.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1815055338445946175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1815055338445946175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/moc-chau-food-shoot.html' title='Mộc Châu - Food &amp; Shoot'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/S2Z0Scf1lPI/AAAAAAAABLk/jIwrv9BeSUU/s72-c/Picture+207.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2116063808910008171</id><published>2010-02-01T11:16:00.000+07:00</published><updated>2010-02-01T11:16:51.525+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>Campuchia</title><content type='html'>Chuyến đi Campuchia được quyết định rất nhanh, nhưng việc thực hiện nó cuối cùng lại bị delay vài lần và đến cuối tháng 12 mới thực hiện được. Dù không tính trước nhưng hóa ra đấy lại là thời điểm tuyệt vời nhất cho Campuchia, vì thời tiết của họ cũng như Sài Gòn, từ tháng 11 đến tháng 2 là đẹp nhất, mát mẻ và ít mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói là đi Cam nhưng thực chất điểm đến là Siem Reap và Angkor. Trên đường đi, xe có chạy qua Phnompenh nhưng chỉ thấy ồn ào và chật chội, không khác gì các thành phố ở Việt Nam.&amp;nbsp;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ca ngợi về Angkor thì đã quá nhiều rồi và nếu mình viết thêm gì nữa thì cũng chỉ là thừa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/trangneu/4211315130/" title="DSC03660 by Trang NEU, on Flickr"&gt;&lt;img alt="DSC03660" height="330" src="http://farm5.static.flickr.com/4054/4211315130_fc5cf022bb.jpg" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Bình minh ở Angkor Wat&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/trangneu/4210551311/" title="DSC03715 by Trang NEU, on Flickr"&gt;&lt;img alt="DSC03715" height="340" src="http://farm5.static.flickr.com/4054/4210551311_f42044794b.jpg" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Angkor Thom&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/trangneu/4210540793/" title="Sralao tree in Ta Prohm by Trang NEU, on Flickr"&gt;&lt;img alt="Sralao tree in Ta Prohm" height="500" src="http://farm5.static.flickr.com/4072/4210540793_23332d9115.jpg" width="376" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ta Prohm&lt;/i&gt; (nơi có những cảnh quay của Tomb Raider)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chuyến đi vui và nhiều kỷ niệm, từ việc tự book phòng, mua vé xe, đến việc đi chợ, mặc cả, tìm quán ăn (may thì tìm được quán hợp lý, không may thì vừa đắt vừa không ngon, nhưng dù sao đấy cũng là điều lý thú nhất của việc tự đi không qua một công ty du lịch). Người Cam có nhiều nét tương đồng với người Việt, hiền và chất phác như người miệt vườn Tây Nam Bộ, nên không hề có cảm giác xa lạ hoặc lo lắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhủ là sẽ còn quay trở lại một dịp khác, để ngắm mặt trời lặn ở Angkor Wat.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2116063808910008171?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2116063808910008171/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/campuchia.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2116063808910008171'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2116063808910008171'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2010/02/campuchia.html' title='Campuchia'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm5.static.flickr.com/4054/4211315130_fc5cf022bb_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4377598826140352168</id><published>2009-12-03T23:49:00.001+07:00</published><updated>2009-12-03T23:51:00.207+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Boyz II Men trở lại với Tình yêu</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sxfdm-GdrTI/AAAAAAAABCc/vGizkmWVyp8/s1600-h/cover.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sxfdm-GdrTI/AAAAAAAABCc/vGizkmWVyp8/s320/cover.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đã hơn mười năm kể từ &lt;i&gt;End of the road&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;I'll make love to you&lt;/i&gt;... Lâu rồi không nghe Boyz II Men.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra thì họ vẫn ở đó, vẫn ra album đều (vài năm một cái, nhưng không thành công được như giai đoạn 1995 - 1997), cho nên nói "Boyz II Men" trở lại có vẻ là hơi ngược, đúng hơn là mình trở lại với Boyz II Men :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sự trở lại đáng giá.... 13 bản nhạc cực kỳ quen thuộc của các danh ca khác, được Boyz II Men hát lại theo phong cách R&amp;amp;B. Thấy rõ một điều là họ được sinh ra cho dòng nhạc này, như thể chỉ cất lời lên là đã thấy R&amp;amp;B trong đó rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bản nhạc quen thuộc như &lt;i&gt;&lt;a href="http://ibox.fm/notice/70368"&gt; If you leave me now&lt;/a&gt;&lt;/i&gt; (Chicago), &lt;i&gt;Back for good&lt;/i&gt; (Take that), &lt;i&gt;&lt;a href="http://ibox.fm/notice/70376"&gt;Time after time&lt;/a&gt;&lt;/i&gt; (Cyndi Lauper), &lt;i&gt;In my life&lt;/i&gt; (The Beatles)..., dù nguyên gốc là Rock, Pop hay Jazz, thì dưới sự trình diễn của Boyz II Men cũng đều thú vị cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt trong bản nhạc kinh điển &lt;i&gt;When I fall in love&lt;/i&gt; có sự xuất hiện của Michael Bublé - tạo ra một sự hòa trộn của R&amp;amp;B và Jazz, không phải là sự hòa trộn tuyệt vời nhưng cũng... không đến nỗi nào, cũng là một cách để tạo không khí mới mẻ cho một album toàn R&amp;amp;B.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?sharekey=ffbba464e5a8cc4795af63b7d44918aad49345e8dcbc0114"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4377598826140352168?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4377598826140352168/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/12/boyz-ii-men-tro-lai-voi-tinh-yeu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4377598826140352168'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4377598826140352168'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/12/boyz-ii-men-tro-lai-voi-tinh-yeu.html' title='Boyz II Men trở lại với Tình yêu'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sxfdm-GdrTI/AAAAAAAABCc/vGizkmWVyp8/s72-c/cover.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7513496111324080165</id><published>2009-12-01T18:28:00.000+07:00</published><updated>2009-12-01T18:28:09.420+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Susan Boyle: Không mới nhưng vẫn hay</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SxSiZ3hFvsI/AAAAAAAAA_c/cHDxyAZSFu4/s1600/susanboyle.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SxSiZ3hFvsI/AAAAAAAAA_c/cHDxyAZSFu4/s400/susanboyle.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bìa album mới của &lt;i&gt;ngôi sao gi&lt;/i&gt;à Susan được thiết kế như một cô bé 5 tuổi, trông hết sức ngộ nghĩnh và dễ thương :)) Nhưng rất may là âm nhạc trong album đó không trẻ con như thế. Chín chắn, điềm đạm (tất nhiên thôi) với 12 ca khúc chủ yếu là hát lại những bài đã rất nổi tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm giác chung về&lt;i&gt; I dreamed a dream&lt;/i&gt; là không mới nhưng rất dễ chịu, thêm một điểm cộng nữa là phong cách semi-classic đúng kiểu tn thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có hit mà cũng có thể tất cả đều là hit, tức là 12 bài rất đều, bạn có thể nghe thử một vài bài sau đây:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ibox.fm/notice/69396"&gt;How great thou art&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Who I was born to be&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hoặc &lt;a href="http://www.mediafire.com/?0lbzgvmwmtr"&gt;Download&lt;/a&gt; cả album.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7513496111324080165?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7513496111324080165/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/12/susan-boyle-khong-moi-nhung-van-hay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7513496111324080165'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7513496111324080165'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/12/susan-boyle-khong-moi-nhung-van-hay.html' title='Susan Boyle: Không mới nhưng vẫn hay'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SxSiZ3hFvsI/AAAAAAAAA_c/cHDxyAZSFu4/s72-c/susanboyle.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1788214847608002692</id><published>2009-11-09T21:53:00.002+07:00</published><updated>2009-11-09T21:56:03.963+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Q+B</title><content type='html'>Cầm trên tay đĩa nhạc mới của Quốc Bảo, "Q+B", đọc những lời tự sự của nhạc sĩ, bất chợt nghĩ đến Sài Gòn. Không có một lý do nào, đơn giản có lẽ vì bầu không khí mà đĩa nhạc này đem đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Svgs2qvxunI/AAAAAAAAA6Y/UiCJ-UxmgCA/s1600-h/qb4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Svgs2qvxunI/AAAAAAAAA6Y/UiCJ-UxmgCA/s640/qb4.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quốc Bảo có biệt tài "làm màu" cho những sản phẩm của mình. Màu ấy có thể thậm chí là hai màu-không-màu là đen và trắng (trong album "Những chuyện kể"), hay trắng và đỏ của "Q+B" lần này. Sự thực là khi cầm trên tay toàn bộ sản phẩm đó, thấy những ca khúc của Quốc Bảo có &lt;i&gt;tình&lt;/i&gt; hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Q+B" có hai bài có thể nghe đi nghe lại được là &lt;a href="http://ibox.fm/notice/67672"&gt;Quỳnh&lt;/a&gt; (Tùng Dương) và &lt;a href="http://ibox.fm/notice/67639"&gt;Tình khúc&lt;/a&gt; (Quang Lý). &lt;i&gt;Tình khúc&lt;/i&gt; đã nghe Đức Tuấn hát nhiều rồi, nhưng dưới sự biến hóa của nghệ sĩ gạo cội, bài hát hay theo một cách khác. Riêng &lt;i&gt;Quỳnh&lt;/i&gt; thì đó là một lời tỏ tình không thể nào từ chối, dù những lời hát ấy hoa mỹ đến nỗi người ta không thể nào tin là thật. Không tin nhưng vẫn không thể cưỡng lại được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bài còn lại, cố gắng lắm để nghe lại thì thấy thêm &lt;a href="http://ibox.fm/notice/67673"&gt;Nằm&lt;/a&gt; (Hồ Quỳnh Hương) nghe được, nhưng ca từ có nhiều chỗ bị bồi đắp hơi nhiều mảnh vụn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện với Thế Vi về Q+B, bảo không biết Quốc Bảo và Trần Thu Hà thấy giọng Hòa Trần có điểm gì thu hút? Nghe bao nhiêu bài vẫn không thể hiểu ra được. Album này Hòa vẫn hát như người ta học ký xướng âm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là album thứ bảy hay thứ tám gì đó của Quốc Bảo rồi, khá nhiều, nhưng nhờ biệt tài của tác giả, nó vẫn có một dấu ấn riêng và sẽ làm người ta còn nhắc và nhớ đến.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1788214847608002692?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1788214847608002692/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/qb.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1788214847608002692'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1788214847608002692'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/qb.html' title='Q+B'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Svgs2qvxunI/AAAAAAAAA6Y/UiCJ-UxmgCA/s72-c/qb4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8868362608715697043</id><published>2009-11-09T20:52:00.001+07:00</published><updated>2009-11-09T20:53:13.061+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='movies'/><title type='text'>Away we go... for love</title><content type='html'>Trên hành trình đi tìm một nơi để bắt đầu cuộc sống gia đình, Burt và Verona đã cùng nhau khám phá và cảm nhận được những triết lý về tình yêu, gia đình và cuộc sống. &lt;b&gt;Away we go&lt;/b&gt; là một câu chuyện giản dị nhưng không kém chất thơ. Phim dành cho những ai:&lt;br /&gt;- Sắp lập gia đình,&lt;br /&gt;- Đã có gia đình,&lt;br /&gt;- Chưa có ý định lập gia đình,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...nhưng nhất định phải là những người luôn có lòng tin và hướng tới tình yêu đích thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Tiếng Anh có một từ khá hay là "home", cùng là "nhà" nhưng home chứ không phải house, là nơi chúng ta có tình yêu, sự quan tâm, chia sẻ, và là một nơi đích thực để trở về sau tất cả những hành trình, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cuộc sống hôn nhân cũng không còn giá trị gì nếu thiếu đi những điều đó, và ngược lại - Burt và Verona dù không cần một đám cưới chính thức nhưng vẫn có tất cả để có một ngôi nhà đích thực của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SvbuFLf1OFI/AAAAAAAAA6I/QywyBWggarc/s1600-h/away_we_go_movie_poster.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SvbuFLf1OFI/AAAAAAAAA6I/QywyBWggarc/s640/away_we_go_movie_poster.jpg" width="400/" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bộ phim của đạo diễn Sam Mendes (&lt;i&gt;Revolutionary Road&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;American Beauty&lt;/i&gt;). Cùng mang đề tài về tình yêu và cuộc sống gia đình của các cặp vợ chồng trẻ, so sánh với &lt;i&gt;Revolutionary Road&lt;/i&gt; hồi năm ngoái thì &lt;i&gt;Away we go&lt;/i&gt; nhẹ nhàng và giản dị hơn, vấn đề mà bộ phim đặt ra cũng hết sức gần gũi, có thể xếp vào nhóm những bộ phim "inspirational", đem lại cảm hứng về tình yêu đôi lứa và tình yêu gia đình, cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc phim: &lt;a href="http://ibox.fm/notice/67475"&gt;A song for you&lt;/a&gt;, một ca khúc khá gần với bộ phim và rất giản dị, như những lời thì thầm...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8868362608715697043?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8868362608715697043/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/away-we-go-for-love.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8868362608715697043'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8868362608715697043'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/away-we-go-for-love.html' title='Away we go... for love'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SvbuFLf1OFI/AAAAAAAAA6I/QywyBWggarc/s72-c/away_we_go_movie_poster.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-890346508744523941</id><published>2009-11-09T13:02:00.004+07:00</published><updated>2009-11-09T14:00:18.682+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Tiếp tục Jazz và mùa thu</title><content type='html'>Norah Jones và album mới: The Fall. Mười ba bài, nói chung, vẫn theo phong cách của nàng là: nữ tính nhưng tinh nghịch, duyên dáng nhưng không lả lướt, hạnh phúc thì không ồn ào mà đau khổ thì không sướt mướt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SvevmFhxd2I/AAAAAAAAA6Q/bqFnGLk_a7c/s1600-h/cover.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SvevmFhxd2I/AAAAAAAAA6Q/bqFnGLk_a7c/s320/cover.jpg" width="400/" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Norah Jones và The Fall chắc sẽ tiếp tục chinh phục những tai nghe Pop Jazz. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album khá đồng đều, còn đây là những favorite tracks của Trangneu: &lt;a href="http://ibox.fm/notice/67573"&gt;December&lt;/a&gt;, Tell your mama, You've ruined me...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?jwdqwqdyymj"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P.S: Khá là áy náy vì album này đến 17/11 mới chính thức phát hành ở Mỹ, mà bây giờ mọi người (trong đó có chúng ta) đã nghe &lt;i&gt;chùa&lt;/i&gt; vô tội vạ rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-890346508744523941?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/890346508744523941/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/jazz-mua-thu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/890346508744523941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/890346508744523941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/jazz-mua-thu.html' title='Tiếp tục Jazz và mùa thu'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SvevmFhxd2I/AAAAAAAAA6Q/bqFnGLk_a7c/s72-c/cover.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5545527707201569341</id><published>2009-11-07T00:32:00.000+07:00</published><updated>2009-11-07T00:32:25.699+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Tháng mười và Jazz</title><content type='html'>Tháng mười vừa rồi có 2 album Jazz mới phát hành, của hai nhân vật lừng lẫy là Barbra Streisand và Michael Bublé, đều có chủ đề là tình yêu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.fushionmag.com/wp-content/uploads/2009/08/barbra-streisand-love-is-the-answer-album-cover-500x496.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://www.fushionmag.com/wp-content/uploads/2009/08/barbra-streisand-love-is-the-answer-album-cover-500x496.jpg" width="400/" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Love is the answer &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;của B.Streisand được thế giới đánh giá cao, xếp hạng 1 của Billboard dành cho album. Tuy nhiên mình không thích, một phần vì mình đã không thích giọng của B.Streisand từ xưa rồi, nghe hơi cứng và có cảm giác bị "tắc" ở cổ họng. Album này có tới 2 CD, CD 1 có 13 bài hát với dàn nhạc giao hưởng, CD 2 hát lại tất cả 12 bài (trừ bài cuối cùng) nhưng với nhóm tứ tấu. Nhưng về cơ bản mà nói thì không thấy có gì khác biệt rõ nét, vì giọng hát, cách hát vẫn y nguyên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?kgm5tionijy"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.bubleband.com/resources/MB_Crazy.Love.CD.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://www.bubleband.com/resources/MB_Crazy.Love.CD.jpg" width="400/" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Crazy love&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; của Michael Bublé dễ nghe hơn, phần lớn vẫn là hát lại những bài kinh điển, nhưng không xuất sắc bằng những album trước đấy của Bublé, các bài hát đều đều như nhau và khó tìm thấy hit. Fan của anh thì sẽ vẫn tìm nghe nhưng chắc chắn sẽ không thỏa mãn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?ozz5jmiqkmj"&gt;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5545527707201569341?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5545527707201569341/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/thang-muoi-va-jazz.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5545527707201569341'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5545527707201569341'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/11/thang-muoi-va-jazz.html' title='Tháng mười và Jazz'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3760281473060775712</id><published>2009-10-18T16:27:00.001+07:00</published><updated>2009-10-18T16:28:43.064+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Manu Chao và cái đuôi dài trong âm nhạc</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/StrfWoygp7I/AAAAAAAAA4E/seHW5VLBvi8/s1600-h/Radiolina.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/StrfWoygp7I/AAAAAAAAA4E/seHW5VLBvi8/s320/Radiolina.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Mới tình cờ nghe được Manu Chao nhờ một thành viên trên ibox.fm. (&lt;i&gt;Viva những cái đuôi dài trong âm nhạc và những người như anh bạn đó&lt;/i&gt;). Một cảm giác rất thú vị và hoàn toàn âm nhạc khi lần đầu tiên nghe Manu Chao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay lập tức tìm thêm thông tin và cố gắng download thêm ít nhạc nữa của nghệ sĩ này. Manu Chao, người Tây Ban Nha, hát nhạc folk, bằng các thứ tiếng: Anh, Pháp, Tây Ban Nha và cả Arab, (nhưng trên thực tế, nhạc của Manu Chao là một sự pha trộn rất lạ, với cái gốc là nhạc Latin, nhưng pha trộn thêm một chút ít Country, một ít Rock, một ít Jazz, và một vài nét rất Á Đông).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ đề trong âm nhạc của Manu Chao cũng khá lạ lẫm, tình yêu có lẽ chỉ chiếm một góc nhỏ, còn lai là những câu chuyện đường phố, dân nghèo, người nhập cư...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nghe thử một bài của Manu Chao &lt;a href="http://ibox.fm/notice/64414"&gt;tại đây&lt;/a&gt;, và nếu thích - có thể download album gần đây nhất của Manu Chao là &lt;a href="http://www.mediafire.com/?jxzzotzfnir"&gt;La Radiolina&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nói thêm một chút về những cái đuôi dài trong âm nhạc&lt;/i&gt;: Mình ngày càng tin tưởng vào lý thuyết Cái đuôi dài (the long tail), đặc biệt là trong âm nhạc. Ở đâu đó, những tác phẩm ít nổi danh nhưng thực sự hay ho vẫn đang tồn tại, dù nó chỉ có một số ít người nghe nhưng không có nghĩa là nó kém chất lượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khi tham gia vào iBox.fm Team và sử dụng ibox thường xuyên thì lại càng thấy điều này rõ ràng hơn nữa. Có rất nhiều nghệ sĩ mới (với mình) và những bản nhạc hay được khám phá tại đây, mà Manu Chao chỉ là một trong nhiều ví dụ như thế.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3760281473060775712?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3760281473060775712/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/10/manu-chao-va-cai-uoi-dai-trong-am-nhac.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3760281473060775712'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3760281473060775712'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/10/manu-chao-va-cai-uoi-dai-trong-am-nhac.html' title='Manu Chao và cái đuôi dài trong âm nhạc'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/StrfWoygp7I/AAAAAAAAA4E/seHW5VLBvi8/s72-c/Radiolina.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8936524143562816212</id><published>2009-09-29T00:23:00.000+07:00</published><updated>2009-09-29T00:23:21.480+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Boyce Avenue</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.boyceavenue.com/"&gt;Boyce Avenue&lt;/a&gt;, ban nhạc với 3 chàng trai trẻ, đến từ bang Florida (Mỹ), chuyên cover các bài hát nổi tiếng theo phong cách acoustic. Tuy chưa hoàn toàn nhuần nhuyễn nhưng thật sự rất dễ thương, các bài hát chủ yếu được đệm bằng guitar, đôi khi có keyboard và thậm chí còn dùng thùng các-tông làm tiếng trống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Boyce Avenue giới thiệu những bản thu live của họ tại &lt;a href="http://www.youtube.com/user/boyceavenue"&gt;Youtube&lt;/a&gt;, hãy nghe thử xem nếu bạn thích acoustic, guitar và ... sự đơn giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="364" width="445"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/7DOasai3_Vo&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;rel=0&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/7DOasai3_Vo&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;rel=0&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8936524143562816212?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8936524143562816212/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/09/boyce-avenue.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8936524143562816212'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8936524143562816212'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/09/boyce-avenue.html' title='Boyce Avenue'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-407972424939919342</id><published>2009-09-27T15:49:00.000+07:00</published><updated>2009-09-27T15:49:22.549+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>in love with Cello</title><content type='html'>Sau bộ phim Departures, mình thích nghe Cello hơn nhiều. Một phần vì tác động của bộ phim, phần khác vì bản thân đã bắt đầu thay đổi xu hướng nghe nhạc từ trước khi xem phim rồi. Ngày trước thích nghe những âm cao và trong như saxophone, hay violin, giờ lại thích những âm trầm hơn như trumpet hay cello.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Departures là bộ phim của Nhật, kể về một nghệ sĩ cello thất nghiệp và trở về quê, làm một nghề kỳ cục không giống ai, là ... trang điểm cho người chết. Một bộ phim nhẹ nhàng nhưng gợi mở ra những suy nghĩ về cuộc sống, tình yêu, gia đình. Âm nhạc và đặc biệt tiếng Cello của nhân vật chính trong phim đã làm nền rất tốt cho cả bộ phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy cùng nghe &lt;a href="http://ibox.fm/notice/57461"&gt;Okuribito&lt;/a&gt;, một đoạn nhạc chủ đề trong phim. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm vừa rồi bạn &lt;a href="http://kazenka.blogspot.com/"&gt;Kazenka&lt;/a&gt; lại chia sẻ một bản cello rất tuyệt trên blog của bạn ấy, một bản cello Việt Nam hoàn toàn: Adagio bên dòng sông Thương. Một lần nữa cảm ơn bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="364" width="445"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/7wKYjJ2lVsI&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;rel=0&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/7wKYjJ2lVsI&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;rel=0&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-407972424939919342?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/407972424939919342/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/09/in-love-with-cello.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/407972424939919342'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/407972424939919342'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/09/in-love-with-cello.html' title='in love with Cello'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7131319725547869491</id><published>2009-08-28T23:23:00.005+07:00</published><updated>2009-08-29T10:18:42.199+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>I look to you</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://images.amazon.com/images/P/B001AQTWF2.01_SL75_.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://images.amazon.com/images/P/B001AQTWF2.01_SL75_.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mình chờ đợi album này vì nhiều lẽ. Giọng hát của Whitney Houston có lẽ chỉ chiếm một phần, phần còn lại - mà còn lớn hơn, là chờ đợi một điều-gì-đó từ người phụ nữ lắm tài nhiều tật này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://ttvh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/07/17/Whitney-Houston-1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 224px; height: 396px;" src="http://ttvh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/07/17/Whitney-Houston-1.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Có ai tin đó là Whitney Houston không? Chỉ riêng bức ảnh này thôi cũng làm mình thực sự muốn biết Whitney sẽ làm lại như thế nào. Có lẽ giọng hát sẽ không còn luyến láy và vi vút như hồi hát &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Saving all my love for you&lt;/span&gt;, cũng có thể sẽ không còn những điệu hiphop/dance sôi động như hồi &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Heartbreak Hotel&lt;/span&gt;? Người đàn bà từng trải qua chừng ấy sai lầm và đứng dậy để làm lại hẳn sẽ có điều gì đó khác...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album chưa phát hành chính thức, nhưng trên mạng đã đầy nhan nhản các bản thu chất lượng cao của 11 tracks trong album. Whitney đã đuối nhiều so với trước, album sẽ không so sánh được với những đỉnh cao mà chị đã đạt được mười năm, hai mươi năm trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mình vẫn bị cuốn vào &lt;a href="http://ibox.fm/notice/55281"&gt;&lt;span&gt;I look to you&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; và &lt;a href="http://ibox.fm/notice/58118"&gt;&lt;span&gt;I didn't know my own strength&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, những lời nhạc chậm rãi vừa phải như những lời tâm sự của chính Whitney Houston về cuộc đời. Đặc biệt là ở &lt;span style="font-style: italic;"&gt;I didn't know my own strength&lt;/span&gt; người ta sẽ cảm thấy rõ sự đuối sức của chị, giọng hơi trầm khàn chứ không còn vang và vút bay như người ta đã từng say mê chị hồi nghe &lt;span style="font-style: italic;"&gt;I will always love you&lt;/span&gt;, nhưng có lẽ chính vì thế mà bài hát càng có sức nặng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh của Whitney những ngày tháng hiện tại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://ttvh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/07/17/Whitney-Houston.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 224px; height: 396px;" src="http://ttvh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/07/17/Whitney-Houston.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7131319725547869491?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7131319725547869491/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/i-look-to-you.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7131319725547869491'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7131319725547869491'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/i-look-to-you.html' title='I look to you'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7732770268240384286</id><published>2009-08-19T13:57:00.003+07:00</published><updated>2009-08-19T14:22:57.934+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Nghệ sĩ của chúng ta ... liều thật!</title><content type='html'>1. Đầu tháng, Ngọc Ánh Idol phát hành liền một lúc 2 album mới: Giật mình (phong cách Rock) và Ngày hôm qua là thế (phong cách Pop). Mình chưa nghe thử, đúng hơn là không dám nghe thử nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm3.static.flickr.com/2431/3822675010_eab4599441_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 351px;" src="http://farm3.static.flickr.com/2431/3822675010_eab4599441_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Giữa tháng, Tuấn Hưng phát hành album "Nhạc xưa" với phần lớn các ca khúc tiền chiến, vbáo chí viết (rất có thể là Thông cáo báo chí viết): Chọn những ca khúc khó hát, giai điệu đẹp và xử lý tốt phần nào tôn lên được giá trị của ca sĩ. Ngoài những mục đích đó, với album nhạc xưa này Tuấn Hưng đã một phần "giải phóng" được câu mà mọi người vẫn hay nói: "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tuấn Hưng là ca sĩ thị trường&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3446/3833838912_83671840c3_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 334px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3446/3833838912_83671840c3_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa nay trong các các bài viết hoặc tranh luận về âm nhạc và ca sĩ, mình vẫn cực kỳ coi trọng việc định hình phong cách của một ca sĩ (Marketing gọi là Định vị). Định vị thời nào cũng cần, thời nay lại càng cần hơn, vì âm nhạc cũng là một thị trường có sản phẩm, dịch vụ và khách hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọc Ánh Idol không chọn được phong cách cho mình, hay muốn thể nghiệm cả hai phong cách? Dù là lý do gì thì cũng ... quá liều. Sản phẩm của Ngọc Ánh đầy rẫy lỗi marketing: thiếu trọng tâm, không có định vị rõ ràng (nói đúng hơn là bao sân quá rộng), làm khách hàng hoang mang không biết thực sự anh là ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khác với Ngọc Ánh, Tuấn Hưng đã xây dựng được cho mình một vị trí khá chắc chắn ở phân khúc "nhạc sến" và "bị" gọi là "ca sĩ thị trường". Tuy nhiên, phải nói ngay rằng đây là một thành công của anh. Gần như ai cũng đã từng nghe và thuộc giai điệu ít nhất 1 bài của Tuấn Hưng. Thay vì trung thành và tiếp tục củng cố vị thế, hình như Tuấn Hưng muốn "nâng cấp" hình ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thị trường sản phẩm thông thường, một công ty có nhãn hiệu ở dòng phổ thông, muốn cho ra một sản phẩm mới ở dòng cao cấp - thường gặp nhiều khó khăn, và giải pháp họ hay chọn là cho ra một nhãn hiệu hoàn toàn mới để tránh xung đột và "gây khó" cho tâm trí khách hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếc rằng thân Tuấn Hưng không thể xẻ thành Tuấn Hưng 2, Tuấn Hưng 3 ... để có thể xây dựng một nhãn hiệu mới. Chưa kể việc phát biểu như trên còn vô tình thể hiện rằng anh đang phủ nhận tất cả những thành quả "nhạc thị trường" mà anh đã tạo được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tặng Tuấn Hưng một chữ Quẫn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7732770268240384286?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7732770268240384286/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/nghe-si-cua-chung-ta-lieu-that.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7732770268240384286'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7732770268240384286'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/nghe-si-cua-chung-ta-lieu-that.html' title='Nghệ sĩ của chúng ta ... liều thật!'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4329611739543102833</id><published>2009-08-13T00:24:00.006+07:00</published><updated>2009-08-13T01:10:56.645+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='movies'/><title type='text'>Tokyo Sonata</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://caffeine-headache.net/blog3/protectedimage.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 406px; height: 540px;" src="http://caffeine-headache.net/blog3/protectedimage.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;... là nỗi bất ổn không dấu giếm về cuộc sống trong một xã hội công nghiệp,&lt;br /&gt;... là câu chuyện buồn của những người-máy trong guồng quay công nghiệp ấy,&lt;br /&gt;... là sự nghi ngại về một mái nhà bình yên không ngụy tạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trăm hai mươi phút phim, Tokyo Sonata mang màu sắc và nhịp điệu của phim Nhật khá rõ. Phim hay (là phim để lại ám ảnh cho người xem). Chuyện phim đi theo mạch bất ổn và buồn bã từ đầu đến gần kết thúc phim. Hai mươi phút cuối với một thắt nút đầy bi kịch, và người xem những tưởng phim sẽ dừng lại với một kết thúc không có hậu. Nhưng một cái mở nút rất bất ngờ vào đoạn cuối cùng khiến phim xứng đáng với cái tên "Tokyo Sonata".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình vẫn là cái gốc căn bản, là nơi người ta ra đi nhưng cuối cùng sẽ trở về. Cái kết tươi sáng nổi bật lên trên toàn bộ câu chuyện buồn bã và u tối. Tuy thế, câu hỏi được lặp lại không dưới một lần trong phim: "&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Can I start over&lt;/span&gt;" có lẽ sẽ còn ám ảnh người xem sau khi phim đã kết thúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://auteurs.s3.amazonaws.com/notebook/Cannes/tokyo_sonata.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 264px;" src="http://auteurs.s3.amazonaws.com/notebook/Cannes/tokyo_sonata.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://itpworld.files.wordpress.com/2008/12/tokyo_sonata_haut.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 230px;" src="http://itpworld.files.wordpress.com/2008/12/tokyo_sonata_haut.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.dailycal.org/photos/20090330/105004-03.30.tokyo.COURTESY-01.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 269px;" src="http://www.dailycal.org/photos/20090330/105004-03.30.tokyo.COURTESY-01.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://media.decider.com/assets/images/media/movie/2618/Tokyo-Sonata_jpg_595x325_crop_upscale_q85.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 256px;" src="http://media.decider.com/assets/images/media/movie/2618/Tokyo-Sonata_jpg_595x325_crop_upscale_q85.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.vimooz.com/blog/wp-content/uploads/2009/03/tokyo13sonata_600.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 261px;" src="http://www.vimooz.com/blog/wp-content/uploads/2009/03/tokyo13sonata_600.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://higevsotaku.com/wp-content/uploads/2009/03/2008_tokyo_sonata_002-2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 235px;" src="http://higevsotaku.com/wp-content/uploads/2009/03/2008_tokyo_sonata_002-2.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.reverseshot.com/files/images/issue23/tokyo.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 470px; height: 290px;" src="http://www.reverseshot.com/files/images/issue23/tokyo.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.imdb.com/title/tt0938341/"&gt;Tokyo Sonata&lt;/a&gt; - Đạo diễn Kiyoshi Kurosawa&lt;br /&gt;Giải thưởng: Best film, Best Screenwriter (Asian Film Award 2009), Un Certain Regard Jury Prize (Cannes 2008)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4329611739543102833?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4329611739543102833/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/tokyo-sonata.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4329611739543102833'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4329611739543102833'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/tokyo-sonata.html' title='Tokyo Sonata'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6156499168460032001</id><published>2009-08-06T19:58:00.003+07:00</published><updated>2009-08-06T19:58:00.131+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Listen to Minh Thư</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3466/3791348660_f05ce661b8_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 368px; height: 444px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3466/3791348660_f05ce661b8_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hơi bất ngờ với album này. Giản dị, mạnh mẽ một cách rất nữ tính, những câu chuyện tình yêu của một cô gái tuổi đôi mươi, và khi nghe album này bạn chắc chắn sẽ muốn lật bìa đĩa ra xem tác giả của các ca khúc là ai. (9 bài trong album đều là nhạc Thái, Minh Thư viết lời Việt).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Track đầu tiên (Đến bên tôi) không ấn tượng lắm, bỏ qua và vu vơ chọn một bài ở đoạn giữa, tiếng guitar cất lên, &lt;span style="font-style: italic;"&gt;... Đêm nay một mình tôi thôi, chung vui với gió trời, đêm đen mang bao yêu thương&lt;/span&gt;... hình ảnh một cô gái ôm đàn guitar và ngồi hát một mình, lời ca hơi buồn nhưng bạn sẽ gật gù hoặc dậm dậm chân theo điệu nhạc của cô ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ như thế, những ca khúc trong Listen giản dị và cuốn hút theo cách đó. "&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đêm&lt;/span&gt;" và "&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Như khi bắt đầu&lt;/span&gt;" - hai bản thuần pop acoustic, rất dễ trở thành &lt;span style="font-style: italic;"&gt;hit&lt;/span&gt;. Những bài rock alternative khác (Lạnh giá, Xây ước mơ, Một niềm vui...) - đúng phong cách và sở trường của Minh Thư - cũng có những điểm thú vị. Vẫn là Minh Thư thời Bỗng dưng muốn khóc, nhưng chắc chắn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một album hoàn toàn dành cho các cô gái&lt;/span&gt;. Nếu không thích Minh Thư, không thích acoustic, không thích guitar, không thích rock alternative? Bạn vẫn nên thử nghe &lt;a href="http://ibox.fm/notice/50283"&gt;Như khi bắt đầu một lần&lt;/a&gt;, ít nhất vì những câu như thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chuyện một người thật lòng yêu, thế mà, một ngày kia dòng đời trôi mang đi mối tình, rồi chợt thấy vắng tiếng hát&lt;/span&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?zyniziyjzym"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6156499168460032001?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6156499168460032001/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/listen-to-minh-thu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6156499168460032001'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6156499168460032001'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/listen-to-minh-thu.html' title='Listen to Minh Thư'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2993453703299238080</id><published>2009-08-05T13:27:00.005+07:00</published><updated>2009-08-05T15:42:58.831+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Đức Tuấn và Music of the night: Chiếc áo không làm nên thầy tu</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bài viết để đăng báo nhưng hụt, định gửi báo trong nước nhưng lại thôi, vì với nội dung này thì chắc không báo nào đăng cả, nhất là khi cuối tháng này Đức Tuấn còn có liveshow. Đêm qua viết bài này xong, (lúc chưa biết là không đăng được) còn nằm nghĩ hay là thôi cancel, mình viết thế này liệu có ảnh hưởng đến người ta không? Album bỏ ra 20 ngàn USD để làm, chắc là kỳ vọng cũng lớn, mời toàn siêu sao thế giới hợp tác cùng - hẳn ý định nghiêm túc và mất nhiều công sức. Mình viết một bài, dù chỉ như là ý kiến đơn lẻ của một người nghe, thì cũng là phủ nhận tất cả cố gắng của nghệ sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng người ta bảo cái ranh giới từ "chơi"&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;đến "ngông" gần nhau lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thêm nữa, báo chí ca ngợi ầm ĩ từ cả nửa năm nay - tiếc thay hình như chỉ toàn thông tin lấy từ Thông cáo báo chí ra thì phải, tất cả đều nhấn mạnh vào cái sự hoành tránh của ê-kíp thực hiện, của số tiền bỏ ra, của công sức Đức Tuấn đi mời được họ về... Tuyệt nhiên không thấy ai đả động là âm nhạc thế nào, hay dở ra sao.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://vnmedia.vn/images_upload/small_221843.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 319px;" src="http://vnmedia.vn/images_upload/small_221843.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nằm trong một dự án khá ầm ĩ và gây sự chú ý của giới truyền thông trong vòng nửa năm qua, album “Music of the night” của Đức Tuấn cuối cùng đã ra mắt vào cuối tháng bảy vừa qua. Với 11 bản trích đoạn từ các vở nhạc kịch hiện đại đã rất nổi tiếng trên thế giới, hát hoàn toàn bằng tiếng bản ngữ, Đức Tuấn muốn khẳng định rõ hơn nữa ý định theo đuổi dòng nhạc bán cổ điển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được nhiều báo chí ca ngợi, đặc biệt về mức độ đầu tư, công sức và tiền bạc cho nó, tuy nhiên hiệu quả âm nhạc thực sự của album đem đến cho người nghe liệu có cân xứng và có được như những gì Đức Tuấn kỳ vọng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Con đường đến với âm nhạc bán cổ điển&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạt giải nhất trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình Tp.Hồ Chí Minh năm 2000, từ khi mới 20 tuổi, tuy không tốt nghiệp một trường học chuyên nghiệp nào về âm nhạc, nhưng Đức Tuấn vẫn luôn được đánh giá tốt và có một vị trí tương đối ổn định trong lòng khán giả. Một trong những lý do quan trọng là Đức Tuấn khá thông minh trong việc lựa chọn con đường đi cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắc đến Đức Tuấn là nhắc đến nhạc Phạm Duy. Hai album riêng hát nhạc Phạm Duy cùng rất nhiều album tác giả khác (Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Phạm Đình Chương, Quốc Bảo), điều này hẳn không phải là ngẫu nhiên hoặc chỉ đơn thuần do sở thích. Anh được nhiều người gán cho “danh hiệu” là ca sĩ hát “nhạc sang”. Không có khái niệm cụ thể nào về “nhạc sang”, nhưng quả là Đức Tuấn đã tạo ra được một hình ảnh rất riêng biệt cho bản thân mình: trau chuốt, cẩn trọng, điềm đạm, về cả giọng hát và phong cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường âm nhạc của Đức Tuấn không có sự chuyển hướng rõ rệt nào từ trữ tình tiền chiến sang nhạc bán cổ điển, mà nó là sự pha trộn và kết hợp song song trong cả quá trình hoạt động âm nhạc của anh. Một số ca khúc Phạm Duy hay Văn Cao được Đức Tuấn thể hiện theo kiểu bán cổ điển, với một chất giọng sáng và âm vực tương đối rộng. Sau này khi hát những ca khúc của Quốc Bảo, với phong cách này, Đức Tuấn cũng tạo ra được sự mới mẻ, khác biệt, cũng khá thú vị, khi so sánh với nhạc Quốc Bảo của Lê Hiếu hay Quốc Bảo của Mai Khôi, Thủy Tiên…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và như vậy, cái tên Đức Tuấn dần dần được xếp vào nhóm những nam ca sĩ (khá hiếm hoi) ở Việt Nam hát bán cổ điển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chín năm hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc chuyên nghiệp, con đường không hề ngắn đối với một ca sĩ, không nổi bật hẳn lên, cũng không quá chìm khuất, vì thế người ta có cảm giác Đức Tuấn vẫn còn rất nhiều năng lượng để cống hiến cho khán giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Và album “bom tấn” Music of the night&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là album thứ chín của Đức Tuấn, sau bảy album riêng và một album song ca với ca sĩ Hồ Ngọc Hà. Khác với tất cả những sản phẩm trước, Music of the night đánh dấu nhiều điểm độc đáo, và “lần đầu tiên” với Đức Tuấn cũng như với nhạc Việt: album của một nam ca sĩ thực hiện hoàn toàn theo phong cách bán cổ điển, album hát hoàn toàn bằng tiếng nước ngoài, album chọn lọc các ca khúc nổi tiếng của nhạc kịch thế giới… Với tất cả những yếu tố đó, nó hoàn toàn có lý khi được mọi người quan tâm và kỳ vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mười một ca khúc trích trong các vở nhạc kịch hiện đại nổi tiếng thế giới, một số vở cũng đã trở nên phổ biến ở Việt Nam, như: Phantom of the Opera, Les Miserable, Notre dame de Paris. Phải nói Đức Tuấn thực sự dũng cảm khi lựa chọn những ca khúc đó, vốn đã được rất nhiều các ca sĩ nổi tiếng trên thế giới trình bày, theo nhiều phong cách khác nhau. Nếu ví việc Đức Tuấn phát hành album giống như việc đưa một sản phẩm mới ra thị trường, thì lần ra mắt này anh đã chọn con đường cạnh tranh trực tiếp với những đối thủ đáng gờm và lớn mạnh nhất trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số những bản nhạc mà Đức Tuấn chọn cho Music of the night, có một số bản tôi cũng chưa từng nghe từ vở nhạc kịch gốc. Với sự háo hức và kỳ vọng khá lớn về album này, tôi đã cố tình không tìm nghe những bản nhạc gốc trước khi nghe album của anh, để giữ cho tác phẩm được đứng độc lập, được là chính nó mà không có sự chi phối, ảnh hưởng hay so sánh với các tác phẩm ra đời trước đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể kể ra một số bản như: Man of La Mancha, The impossible dream (hai bản trong nhạc kịch Man of La Mancha), This is the moment (nhạc kịch Jekyll &amp;amp; Hyde) là những bản nhạc tôi được nghe lần đầu và từ Đức Tuấn. Nhưng có lẽ vì kỳ vọng khá lớn nên sự thất vọng đã nằm ngoài mong đợi. Nhược điểm lớn nhất của Đức Tuấn là phần phát âm, từ đó kéo theo khá nhiều điểm yếu khác. Có lẽ anh loanh quanh với việc xử lý ngôn ngữ nên phần cảm xúc cho bài hát gần như không có, người nghe không cảm nhận được cái hồn của tác phẩm – một điều quan trọng mà những người hát nhạc kịch hay có thể làm được – để với những người nghe thậm chí không hiểu ngôn ngữ cũng có thể cảm nhận được sắc thái hoặc tâm trạng của lời hát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với những bản đã phổ biến ở Việt Nam thì có lẽ việc so sánh sẽ trở nên càng khập khiễng hơn. Quả thực rất đáng tiếc vì phần nhạc nền và phối khí của album được thực hiện rất ấn tượng, có sự biến đổi uyển chuyển để tạo ra hiệu quả, từ bán cổ điển, pop, hoặc pha trộn các nhạc cụ điện tử trên nền phối âm gốc (trong bản Phantom of the Opera song ca cùng nữ ca sĩ Geneviève Charest người Canada).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số mười một tác phẩm, có một số bản nghe được như Le temps de cathedrales (nhạc kịch Notre dame de Paris, tiếng Pháp), The Phantom of the Opera, tuy nhiên như vậy vẫn là chưa đủ cho một kỳ vọng và cho những ấp ủ của Đức Tuấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Từ Music of the night nghĩ đến chuyện Quốc tế hóa nhạc Việt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Tuấn không phải người đầu tiên, và chắc chắn cũng không phải người cuối cùng có ấp ủ tiến xa bằng cách Quốc tế hóa hoạt động âm nhạc của mình. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, tôi vẫn nghĩ rằng có nhiều cách để đưa âm nhạc Quốc tế vào Việt Nam và ngược lại, đưa âm nhạc Việt Nam đến với bạn bè Quốc tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ album Music of the Night của Đức Tuấn sẽ thành công hơn, đi vào lòng người nghe nhiều hơn, nếu anh chọn cách hát bằng tiếng Việt. Vẫn là những tác phẩm này, phối khí này, nhưng hát bằng thứ ngôn ngữ mà anh có thể làm chủ được, chắc hẳn phần cảm xúc sẽ tăng lên nhiều. Đây là cách mà một số đồng nghiệp của anh đã thực hiện khá thành công, như Mỹ Linh và album Chat với Mozart, Lan Anh và album Hãy yêu nhau đi (trong album này, Lan Anh cũng đã hát một tác phẩm nằm trong nhạc kịch Phantom of the Opera, song ca cùng ca sĩ Tấn Minh với phần lời Việt).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tác phẩm hay và ở lại lâu dài với công chúng chưa chắc đã cần đến sự cầu kỳ. Chỉ cần một năm sau ngày phát hành, nếu tác phẩm vẫn còn được sẵn sàng nghe lại thì đó chính là sự thành công của người nghệ sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài viết khác về Đức Tuấn:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://trangneu.blogspot.com/2008/10/oi-ieu-ve-uc-tuan.html"&gt;Đức Tuấn và Kiếp nào có yêu nhau&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2993453703299238080?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2993453703299238080/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/uc-tuan-va-music-of-night-chiec-ao.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2993453703299238080'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2993453703299238080'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/uc-tuan-va-music-of-night-chiec-ao.html' title='Đức Tuấn và Music of the night: Chiếc áo không làm nên thầy tu'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4364156939689076593</id><published>2009-08-05T13:18:00.003+07:00</published><updated>2009-08-05T13:26:31.372+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>My All-time-favorite melody</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SgJrDX7OH-I/AAAAAAAAAwQ/hZhzIKXSTXw/s1600/autumn-nnm-ruok.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 350px; height: 355px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SgJrDX7OH-I/AAAAAAAAAwQ/hZhzIKXSTXw/s1600/autumn-nnm-ruok.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hai nghệ sĩ piano mình rất thích là &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/George_Winston"&gt;George Winston&lt;/a&gt; và Danny Wright. George Winston thì thường đem lại cảm giác cân bằng hơn. Album Autumn của George Winston phát hành lần đầu tiên từ năm 1980, vậy mà đến bây giờ vẫn thấy "mới", có thể coi là album nhạc piano ưa thích nhất của mình, có thể nghe bất kỳ lúc nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tracks list:&lt;br /&gt;1. Color/Dance&lt;br /&gt;2. Woods&lt;br /&gt;3. Longing/Love&lt;br /&gt;4. Road&lt;br /&gt;5. Moon&lt;br /&gt;6. Sea&lt;br /&gt;7. Stars&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đó Color/Dance, dài tới hơn 10 phút, thực sự hoàn hảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?yanmmym3ont"&gt;Download tất cả album&lt;/a&gt; (file flac)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4364156939689076593?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4364156939689076593/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/my-all-time-favorite-melody.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4364156939689076593'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4364156939689076593'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/08/my-all-time-favorite-melody.html' title='My All-time-favorite melody'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SgJrDX7OH-I/AAAAAAAAAwQ/hZhzIKXSTXw/s72-c/autumn-nnm-ruok.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8528939964819489923</id><published>2009-07-21T23:00:00.003+07:00</published><updated>2009-07-29T16:52:47.887+07:00</updated><title type='text'>Ylang Ylang</title><content type='html'>10/7, một buổi sáng dường như không bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng lên rất sớm và chói chang con đường trước mặt, bảy giờ sáng, dòng xe cộ ngược xuôi hối hả, một dự cảm không bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ký ức rõ rệt từ hai năm về trước, tưởng như đã được phủ mờ bằng lớp bụi của thời gian, giờ lại quay về. Thế Vi nói quá khứ là cái gì đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa, chỉ nên nhìn vào hiện tại và tương lai trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tương lai? Người ta chỉ có thể chuẩn bị chứ không thể dự đoán được về nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện tại là bề mặt phẳng lặng của dòng sông. Dòng sông phẳng lặng vẫn có thể chứa đựng nhiều con sóng ngầm, bạn không thể biết khi không thực sự nằm trong lòng của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những điều bất ngờ đã đến (hay là trở về?), đã đi và để lại nhiều xáo trộn...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8528939964819489923?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8528939964819489923/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/07/ylang-ylang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8528939964819489923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8528939964819489923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/07/ylang-ylang.html' title='Ylang Ylang'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6554687591923144464</id><published>2009-07-17T21:45:00.001+07:00</published><updated>2009-07-19T02:52:23.165+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Nơi bình yên</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SmBOW_nr63I/AAAAAAAAA1w/IfGxQbwCrGQ/s1600-h/NoiBinhYen-ThanhLam+front1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 306px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SmBOW_nr63I/AAAAAAAAA1w/IfGxQbwCrGQ/s320/NoiBinhYen-ThanhLam+front1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5359369713512868722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Album này không được đầu tư nhiều tiền của cho phòng thu nhưng mà khá hơn Thanh Lam Acoustic. Có lẽ fan của Thanh Lam sẽ rất thích album này vì nó thể hiện đúng là Thanh Lam, hôm qua đọc báo ở đâu đó thấy người ta dùng 3 từ: nồng nàn, đam mê và đầy uẩn khúc - rất chính xác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu rồi Thanh Lam và &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lê Minh Sơn&lt;/span&gt; mới lại cộng tác. Cá nhân mình không thích nhạc Lê Minh Sơn, nhưng ba bài đầu trong album này được Lê Minh Sơn sáng tác riêng cho Thanh Lam nghe được, không có cảm giác bị ép (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nơi bình yên&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Em yêu anh&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Góc nhỏ riêng em&lt;/span&gt;). Ba bài này gợi nhớ rất nhiều đến thời Em và Đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bài hát ru ngày nắng&lt;/span&gt; &amp;amp; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mây trưa đã ngủ&lt;/span&gt; là hai sáng tác của nhạc sĩ &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Dương Thụ&lt;/span&gt;, thì gợi nhớ đến Mây trắng bay về (không biết cố ý hay vô tình?). Mây trưa đã ngủ rất ngang!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấn tượng nhất trong album chắc chắn là A nhờ anh của Nguyễn Vĩnh Tiến, Thanh Lam song ca cùng ca sĩ Opera Bích Thủy. Bài này vẫn giữ được những nét lạ, và chất thơ trong âm nhạc của Nguyễn Vĩnh Tiến. So sánh với những bài khác trong album thì nó cũng giàu giai điệu nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng là bản song ca với Tùng Dương trên chất liệu là nhạc Jazz. Tùng Dương hợp với Jazz hơn nhưng hơi thiên về kiểu phiêu quái quái, trong khi mình thích Jazz theo kiểu phiêu mà bay bay. Còn Thanh Lam thì dứt khoát không hợp với Jazz rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đánh giá: 6/10&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.megaupload.com/?d=MYVVGTNP"&gt;Download&lt;/a&gt; (320 kbps - không rõ nguồn, nhưng đã load thử và không có virus).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6554687591923144464?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6554687591923144464/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/07/noi-binh-yen.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6554687591923144464'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6554687591923144464'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/07/noi-binh-yen.html' title='Nơi bình yên'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SmBOW_nr63I/AAAAAAAAA1w/IfGxQbwCrGQ/s72-c/NoiBinhYen-ThanhLam+front1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4581681353816447157</id><published>2009-06-29T14:16:00.001+07:00</published><updated>2009-07-11T11:03:54.422+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='books'/><title type='text'>Những câu chuyện Biển</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Phan An&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mỗi người trên đời này đều thích một cái gì đó. Tôi thích tự tạo ra một thế giới riêng, tôi thích viết về những nhân vật nam có những nét dở dở ương ương, nhặt lá đá ống bơ giống tôi. Tôi thích viết về những nhân vật nữ có những nét dịu dàng  đáng yêu giống em. Tại sao không? Khi tôi viết,  dường như  Mùa Xuân đã hết và Mùa Hè bắt đầu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi tôi và em chia tay nhau, như trong bài hát gì mà “Cuộc đời vẫn thế con tim thường hay đổi thay”, như bài thơ gì mà “Cả anh và em không ai là người có lỗi”…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ còn lại những câu chuyện biển, những câu chuyện như dấu chân trên cát rồi sóng sẽ cuốn đi. Nhưng những dấu chân trên cát sẽ còn mãi trong hoài niệm về một thời nông nổi, dại khờ, ngông nghênh…Một thời sống, một thời lo toan, một thời lãng mạn”.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4581681353816447157?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4581681353816447157/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/06/nhung-cau-chuyen-bien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4581681353816447157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4581681353816447157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/06/nhung-cau-chuyen-bien.html' title='Những câu chuyện Biển'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1283506253190071661</id><published>2009-06-27T11:15:00.003+07:00</published><updated>2009-06-27T11:37:00.660+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Teen hát nhạc người lớn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3606/3655464293_763c77fff7.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3606/3655464293_763c77fff7.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Thấy "Chuyện tình vượt thời gian" ra đã lâu, tò mò vì phần hình ảnh "trong veo", nhưng sáng nay mới nghe thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chọn "&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Mùa lá bay&lt;/span&gt;" (st: Mạnh Thái) để nghe đầu tiên. Hơi bất ngờ và hài lòng vì thấy có vẻ còn hay hơn bản của Hiền Thúc hát trước đấy. Thủy Tiên hát ngọt và chững chạc, thêm phần song ca của Wanbi làm cho bài này lạ hơn một chút. Đáng để nghe thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album này mình không nghe theo thứ tự mà cố tình chọn từng bài. Tiếp theo là "&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Niệm khúc cuối&lt;/span&gt;", tất nhiên không thể nào so sánh với các anh chị đi trước đã từng hát bài này (cũng không nên so sánh vì những bản đó gần như đã là ... kinh điển rồi). Nghe tàm tạm, chưa cặp nào từng song ca nên nó cũng tạo ra cảm giác lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;càng về sau nghe lại càng thấy đuối&lt;/span&gt;. Con đường màu xanh (Trịnh Nam Sơn), Tình ca (Quốc Bảo), Tình yêu tôi hát (Việt Anh)... Tóc Tiên và Wanbi hiện nguyên hình là Teenagers hát nhạc người lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỏ qua luôn mấy bài đúng teen, kết thúc một buổi "test nhạc" và mừng hụt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1283506253190071661?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1283506253190071661/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/06/teen-hat-nhac-nguoi-lon.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1283506253190071661'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1283506253190071661'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/06/teen-hat-nhac-nguoi-lon.html' title='Teen hát nhạc người lớn'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3606/3655464293_763c77fff7_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5046237950755795279</id><published>2009-05-29T14:44:00.003+07:00</published><updated>2010-10-07T02:50:09.406+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Thanh Lam Acoustic</title><content type='html'>&lt;a href="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/08/994THANH-LAM-ACOUSTIC.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/08/994THANH-LAM-ACOUSTIC.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 334px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;Tôi nghe "Thanh Lam - Acoustic" đúng vào một đêm Hà Nội mưa. Bài hát đầu tiên trong album, Khúc mưa (nhạc Phú Quang, lời thơ Đỗ Trung Quân), có lẽ vì thế mà trở nên đẹp và thi vị.                       Thêm vào đó, guitar và piano luôn là hai nhạc cụ kết hợp hoàn hảo cho một khúc acoustic, vì thế tôi đã khá háo hức với album mới này của chị. Album được phát hành một cách đầy bất ngờ, không có sự chuẩn bị trước về mặt thông tin với báo giới, tuy nhiên cũng đã thu hút được sự chú ý của nhiều người hâm mộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là album thứ hai của nhiếp ảnh gia Lê Thanh Hải sản xuất, tiếp theo dự án những đĩa nhạc gắn mác Audiophile. Album đầu tiên, "Bóng tối ly cà phê", phát hành hồi cuối năm ngoái, gây ấn tượng với một số bản tình ca quen thuộc được chuyển thể sang phong cách nhạc Jazz cho guitar và piano. Sản phẩm đầu tay đó của Lê Thanh Hải tuy ít được người nghe biết đến, nhưng cũng lọt vào danh sách đề cử Album của năm trong giải thưởng Cống hiến (báo Thể thao &amp;amp; Văn hóa).&lt;br /&gt;"Thanh Lam Acoustic" tiếp tục đi theo dòng nhạc Jazz, với sự kết hợp của guitar, piano, và giọng hát Thanh Lam. Tám ca khúc quen thuộc từng nhiều ca sĩ nổi tiếng khác trình bày, như: Khúc mưa, Dòng sông lơ đãng, Mưa thì thầm, Ngọc lan, Anh yêu em..., lần này được xây dựng thành một album Smooth Jazz nhẹ nhàng và không quá lạ lẫm. &lt;br /&gt;Jazz vốn là một thể loại ít phổ biến ở Việt Nam, việc trình diễn ca khúc dưới hình thức nhạc Jazz lại là điều càng hiếm hơn. Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Thanh Lam hát Jazz, Trước album này, năm 2007 Thanh Lam cũng đã từng phát hành "Lam Blues ta" với sự pha trộn giữa Blues và Jazz.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn bà hát Thanh Lam có một giọng hát thật sự ấn tượng, một sự ổn định và chín chắn về phong cách, một niềm đam mê cháy bỏng cho những ca khúc mà chị trình bày. Ở chị, người ta chỉ có thể nói thích hoặc không thích, chứ ít khi "chê" được điều gì. &lt;br /&gt;Mặc dù Thanh Lam không phải là nghệ sĩ số 1 đối với tôi tại Việt Nam, nhưng tôi cũng rất thích khá nhiều album trước đây của chị, như: Mây trắng bay về, Em và đêm, hay album song ca với ca sĩ Trần Thu Hà - Thanh Lam Hà Trần. Mỗi lần trình bày một album mới, Thanh Lam đem đến một cảm giác khác cho người nghe, nhưng vẫn giữ được những chất riêng chỉ mình chị có. &lt;br /&gt;Một vài tờ báo đưa tin về "Thanh Lam Acoustic" với nhận xét "đây là một sự lột xác" của Thanh Lam, có lẽ đã hơi quá lời. Album đem đến một Thanh Lam dịu nhẹ hơn (so với chính bản thân chị trong một số album khác), nhưng vẫn là Thanh Lam đầy mãnh liệt trong giọng ca và cách xử lý bài hát. &lt;br /&gt;Thanh Lam Acoustic có lẽ là một bước thể nghiệm của chị với nhà sản xuất Lê Thanh Hải, trong mong ước đem đến những sản phẩm âm nhạc thật sự có chất lượng cho người nghe, cả về nghệ thuật và kỹ thuật thu âm. Album có Khúc mưa, Ngọc lan (nhạc sĩ Dương Thiệu Tước), Anh yêu em (nhạc sĩ Vũ Quang Trung) là một số ca khúc để lại ấn tượng đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, nói chung "Thanh Lam Acoustic" vẫn chưa đem lại sự thoải mái hoàn toàn cho người nghe. Phần nhạc của mang phong cách Smooth Jazz, nhưng dường như giọng hát của Thanh Lam không ăn nhập lắm với nó. Sự mãnh liệt và nhấn nhá (một cách đặc trưng) của chị có đôi chỗ đã nuốt mất cả phần nhạc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nghe album mới được giới thiệu là một sự "lột xác" của Thanh Lam, một album nhạc Jazz nhẹ nhàng, tôi đã chờ đợi một Thanh Lam phiêu nhưng dịu hơn nữa. Chợt so sánh thêm với "Lam Blues ta", tôi có suy nghĩ Thanh Lam không phù hợp với dòng nhạc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090527_thanhlam_review.shtml"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090527_thanhlam_review.shtml&lt;/a&gt;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5046237950755795279?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5046237950755795279/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/thanh-lam-acoustic.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5046237950755795279'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5046237950755795279'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/thanh-lam-acoustic.html' title='Thanh Lam Acoustic'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3007886534226886496</id><published>2009-05-27T23:38:00.006+07:00</published><updated>2009-05-28T09:24:31.372+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Khôi Minh và Bộ sưu tập 09</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3654/3549562744_22c03569fc_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3654/3549562744_22c03569fc_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Album của nhà báo Mạnh Hà (nghệ danh là Khôi Minh), phát hành từ tháng 3 nhưng đến tận bây giờ mới được nghe giới thiệu. Chín ca khúc, chủ yếu là từ cũ đến rất cũ, của Văn Phụng, Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vài người bạn giới thiệu, bảo nghe thử đi, rất được...Nghe lần đầu chưa ấn tượng gì, tưởng mình không tập trung. Sang lần thứ hai thì thấy ... đuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà báo hát hay, nhưng dừng ở mức "amateur" thì tốt, chuyên nghiệp thì khó quá. Giọng của anh không chắc, nghe câu hát bị "lỏng lẻo", đặc biệt thể hiện rõ ở hai bài phối theo kiểu Jazz (Lá thư, Yêu).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu so bó đũa chọn cột cờ, thì mình chọn hai bản trong album này là: &lt;a href="http://www.mediafire.com/?ec42n42jnjk"&gt;Tình&lt;/a&gt; (Văn Phụng) và &lt;a href="http://www.mediafire.com/?zz5kwzmrotn"&gt;Tình sầu&lt;/a&gt; (Trịnh Công Sơn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói thêm là nhạc sĩ Đỗ Bảo cũng tham gia phối khi một số bài trong album này, nhưng nếu không nói thì cũng khó lòng nhận ra được "chất" Đỗ Bảo.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3007886534226886496?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3007886534226886496/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/khoi-minh-va-bo-suu-tap-09.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3007886534226886496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3007886534226886496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/khoi-minh-va-bo-suu-tap-09.html' title='Khôi Minh và Bộ sưu tập 09'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3053402161978452124</id><published>2009-05-27T23:04:00.003+07:00</published><updated>2010-10-07T02:51:28.330+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Trịnh Công Sơn và những cảm nhận mới</title><content type='html'>&lt;div class="ingress"&gt;Những ý kiến trái chiều về cuộc đời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong thời gian vừa qua dường như không làm ảnh hưởng gì tới những người yêu nhạc Trịnh.&lt;/div&gt;&lt;div class="ingress"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="ingress"&gt;"Có đâu bao giờ" của Hồng Nhung và Quang Dũng được phát hành ngay sau Tết, trong thời gian vừa qua lại có thêm hai album khác về nhạc Trịnh được phát hành và tiếp tục được khán giả đón nhận.&lt;/div&gt;Showbiz Việt Nam có một điều thật đặc biệt, mỗi năm thường sẽ có một vài album nhạc Trịnh được phát hành, thời điểm nhiều có thể lên tới mười album. Những ca sĩ dù nổi tiếng hay ít nổi tiếng, ít nhiều cũng đều hát qua nhạc Trịnh. Không kể Hồng Nhung, người phụ nữ thứ hai sau Khánh Ly đã gắn liền tên tuổi của mình với nhạc Trịnh, thì Mỹ Linh, Thanh Lam, Phương Thanh, Quang Dũng, Trần Thu Hà, ... đều đã thực hiện nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc Trịnh gắn bó với đời sống âm nhạc Việt Nam ở nhiều khía cạnh. Để hát cho hay một ca khúc của Trịnh Công Sơn không phải là điều quá khó với các ca sĩ, vì nhạc Trịnh vốn giàu có cả về giai điệu và ca từ. Nhưng trình bày một tác phẩm của Trịnh Công Sơn đến công chúng thật ra rất áp lực. Hát hay chưa đủ, nó cần có điều mới mẻ để không lặp lại người đi trước, nhưng cũng không được quá mới để khán giả không còn nhận ra nhạc Trịnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài viết này muốn nhắc tới hai album mới nhất: Mẹ - Cánh chim cô đơn (của Nguyễn Hữu Thái Hòa), và Portrait 17 (của ca sĩ Hiền Thục).&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Mẹ - Cánh chim cô đơn&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thái Hòa&lt;/span&gt; có một niềm say mê và tín ngưỡng kỳ lạ với nhạc Trịnh Công Sơn. Khán giả có thể cảm nhận được niềm say mê đó qua giọng hát, qua những lời tâm sự và qua những hoạt động âm nhạc anh đã thực hiện. "Mẹ - Cánh chim cô đơn" là album nhạc Trịnh thứ tư Thái Hòa phát hành ở Việt Nam, bao gồm cả những album phát hành chính thức, hay chỉ làm để chia sẻ với bạn bè. Không phải một nghệ sĩ nghiệp dư nào cũng có đủ say mê và tâm huyết đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong album "Mẹ - Cánh chim cô đơn", Thái Hòa hát cùng những người bạn, (Tốp ca MPU, ca sĩ Bích Hồng, Nguyệt Ca và Tốp ca The Sisters).&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Mười một ca khúc khá quen thuộc&lt;/span&gt;, xoay quanh chủ đề về Mẹ, như: Lời mẹ ru, Huyền thoại mẹ, Em là hoa hồng nhỏ, Ca dao mẹ..., Thái Hòa và ê-kíp thực hiện đã trình bày một sản phẩm khá giản dị, cả về hòa âm và các giọng ca. Nhạc cụ sử dụng trong album đều là mộc: guitar, mandolin, cello, violin, và cả đàn bầu. Cách làm "unpluged" như vậy sẽ khá an toàn với nhạc Trịnh, ở đây nhạc sẽ chỉ còn là cái cớ để người ca sĩ chia đi những lời tự sự, không có ranh giới giữa người sáng tác (Trịnh Công Sơn), và tâm sự của người hát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng hát của Thái Hòa đơn giản nhưng ấm áp, và đặc biệt rất tình cảm với những ca khúc của Trịnh Công Sơn. Tuy nhiên người viết thích những bài hát của anh trong album trước đó là "Lặng lẽ nơi này" hơn một chút. Thái Hòa của "Lặng lẽ nơi này" hồn nhiên và yêu đời hơn, Thái Hòa của "Mẹ - Cánh chim cô đơn" chậm rãi hơn, điềm tĩnh hơn nhưng cũng buồn bã hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược lại với Thái Hòa, sự xuất hiện của Nguyệt Ca và Tốp ca The Sisters đem lại sự trẻ trung và hồn nhiên hơn. Nguyệt Ca và The Sisters lần đầu xuất hiện trong một album chính thức nhưng khá chững chạc, đặc biệt với Lời mẹ ru, Nguyệt Ca hát tròn trịa và tình cảm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu kỳ vọng một điều gì mới và sáng tạo thì có lẽ người nghe sẽ không thỏa mãn được với "Mẹ - Cánh chim cô đơn". Album được cộng đồng yêu nhạc Trịnh Công Sơn đón nhận bởi sự chân thành và tình cảm mà nó gửi gắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Portrait 17&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album được đặt tên dựa trên tên của bức chân dung mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẽ tặng ca sĩ Hiền Thục năm cô 17 tuổi. Có kế hoạch thực hiện từ giữa năm 2008, nhưng cho đến tận cuối tháng Tư này, album mới được chính thức phát hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước Portrait 17, Hiền Thục cũng đã từng hát nhạc Trịnh Công Sơn, trong album "Mộc" cách đây đã lâu, cô hát Còn tuổi nào cho em đến nay vẫn còn được nhiều người nhớ. Thục đã đưa vào nhạc Trịnh nét trong sáng, ngọt ngào bản năng trong giọng hát và phong cách của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Portrait 17 gồm bảy ca khúc chính thức và hai ca khúc tặng thêm đã từng phát hành trước đó, album đi theo một mạch khá thống nhất với đề tài về quê hương đất nước. Nếu "Mẹ - Cánh chim cô đơn" thu hút bởi sự giản dị và chân thành, thì Portrait 17 thú vị bởi rất nhiều nét mới, mới mà vẫn không làm hỏng đi không khí của nhạc Trịnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới trước hết ở những bài mà Hiền Thục đã chọn. Nhiều bài trong số này là những bản ít phổ biến (Còn có bao ngày, Chiều trên quê hương tôi, Về trong suối nguồn, Rừng xanh xanh mãi...), có lẽ không nằm ngoài mục đích đem lại một cảm nhận mới về nhạc Trịnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nét thú vị thứ hai là phần hòa âm của album. Piano, guitar và saxophone đã hỗ trợ hữu hiệu cho giọng ca của Hiền Thục. Nếu người nghe đã từng thích Còn tuổi nào cho em thì có lẽ sẽ hoàn toàn được thỏa mãn với Portrait 17, bởi chất ngọt ngào và trong sáng trong album này đã được nhân thêm lên, xuyên suốt từ đầu đến cuối album. Vẫn là Trịnh đấy mà nghe rõ hơi thở của đời sống mới, với yêu với buồn, với vui của những người trẻ tuổi hôm nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh đó, những người thực hiện album cũng đã nỗ lực thổi không khí mới cho nhạc Trịnh bằng những sắp xếp mới, ví dụ bài song ca của Hiền Thục và Tùng Dương, Hiền Thục hát Níu tay nghìn trùng trên nền Hoa Xuân Ca của Tùng Dương. Hoặc trong Cuối cùng cho một tình yêu, bài hát được tách thành một số đoạn nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây cũng là một album khá đều tay từ đầu đến cuối, bao gồm cả hai bài tặng thêm. Khó có thể chọn được một bài hay hơn, hoặc kém hay hơn. Còn có bao ngày, Về trong suối nguồn trong sáng giản dị, Muôn trùng biển ơi có thêm một chút say mê, Chiều trên quê hương tôi mang không khí tươi vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai album với hai màu sắc khác nhau, đem đến hai cảm nhận khác nhau về nhạc Trịnh, tuy nhiên có một điểm chung là mang lại những giá trị nhất định cho đời sống âm nhạc Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090506_two_new_albums.shtml"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/05/090506_two_new_albums.shtml&lt;/a&gt;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3053402161978452124?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3053402161978452124/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/trinh-cong-son-va-nhung-cam-nhan-moi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3053402161978452124'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3053402161978452124'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/trinh-cong-son-va-nhung-cam-nhan-moi.html' title='Trịnh Công Sơn và những cảm nhận mới'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3984346306154259851</id><published>2009-05-26T12:35:00.007+07:00</published><updated>2009-05-26T16:57:41.392+07:00</updated><title type='text'>Nếu mùa hè đến với những cơn mưa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/ShuBIgkztYI/AAAAAAAAAwg/JPoUevJr91A/s1600-h/Friendship_by_grace_note.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 342px; height: 258px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/ShuBIgkztYI/AAAAAAAAAwg/JPoUevJr91A/s320/Friendship_by_grace_note.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5340003766361109890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3984346306154259851?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3984346306154259851/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/neu-mua-he-en-voi-nhung-con-mua.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3984346306154259851'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3984346306154259851'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/neu-mua-he-en-voi-nhung-con-mua.html' title='Nếu mùa hè đến với những cơn mưa'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/ShuBIgkztYI/AAAAAAAAAwg/JPoUevJr91A/s72-c/Friendship_by_grace_note.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2124078504120461260</id><published>2009-05-17T01:51:00.005+07:00</published><updated>2010-01-31T15:00:10.892+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Fragile</title><content type='html'>Đêm. Trời vẫn mưa, rả rích suốt cả ngày thứ bảy. Nghe Fragile của Sting, một bài hát cũ. Những ký ức mà bài hát nhiều lần gợi đến, giờ giống như một lá thư bị đọc đi đọc lại nhiều lần, đã cũ nát và nhiều chỗ mờ nhòe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có âm nhạc vẫn thế, long lanh như những hạt nước từ từ rơi trong không gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quá nửa đêm, hình như mưa tạnh, chỉ còn tiếng tí tách rất khẽ trên mái tôn nhà bên cạnh. Fragile thấm dần thấm dần, một cảm giác vừa buồn lại vừa bình thản,... trôi đi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2124078504120461260?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2124078504120461260/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/fragile.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2124078504120461260'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2124078504120461260'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/fragile.html' title='Fragile'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3008236815637684701</id><published>2009-05-07T20:35:00.001+07:00</published><updated>2010-01-31T15:00:17.654+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Color/Dance</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SgJrDX7OH-I/AAAAAAAAAwQ/hZhzIKXSTXw/s1600-h/autumn-nnm-ruok.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332942614466273250" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SgJrDX7OH-I/AAAAAAAAAwQ/hZhzIKXSTXw/s320/autumn-nnm-ruok.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 320px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 315px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Âm nhạc có sức sống lâu bền trong tâm trí và cảm thức của mỗi người. Mình từng nói với một người bạn: Ngay cả khi ký ức bị bụi phủ mờ, thì âm nhạc và mùi hương là hai thứ có thể làm nó sáng bóng trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay vô tình nghe lại Geogre Winston, những Color/Dance, Longing/Love… khơi gợi lại mạnh mẽ ký ức về những ngày mùa đông, chưa xa nhưng cũng không còn trong tay nữa. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tháng mười hai. Khi những vệt nắng cuối cùng của mùa thu chấm dứt, những cơn mưa tháng mười một cũng không còn đủ làm lạnh vai và đôi mắt ướt, chỉ còn lại tháng mười hai của những con đường khô khốc và lạnh lùng phía trước&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rất có thể, một ngày nào đó, khi nghe lại những bản nhạc của ngày hôm nay, mình cũng sẽ có một cảm giác bùi ngùi khó tả như thế. Không phải là nỗi nhớ, nó giống như bạn đã đi hết một chặng đường dài và quay đầu nhìn lại, chợt nhận ra con đường đã quá dài.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3008236815637684701?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3008236815637684701/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/colordance.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3008236815637684701'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3008236815637684701'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/05/colordance.html' title='Color/Dance'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SgJrDX7OH-I/AAAAAAAAAwQ/hZhzIKXSTXw/s72-c/autumn-nnm-ruok.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4693503807468388331</id><published>2009-04-30T14:05:00.000+07:00</published><updated>2009-04-30T14:06:41.557+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><title type='text'>A trip to DAD</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SflN3k2gR6I/AAAAAAAAAwI/SGHa4N5itrI/s1600-h/IMG_2895.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 243px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SflN3k2gR6I/AAAAAAAAAwI/SGHa4N5itrI/s320/IMG_2895.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5330377251150120866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;1.&lt;/span&gt; Máy bay hạ cánh lúc 10h, nhiệt độ ngoài trời là 33 độ C theo lời thông báo của tiếp viên hàng không. Nhưng vừa thò mũi ra khỏi sân bay là thấy nắng rát mặt, bác tài taxi liên tục kêu nóng, có lẽ nhiệt độ thực tế phải lên tới 40 độ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm giác đầu tiên là thành phố rất sạch, dù số cây không bằng ở Hà Nội nhưng xanh và sạch thì hơn nhiều. Đúng giờ tan học, những tà áo trắng ùa ra đường, ngây ngất, vì đã lâu rồi không được gặp hình ảnh đó. Nhìn các em mặc áo dài trắng mới đúng là tà áo học trò.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khách sạn nằm ngay cạnh bờ biển Mỹ Khê, biển xanh ngắt như ... trong ảnh. Check-in, cô lễ tân nói là không có wifi, không có gì khác ngoài một đường điện thoại. Như vậy thì sẽ có hai tình huống xảy ra, một là vứt toàn bộ công việc sang một bên và enjoy kỳ nghỉ, hai là sẽ đôn đáo tất tưởi đi tìm sóng internet bất cứ khi nào có thể. Nhưng mọi chuyện tạm gác lại đó đã, đến giờ trưa thì phải đi ăn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. &lt;/span&gt;Mỹ Khê giống như những bãi biển miền Trung Việt Nam, biển xanh cát trắng, bờ biển chạy dài, không giống biển ngoài Bắc, nước nâu đỏ như sông Hồng và dập dềnh rác. Đối với một kẻ không biết bơi (biết bơi nửa mùa) thì chỉ cần nhận xét cảm quan ở mức độ đó thôi. Hôm đi Hội An, có dịp chạy trên con đường "Di sản miền Trung" một bên là đường một bên là biển, nghe bác tài thuyết minh con đường sẽ nối liền các tỉnh ven biển miền Trung, chạy song song với Quốc lộ 1 và Đường Hồ Chí Minh. Con đường ven biển đẹp nhất mà mình từng đi qua!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3.&lt;/span&gt; Không chỉ có biển. Cả thành phố cũng thật sạch và yên bình, người dân lao động cũng chất phác hiền lành. Mình vẫn nghĩ, ở mỗi mảnh đất, nếu muốn cảm nhận được cuộc sống một cách rõ ràng nhất thì hãy sống như một người dân ở đó. Trong mấy ngày ngắn ngủi, cuối cùng thì cũng dành ra được một buổi sáng lang thang trong thành phố, hít thở bầu không khí của thành phố, ngồi Highland, lướt web như ở Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4.&lt;/span&gt; Ở Hội An quá ngắn nên không kịp cảm thấy điều gì. Những dãy phố cổ nhỏ xíu như lòng bàn tay, mái nâu tường vàng, đèn lồng xanh đỏ, con sông Thu Bồn chạy qua thành phố, biểu tượng chùa Cầu..., tất cả chỉ kịp lướt qua như một đoạn phim ngắn. Khi nào quay lại, chắc chắn sẽ ở Hội An lâu hơn, ít nhất cũng để kịp ngồi nhâm nhi một tách trà, hay thuê một chiếc xe đạp đi lòng vòng phố cổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;5.&lt;/span&gt; Chuyến đi dành trọn một ngày ra Huế. Đầu năm Huế mưa thế nào, thì lần này nắng cũng dữ dội như thế. Huế cũng hiền và bình yên, nhưng lần này Huế làm cho mình có cảm giác ngột ngạt với không khí của các lăng mộ và cung đình. Những mẩu chuyện với bố trong chuyến đi khiến mình có quá nhiều suy nghĩ về triều đại phong kiến cuối cùng của Việt Nam ở đây, nó tạo ra một trạng thái buồn và u uất. Tự nghĩ chắc sẽ còn lâu lâu nữa mới quay lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6. &lt;/span&gt;Đường đi từ Đà Nẵng ra Huế qua hai con đèo là Phú Gia và Phước Tượng (không có cơ hội qua đèo Hải Vân vì bị mẹ phản đối). Đoạn đèo không dài lắm, nhưng nó gợi nhớ đoạn từ Du Già về Bắc Kạn. Chợt nhận ra lời bạn mình nói đúng, đi Hà Giang rồi thì sẽ chẳng còn thấy ngọn núi nào đẹp nữa. Lẩm nhẩm trong đầu một câu: Qua đèo Phú Gia, nhớ đèo Za Zí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;7. &lt;/span&gt;Không có nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, một chuyến đi đúng tính chất nghỉ dưỡng, ăn chơi, nhưng rốt cuộc thì bản thân mình lại không thể ăn chơi nghỉ dưỡng được. Nhớ nhất những buổi chiều ngồi trên bờ biển một mình, tay nhoay nhoáy với chiếc điện thoại đầy sóng GPRS...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4693503807468388331?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4693503807468388331/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/trip-to-dad.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4693503807468388331'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4693503807468388331'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/trip-to-dad.html' title='A trip to DAD'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SflN3k2gR6I/AAAAAAAAAwI/SGHa4N5itrI/s72-c/IMG_2895.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4271871985229018638</id><published>2009-04-24T15:15:00.001+07:00</published><updated>2009-05-10T10:49:33.607+07:00</updated><title type='text'>embeđ</title><content type='html'>&lt;embed flashvars="autoPlay=no&amp;amp;playlistPath=http://ibox.fm/mp3/search%3Ftype%3Dembed%26name%3Dtrangneu%26limit%3D20" quality="high" bgcolor="#FFFFFF" name="mymovie" id="mymovie" style="" src="http://ibox.fm/player.swf" type="application/x-shockwave-flash" width="295" height="200"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4271871985229018638?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4271871985229018638/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/embe.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4271871985229018638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4271871985229018638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/embe.html' title='embeđ'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8113920495916879716</id><published>2009-04-20T22:23:00.000+07:00</published><updated>2009-04-24T20:44:41.563+07:00</updated><title type='text'>Thanks God that I've found you :D</title><content type='html'>Không nói thì mọi người cũng thấy bạn TrangNEU rất ít khi nhắc đến chuyện công việc ở blog, lại càng ít khi nào “quảng cáo” về công việc hoặc những sản phẩm mình đang làm, cả online và offline… Nhiều người bạn trên blog vẫn không biết thực sự TN làm nghề gì, hoặc có người lại tưởng mình là phóng viên, nhà báo gì đó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà lần này phá lệ, có lẽ sẽ là lần đầu tiên và duy nhất. Lý do là vì lần này, bạn TN quá ư là “phấn khích” với sản phẩm mới, tự bản thân cảm thấy gần như nghiện nó, và tin rằng sẽ còn nhiều người nữa cũng sẽ yêu thích nó như mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc của TN trong vòng mấy năm nay đều là online marketing và xây dựng các sản phẩm online. Nghề phù phiếm, nhiều người bạn bảo thế. Nhưng đã trót mang nghiệp vào người, dù muốn hay không nó cũng đã đem lại cho mình rất nhiều thứ, những bài học, những người bạn, những niềm vui và cũng đôi khi cả nỗi buồn. Đã tưởng sẽ thôi không làm online nữa, về với “đời sống thực”, nhưng mà có một điều, có lẽ là duyên may, đã khiến mình gặp công việc hiện tại, mọi cảm giác về công việc, sự yêu thích, những ý tưởng… lại cứ như lần đầu tiên mình làm một sản phẩm online vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="http://ibox.fm/"&gt; http://ibox.fm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Giới thiệu thật ngắn gọn thì nó là micro-blogging về âm nhạc đầu tiên của Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại là nhạc trực tuyến, lại là blog, lại là cộng đồng…, có thể bạn sẽ nghĩ thế? Mình cũng nghĩ thế khi mới nghe qua về ý tưởng, nhưng tưởng vậy mà không phải vậy, khi thực sự nhìn thấy nó rồi, bỏ ra nửa ngày tìm hiểu, thì mình có một niềm tin khá vững chắc là rồi mọi người sẽ thích nó. Vì nó là một mô hình mới – micro-blogging, và đem lại những lợi ích mới và có thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản chất của micro-blogging là nhanh và tiện lợi, chia sẻ nhanh, thông báo nhanh, cập nhật nhanh... (sản phẩm nổi tiếng nhất về micro-blogging hiện tại là Twitter.com, chắc nhiều bạn đã biết), thêm vào đó ibox.fm lại là micro-blogging về nhạc – nơi mà bạn có thể chia sẻ âm nhạc, hoặc dùng âm nhạc để nói lên “status” của mình vào thời điểm hiện tại. Đầu tiên mình nghĩ đó cũng đã là một lợi ích đáng kể, đủ để có hứng thú bắt tay vào xây dựng nó. Nhưng sau khi làm mới phát hiện ra còn nhiều lợi ích khác: ở ibox.fm bạn có thể biết thêm nhiều bài nhạc mới, có thể trao đổi qua lại rất nhanh (và vui) về những bài hát hoặc thể loại nhạc bạn yêu thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì những bạn ghé thăm blog Trangneu thường xuyên đều là những bạn yêu nhạc và ít nhiều nghe nhạc có định hướng. Điều đó càng làm mình mong muốn giới thiệu ibox.fm đến các bạn. Nếu đã từng yêu quý những bài viết của Trangneu, rất hy vọng bạn sẽ một lần thử ghé qua &lt;a href="http://ibox.fm/"&gt;ibox.fm&lt;/a&gt;, có thể nó sẽ đem lại những niềm vui mới cho bạn như đã đem lại niềm vui mới cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên công khai công việc của mình, cũng đồng nghĩa với việc sẵn sàng lắng nghe mọi lời góp ý và “chặt chém” :D, vô cùng vui mừng nếu nhận được những comment của bạn tại đây hoặc email trangtt@gmail.com&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn tất cả các bạn và ôm hôn nồng nhiệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ibox.fm/trangneu"&gt;http://ibox.fm/trangneu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tin cuối ngày: &lt;a href="http://www.vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/04/3BA0E2E9/"&gt;Bài viết trên VnExpress về Micro-blogging và ibox.fm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8113920495916879716?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8113920495916879716/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/thanks-god-that-ive-found-you-d.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8113920495916879716'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8113920495916879716'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/thanks-god-that-ive-found-you-d.html' title='Thanks God that I&apos;ve found you :D'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3455265880042831816</id><published>2009-04-09T22:38:00.002+07:00</published><updated>2009-04-09T22:45:33.003+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>First day of my life</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://srv0110-07.oak1.imeem.com/g/p/0fcf6c99d1e966d0acf392a825384ae2_web.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://srv0110-07.oak1.imeem.com/g/p/0fcf6c99d1e966d0acf392a825384ae2_web.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ai xem nhạc kịch Notre dame de Paris rồi thì đều biết anh Garou (đóng vai Quasimodo), dáng hình xấu xí, giọng hát khàn khàn nhưng day dứt như cào xé tâm trí. Garou bỏ đi lớp hóa trang cho Quasimodo thì là một chàng ca sĩ cực kỳ đẹp trai, giọng hát vẫn truyền cảm nhưng không đến nỗi khàn khàn như Quasimodo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay TN đang nghe album tiếng Anh mới nhất của Garou, có tên Piece of my soul, khá hay. Thích nhất các bài: Back for more, First day of my life, Nothing else matters (chỉ trùng tên, không phải cover của Metallica).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Download&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3455265880042831816?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3455265880042831816/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/first-day-of-my-life.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3455265880042831816'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3455265880042831816'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/first-day-of-my-life.html' title='First day of my life'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7026654527115956259</id><published>2009-04-07T18:05:00.001+07:00</published><updated>2010-10-07T02:52:47.110+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Nam Khánh - Yêu &amp; Mơ</title><content type='html'>&lt;a href="http://farm4.static.flickr.com/3640/3375544952_f25f318a60_o.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://farm4.static.flickr.com/3640/3375544952_f25f318a60_o.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 403px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 350px;" /&gt;&lt;/a&gt;Trong dịp lễ Valentine (14/2) vừa qua, nhiều ca sĩ Việt Nam đã phát hành album nhạc chủ đề tình yêu. &lt;br /&gt;&lt;div class="content-wrapper"&gt;"Yêu &amp;amp; Mơ" của ca sĩ Nam Khánh là một trong số đó, tuy không được báo chí nhắc đến nhiều nhưng là một album thú vị. Nó được ra mắt cùng thời điểm với những tin về nhóm AC&amp;amp;M, mà anh là một thành viên trụ cột, sẽ tan rã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album "Yêu &amp;amp; Mơ" của Nam Khánh gồm chín ca khúc, một số ca khúc hát lại còn phần lớn là ca khúc mới của các nhạc sĩ Quốc Bảo, Việt Anh, Trần Lê, Hoài An..., với ý tưởng là kể lại câu chuyện tình yêu của một chàng trai, từ khi bỡ ngỡ làm quen, tới khi yêu và có được một tình yêu đẹp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù album được thể hiện qua một số phong cách khác nhau (Pop, Jazz, Semi-classic), nhưng về cơ bản nó vẫn giữ được sở trường của Nam Khánh là những bản nhạc trữ tình, lãng mạn, nhưng mang nét trầm tĩnh, chững chạc rất "đàn ông".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh những bản pop nhẹ nhàng, album có một vài "tiêu điểm" đáng chú ý như: Hoa trắng mùa đông (sáng tác Hoài An), một bản acoustic với guitar, sẽ làm hài lòng những fan nhạc acoustic, hai bản semi-classic Hồi sinh (sáng tác Nguyễn Hồng Minh) và Em là ai (sáng tác Nguyễn Tuân), đầy tha thiết và đáng nhớ nhất trong album. Cuối cùng, hai bài hát phối khí lại theo phong cách Jazz là Ghen và Vài lần đón đưa, đây không phải là sở trường của Nam Khánh, có lẽ Jazz được chọn để làm mới cho hai bài hát đã quen thuộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa nay tình yêu vốn là một chủ đề nổi trội nhất trong âm nhạc. Hát về tình yêu vừa dễ mà cũng lại vừa ... khó.&amp;nbsp;Dễ bởi có nhiều sáng tác, nhiều cách thể hiện và nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng cũng chính bởi cái sự nhiều ấy mà lại làm cho các ca sĩ rơi vào thế khó. Hát sao cho hay mà vẫn đủ mới mẻ, hấp dẫn, không bị trùng lặp với người khác và với chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý tưởng cũng như phong cách của "Yêu và Mơ" tuy không mới, nhưng chính giọng hát của Nam Khánh đã làm cho album trở nên đẹp hơn. Nó không phải là một sản phẩm gây tiếng vang lớn, nhưng sẽ có sức sống lâu bền.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nam Khánh và AC&amp;amp;M&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong tất cả những nhóm hát đã từng được thành lập ở Việt Nam, có thể khẳng định rằng AC&amp;amp;M là một nhóm thành công, ổn định và có vị trí vững vàng nhất. Năm album chung đã phát hành, một bộ phim ca nhạc và nhiều chương trình có giá trị mà nhóm đã tham gia, những ấn tượng mà AC&amp;amp;M để lại còn lớn hơn các con số thống kê đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu từ khoảng năm 2002 với phong cách Acapella, sau đó là những bản nhạc theo kiểu semi-classic, khán giả nhớ đến AC&amp;amp;M như một nhóm hát nam rất chững chạc, có phong cách riêng và đặc biệt là có giọng hát rất chuẩn mực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời điểm đó, thế giới có nhóm Il Divo bắt đầu được ưa chuộng, cũng là một nhóm hát nam và hầu như trung thành với semi-classic. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giai đoạn đầu, AC&amp;amp;M đôi lúc bị so sánh với Il Divo, nhưng giọng hát và phong cách ổn định của họ đã khiến cho mọi người nhiều khi quên mất cả Il Divo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng với nhóm nữ 5 Dòng kẻ, AC&amp;amp;M là một hình mẫu khẳng định được rằng sự thành công của các nhóm hát nếu đi liền với năng lực thực tế thì sẽ lâu bền hơn. Album gần đây nhất của nhóm là "Khát vọng", gồm những bài hát trữ tình cách mạng, hòa âm lại theo phong cách trẻ, được đánh giá là thành công về âm nhạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc nhóm tan rã, nếu có thực, hẳn sẽ làm nhiều người yêu nhạc thấy tiếc. Họ vẫn còn nhiều dự định đã từng giới thiệu với khán giả mà chưa thực hiện, vẫn còn nhiều mảnh đất tiềm năng trong âm nhạc mà chưa khai phá hết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, không giống như một ca sĩ solo có thể phát triển sự nghiệp của mình trong hàng chục năm, một nhóm hát gắn bó với nhau trong gần tám năm qua như AC&amp;amp;M cũng đã được coi là thành công, và sự chia tay cũng là điều sớm hay muộn phải có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ít khán giả chờ đợi những thành công mới của mỗi thành viên trong AC&amp;amp;M. Tuy nhiên, sự thành công không hẳn sẽ đồng hành với tất cả bốn người trong chặng đường sắp tới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hát độc lập, Nam Khánh, với giọng nam cao rất đẹp, sẽ là người có nhiều khả năng phát triển nhất. Có lẽ anh chỉ cần thêm một định hướng đúng và ổn định, như anh đã từng kiên định với AC&amp;amp;M. Việc phát hành "Yêu &amp;amp; Mơ" vào thời điểm này có lẽ lại là một khởi đầu tốt cho Nam Khánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Bách, xét về giọng hát thì yếu thế nhất trong AC&amp;amp;M, nhưng bù lại, anh có được sự năng động và một phong cách trẻ, khá phù hợp với dòng nhạc pop trẻ trung. Hai anh em Đình Bảo và Thụy Vũ có thể sẽ bất lợi hơn, nhưng... con đường âm nhạc vẫn đang chờ họ ở ở phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/04/090404_namkhanh.shtml"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/04/090404_namkhanh.shtml&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.nhacdinh.com/Music/1/Album/112886/Yeu-Va-Mo-2009-/"&gt;Nghe thử ở đây&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7026654527115956259?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7026654527115956259/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/nam-khanh-yeu-mo.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7026654527115956259'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7026654527115956259'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/nam-khanh-yeu-mo.html' title='Nam Khánh - Yêu &amp; Mơ'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5556038949815912194</id><published>2009-04-01T00:28:00.001+07:00</published><updated>2009-04-01T00:29:38.720+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Sao đổi ngôi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SdJS41cIanI/AAAAAAAAAwA/DQTa0Wujf1Y/s1600-h/CD_ThanhLamHaTran_front.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 275px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SdJS41cIanI/AAAAAAAAAwA/DQTa0Wujf1Y/s320/CD_ThanhLamHaTran_front.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319405246249200242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong gia tài nhạc có tên "Trần Thu Hà" thì có một album rất giá trị mà ít người nhắc tới. Album phát hành năm khoảng năm 2004, lâu rồi không nhớ chính xác, nhưng mà mình vẫn còn nguyên cảm giác của những ngày hè bỏng rát Hà Nội, nghe album này từ bộ loa Microlab bé xíu dành cho máy tính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album có tên "Thanh Lam - Hà Trần". Không biết vì lẽ gì, khi nhắc đến hai ca sĩ thì người ta đều ít nhắc đến nó. Có thể vì nó là album chung, cũng có thể vì nó được phát hành đúng giai đoạn chuyển mùa của hai người. Hà Trần chuẩn bị lấy chồng. Thanh Lam chuẩn bị bước sang giai đoạn bùng nổ với Lê Minh Sơn. Quả thực là vào thời điểm phát hành album, nó không được đầu tư kỹ lương về truyền thông với báo giới (điều này ca sĩ Trần Thu Hà sau này đã thừa nhận).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù thế nào thì "Thanh Lam - Hà Trần" vẫn là một album cực kỳ hay, và thậm chí khi ít được ngó ngàng tới, nó lại có được một đời sống riêng, lẩn quất trên kệ đĩa, trong dàn máy của những người thực sự yêu quý nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực sự thích phần phối khí cho album, các phần trình diễn guitar của Thanh Phương, hay sự phối hợp của piano và bộ dây trong bài Hát cùng em. Trong album có những bài mình thích nhất từ Thanh Lam. Về phía Trần Thu Hà, một vài người nói chị chỉ là nền cho Thanh Lam trong album, tuy nhiên Hà vẫn có những điểm nhấn khá ổn: Sao đổi ngôi, Chạy trốn... Đây cũng là album duy nhất mình thấy nó vẫn còn đủ sự hấp dẫn ngay cả khi 12 bài trong album rặt những chia ly và nước mắt, một sự day dứt rất nồng nàn. Câu trả lời có lẽ vì sự phối hợp quá tuyệt vời của toàn bộ ê kíp thực hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau album này, cả hai ca sĩ đều ít nhiều thay đổi hình ảnh của mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5556038949815912194?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5556038949815912194/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/sao-oi-ngoi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5556038949815912194'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5556038949815912194'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/04/sao-oi-ngoi.html' title='Sao đổi ngôi'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SdJS41cIanI/AAAAAAAAAwA/DQTa0Wujf1Y/s72-c/CD_ThanhLamHaTran_front.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-9116582422285888123</id><published>2009-03-28T14:04:00.002+07:00</published><updated>2010-10-07T02:53:21.202+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Năng lượng cũ của Hồ Quỳnh Hương</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sc3MZicC8yI/AAAAAAAAAvw/qQKWdu-Ira8/s1600-h/20090312141925-9525272C.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318131474107659042" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sc3MZicC8yI/AAAAAAAAAvw/qQKWdu-Ira8/s320/20090312141925-9525272C.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 320px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 194px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"Năng lượng" là album thứ bảy của Hồ Quỳnh Hương vừa được phát hành vào ngày 11/3, với sự cộng tác của một số nhạc sĩ nước ngoài và những ca khúc "đo ni đóng giày" cho cô. Album có một số ca khúc pop-dance sôi động, và một số bản pop ballad lãng mạn xen kẽ nhau. Phát biểu trên báo chí, Hồ Quỳnh Hương kỳ vọng album này sẽ giúp thể hiện được sức mạnh trong âm nhạc của mình, mong muốn nó sẽ là bước đột phá để tạo ra sự bùng nổ của cô trong năm 2009.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong "Năng lượng", với những ca khúc được viết riêng cho mình, Hồ Quỳnh Hương được thể hiện hết những ưu điểm trong giọng hát và phong cách. Tuy nhiên, phong cách và âm nhạc của "Năng lượng" không có gì mới so với xu hướng âm nhạc hiện tại ở Việt Nam, và thậm chí không mới so với nhiều album trước của Hồ Quỳnh Hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/03/090318_hoquynhhuong_review.shtml"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/03/090318_hoquynhhuong_review.shtml&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-9116582422285888123?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/9116582422285888123/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/nang-luong-cu-cua-ho-quynh-huong.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/9116582422285888123'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/9116582422285888123'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/nang-luong-cu-cua-ho-quynh-huong.html' title='Năng lượng cũ của Hồ Quỳnh Hương'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sc3MZicC8yI/AAAAAAAAAvw/qQKWdu-Ira8/s72-c/20090312141925-9525272C.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-2267368059174091537</id><published>2009-03-19T21:35:00.003+07:00</published><updated>2010-10-07T02:53:39.277+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my writings'/><title type='text'>Hãy yêu nhau đi</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/ScJYZ4KJTVI/AAAAAAAAAvI/HrXLXCPVDmg/s1600-h/1.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5314907711845518674" src="http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/ScJYZ4KJTVI/AAAAAAAAAvI/HrXLXCPVDmg/s320/1.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 247px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 320px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hãy yêu nhau đi" là album mới nhất của giọng nữ cao số một Việt Nam hiện nay. Sự trở lại đầy ấn tượng của Lan Anh sau một thời gian dài không có hoạt động gì nổi bật trong làng âm nhạc Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấn tượng trước hết bởi việc thay đổi hình ảnh của Lan Anh, nhưng tiếp theo và bền vững hơn, đó là giá trị mà âm nhạc của Lan Anh đem đến qua album này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khúc giao mùa của Lan Anh - bài viết cho BBC Vietnamese:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/03/090312_lananh_album_review.shtml"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/03/090312_lananh_album_review.shtml&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album này mình thích nhất là Khúc giao mùa, hợp cảnh hợp tình. Thích cả phần hát của Tấn Minh, semi-classic mà tình cảm, hợp với không khí của album, mà nhất là tôn được giọng hát của Lan Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Download:&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?iod5t1ymzqj"&gt;Full album&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?mjm4m5amxjo"&gt;All I ask of you&lt;/a&gt; (Sarah Brightman &amp;amp; Cliff Richard)&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?xilzqnryoto"&gt;Adagio&lt;/a&gt; (Sarah Brightman)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-2267368059174091537?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/2267368059174091537/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/hay-yeu-nhau-i.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2267368059174091537'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/2267368059174091537'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/hay-yeu-nhau-i.html' title='Hãy yêu nhau đi'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/ScJYZ4KJTVI/AAAAAAAAAvI/HrXLXCPVDmg/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3901819837625798344</id><published>2009-03-12T18:37:00.004+07:00</published><updated>2009-03-13T23:46:05.191+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Listen or Walk</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sbj046DaiWI/AAAAAAAAAtc/VtbWgIYVb7E/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 229px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sbj046DaiWI/AAAAAAAAAtc/VtbWgIYVb7E/s320/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5312265018976930146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện nói về Bóng tối ly cà phê thì cũng nên nhắc đến album Listen or Walk của nhạc sĩ Võ Thiện Thanh, hai album này hay được báo chí nhắc đến cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Listen or Walk là album nhạc điện tử, pha trộn nhiều phong cách new age, world music, dance... gồm 8 bài, có một số bài dựa trên chất liệu những ca khúc đã nổi tiếng, và đặc biệt là nó &lt;em&gt;dành riêng cho sàn diễn thời trang&lt;/em&gt;. (Nói là nói vậy, nhưng nghe giải trí thư giãn được).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tracks list:&lt;br /&gt;1. Prelude No.1&lt;br /&gt;2. Opening&lt;br /&gt;3. Bikini 1 (inspired from Thì thầm mùa xuân)&lt;br /&gt;4. Sparkling&lt;br /&gt;5. Bikini 2 (inspired from Tiếng sóng)&lt;br /&gt;6. Đất nước lời ru&lt;br /&gt;7. Bikini 3 (inspired from Sóng)&lt;br /&gt;8. Độc huyền cầm (with 5 Dòng kẻ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?24vm2jdwgmw"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3901819837625798344?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3901819837625798344/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/listen-or-walk.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3901819837625798344'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3901819837625798344'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/listen-or-walk.html' title='Listen or Walk'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sbj046DaiWI/AAAAAAAAAtc/VtbWgIYVb7E/s72-c/2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1806368815048064272</id><published>2009-03-12T16:15:00.001+07:00</published><updated>2009-03-12T18:43:08.607+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Bóng tối ly cà phê (Shadow in the dark)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sbj1LjWtYpI/AAAAAAAAAtk/DMmN-BhiLrE/s1600-h/bongtoilycf_cover.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sbj1LjWtYpI/AAAAAAAAAtk/DMmN-BhiLrE/s320/bongtoilycf_cover.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5312265339301356178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Album nhạc Jazz gắn mác Audiophile của nhiếp ảnh gia Lê Thanh Hải, với các vai trò: nhà sản xuất, biên tập, kỹ thuật thu âm (analog). Album này đã được bóng gió nói đến từ đợt &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-3WnhJtglaafmS7xB8BrjFw--?cq=1&amp;amp;p=1410"&gt;My guitar, my friends&lt;/a&gt; của nhạc sĩ Quốc Bảo phát hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một album Jazz trọn vẹn, thích - ghét còn tùy gu và tùy tai của mỗi người. Cá nhân mình nghe thì thấy một số bài vẫn chưa đủ độ "phiêu" và "bay", nhất là bài chủ đề (Bóng tối ly cà phê của nhạc sĩ Dương Thụ, đã được chuyển sang lời Anh, nghe không nhận ra bài gốc, thích mỗi đoạn đọc ở đầu :P).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tracks list:&lt;br /&gt;1. Tôi đi giữa hoàng hôn&lt;br /&gt;2. Thuở ấy có em&lt;br /&gt;3. Bóng tối ly cà phê (Vocal Arlenr Estrella - ca sĩ người Philipine)&lt;br /&gt;4. Tình nghệ sĩ&lt;br /&gt;5. Cô đơn&lt;br /&gt;6. Em đi qua tôi (Vocal Arlenr Estrella)&lt;br /&gt;7. Cơn mưa phùn&lt;br /&gt;8. Em đã thấy mùa xuân chưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?2y2w4zwxzzk"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Nhạc mp3 thì tất nhiên không thể so sánh được với album gốc, nên không hy vọng gì đánh giá chất lượng thu âm qua những file nhạc này. Còn đĩa gốc thì giá khoảng 100K, ở HN có thể mua tại Vafaco, 54 Lê Duẩn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong entry trước có nói, nếu chọn Album cống hiến của năm 2008 (trong số 5 đề cử của báo TT&amp;amp;VH), thì mình chọn album này vì tính chất khai mở một xu hướng mới cho nhạc Việt. Dòng nhạc không mới, cách làm cũng không có gì xa lạ với thế giới, nhưng tính chất &lt;em&gt;mới&lt;/em&gt; ở đây là muốn nhấn mạnh vào việc các nghệ sĩ Việt Nam đã bắt đầu hướng đến những dòng nhạc đặc thù, nhóm khán giả đặc thù, và đề cao chất lượng thu âm cho sản phẩm. Album này không phải là duy nhất trong năm qua, nhưng có thể lấy nó làm đại diện.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1806368815048064272?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1806368815048064272/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/bong-toi-ly-ca-phe-shadow-in-dark.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1806368815048064272'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1806368815048064272'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/bong-toi-ly-ca-phe-shadow-in-dark.html' title='Bóng tối ly cà phê (Shadow in the dark)'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/Sbj1LjWtYpI/AAAAAAAAAtk/DMmN-BhiLrE/s72-c/bongtoilycf_cover.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-7532602991650379352</id><published>2009-03-11T21:13:00.000+07:00</published><updated>2009-03-12T18:45:08.522+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Bình luận về giải Cống Hiến 2008</title><content type='html'>&lt;em&gt;19h tối nay chính thức có kết quả bình chọn giải Âm nhạc Cống hiến. Có tất cả 4 hạng mục: Nhạc sĩ của năm, Ca sĩ (nhóm hát, ban nhạc) của năm, Chương trình của năm và Album của năm, được lựa chọn từ kết quả bỏ phiếu của 97 nhà báo. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhạc sĩ Đỗ Bảo đã đoạt 2 trên tổng số 4 chiếc cúp của giải Âm nhạc Cống hiến năm 2008. Anh đã trở thành Nhạc sĩ của năm và album Cánh cung 2 – Thời gian để yêu của anh đã trở thành Album của năm. Hai giải thưởng còn lại thuộc về Mỹ Tâm (ca sĩ của năm) và Chương trình Bài hát Việt (chương trình của năm).&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/392N2009021810082799T14/Danh-sach-de-cu-giai-am-nhac-cong-hien-2008.htm"&gt;Xem danh sách đề cử tại đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cá nhân mình không thích kết quả này lắm, vì nếu xét trên tiêu chí "cống hiến" và mức độ hoạt động thì năm vừa qua, nhạc sĩ Đỗ Bảo chưa hẳn xuất sắc so với các đồng nghiệp của anh. 2 trong tổng số 4 giải là quá nhiều! Và kết quả này cuối cùng vẫn khẳng định một điều: Số đông vẫn thích những gì dễ nghe một chút, mượt mà một chút. Mình thích nhạc Đỗ Bảo nhưng không phải là Cánh cung 2 - nếu so sánh với những gì anh có trước đó thì album này không bằng. Có lẽ vì quá yêu mến Đỗ Bảo nên người ta vẫn tiếp tục dành sự ủng hộ cho anh mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị trường âm nhạc Việt Nam năm 2008 có nhiều hoạt động tích cực, nhưng quả thực rất khó để chọn đâu là album của năm. Nếu chỉ giới hạn trong số 5 đề cử, mình chọn Bóng tối ly cà phê của nhiếp ảnh gia Lê Thanh Hải - mặc dù nó chưa được phổ biến rộng khắp và phục vụ số đông quần chúng, nhưng đó là một phiếu cho sự cống hiến mang tính chất xu hướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Không có bình luận gì về những giải còn lại.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-7532602991650379352?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/7532602991650379352/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/binh-luan-ve-giai-cong-hien-2008.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7532602991650379352'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/7532602991650379352'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/binh-luan-ve-giai-cong-hien-2008.html' title='Bình luận về giải Cống Hiến 2008'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6920777585929092892</id><published>2009-03-04T22:30:00.002+07:00</published><updated>2011-10-13T01:07:26.237+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my trips'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tây Bắc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hà Giang'/><title type='text'>Trên Cổng trời không có hoa Anh túc</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Về Hà Giang đi em&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì tôi cũng đặt một chân vào cái thế giới mà bạn tôi suốt hai năm qua ăn, ngủ, và đam mê với nó. Phượt! Một từ đơn giản thế thôi nhưng có lẽ chỉ khi bạn sống cùng nó, bạn mới hiểu được hết mọi lý do vì sao người ta có thể đam mê đến thế. (Thực ra thì tôi không thích từ này lắm, không biết ai đặt cho nó cái tên này). Ngay trước giờ đi, bạn chỉ nói một câu: &lt;em&gt;Trang đã mắc một sai lầm cơ bản của dân phượt là đi Hà Giang đầu tiên, giống tớ&lt;/em&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước chân đầu tiên của tôi đã đặt đúng vào một chuyến đi có thể nói là lý tưởng, ngay cả với một người “phượt” lâu năm. Hà Giang, miền cực Bắc của Việt Nam, nơi đã ghi dấu nhiều bước chân phượt nhưng bao nhiêu cũng là chưa đủ, lần này nhóm chúng tôi có 11 người, 6 chiếc xe máy, trong đó người ít thì đã hai lần tới Hà Giang (tất nhiên trừ tôi), người nhiều là năm lần. Một con số đáng để quan tâm là vì sao người ta yêu Hà Giang đến thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị xã Hà Giang cách Hà Nội hơn 300km nếu đi theo đường Quốc lộ 6, từ đó bắt đầu rất nhiều địa danh nổi tiếng và có ý nghĩa lịch sử quan trọng. Từ thị xã Hà Giang lên tới đỉnh Lũng Cũ thì cũng mất thêm khoảng 150km nữa, mặt đường khá đẹp nhưng đèo dốc quanh co, vòng qua không biết bao nhiêu quả núi, càng lên cao càng hiểm trở và quanh co hơn, dù đi bằng ô tô hay xe máy thì người lái xe cũng phải rất tập trung. Nhưng bù lại, tất cả quang cảnh trong suốt chặng đường dài đó cũng đáng để người ta vượt đèo vượt núi. Núi, rừng, nước, mây, thung lũng, bản làng … trải dài trước mắt bạn, qua mỗi đoạn đường, địa hình lại có chút ít thay đổi để bạn có thể liên tục trầm trồ về nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đã chọn một trong những cung khó nhất để đi:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đi&lt;/em&gt;: Hà Nội - Tuyên Quang - thị xã Hà Giang - Quản Bạ - Yên Minh - Lũng Cú - Đồng Văn, đỉnh điểm là đường lên Lũng Cú.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Về&lt;/em&gt;: Đồng Văn - Mèo Vạc - Mậu Duệ - Du Già - Bắc Mê - Na Hang - Chợ Chu, đỉnh điểm là từ Đồng Văn vượt đèo Mã Pí Lèng qua Mèo Vạc và khu rừng Du Già.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả những gì bạn nhìn thấy trên phim và tranh ảnh chỉ phản ánh được một góc nhỏ của Hà Giang. Tất cả những gì tôi đang viết và sắp viết cũng chỉ chia sẻ được một góc nhỏ những cảm nhận của tôi về Hà Giang. "&lt;em&gt;Đẹp&lt;/em&gt;" – đó có lẽ là một từ xấu xí nhất nếu bạn dùng nó để nói về mảnh đất này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Đường từ Quản Bạ lên Yên Minh, khu vực này có nhiều ngọn núi nhỏ đứng thành từng cặp mà mọi người gọi đùa là "núi đôi". Một bạn trong đoàn nói:&lt;em&gt; Tỷ lệ của nó chuẩn đến mức hơi lệch một tí&lt;/em&gt; :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3614/3325461276_ea7c4b1260_o.png" width="800" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường từ Yên Minh lên Phó Bảng (rất gần đỉnh Lũng Cú), ảnh của một thành viên trong nhóm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://files.myopera.com/smslove/albums/707949/IMG_7112%20copy.jpg" width="800" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Trên Cổng trời không có hoa Anh túc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã ám ảnh từ rất lâu trước đó câu nói này: Trên Cổng trời không có hoa Anh túc (cũng là tên một bộ phim tài liệu về Hà Giang). Quả thực, không có hoa Anh túc. Không có gì ở Cổng trời ngoài đá núi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thực là cho đến tận khi chỉ còn cách đỉnh Lũng Cú 30km, tôi vẫn mang trong mình cảm giác của chuyến đi Huế cách đây hai tháng. Có nghĩa là mọi thứ đều diễn ra đúng dự kiến, vui vẻ và tốt đẹp, nhưng riêng mình vẫn thấy thiếu một cái gì đó, không cắt nghĩa được, cái thiếu đó dù chỉ 1% nhưng có thể biến cả chuyến đi trở thành một cái gì đó mờ nhạt trong nhiều chuyến đi khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cho đến khi chỉ còn cách đỉnh Lũng Cú 30km, Cao nguyên đá bắt đầu lộ rõ qua từng nhịp núi. Không có gì khác ngoài đá núi, trước mặt, sau lưng, bên phải, bên trái, dưới chân…, đâu đâu cũng chỉ có đá, không có loài cây lớn nào sống được ở đây. Đẹp? Chỉ một từ đó thôi thì không thể nói lên điều gì về Cao nguyên đá. Cảm giác về cái đẹp bị che lấp hết bởi sự cô đơn và bí ẩn của đá núi. Càng đi lên cao, càng có cảm giác rợn ngợp và thấy mình như bị hút vào theo sự cô đơn và bí ẩn đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cung đường này, cả nhóm chúng tôi không có tấm ảnh này nào ưng ý. Đơn giản vì trong suốt hơn 30km đoạn đường từ Yên Minh lên đỉnh Lũng Cú đó, cả nhóm người lầm lũi đi, nín thở mà đi, không ai nói với ai một câu nào, trong cái hoang sơ và lạnh lẽo của đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không biết những người bạn đồng hành của mình lúc đó nghĩ gì. Còn tôi, trong một tích tắc nào đó, đã thực sự thấy mình rơi vào cảm giác hoang mang. Cảm giác đó tất nhiên nhanh chóng qua đi, nhưng quả thực là, chỉ khi đặt chân đến đây, những suy nghĩ về vùng đất xa xôi này mới rõ ràng đến thế. Về đá núi, về thân phận những con người sinh ra từ đá, chết về với đá, suốt cuộc đời họ - gia đình họ - dòng họ của họ, gắn liền với mảnh đất này. Liệu có bao giờ họ biết mình cũng cô đơn như núi đá hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó, ở Đồng Văn, đã có nhiều giấc mơ tìm đến, và tôi cũng đã nhìn thấy đá núi trong cả giấc mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------------&lt;br /&gt;Ở những huyện gần thị xã Hà Giang thật ra cũng có hoa, nhưng rất ít. Những ảnh dưới đây được các bạn cùng nhóm chụp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa gạo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://files.myopera.com/smslove/albums/707949/IMG_7121.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa mận&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://i176.photobucket.com/albums/w183/leemylink/Ha%20Giang/IMG_3163.jpg" width="800" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa đào (thật ra đây là giống đào Trung Quốc trồng lấy quả, nhưng hoa rất to và tươi sắc).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://files.myopera.com/smslove/albums/707949/IMG_7161%20copy.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Đêm Đồng Văn, cà phê phố Cổ và những tiếng vọng của quá khứ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phượt quyến rũ người ta một phần cũng vì yếu tố bất ngờ trong những chuyến đi. Bất ngờ đầu tiên đến với chúng tôi lần này là vào đêm thứ hai, sau khi từ Lũng Cú về thị trấn Đồng Văn thì cả nhóm, gồm mười một người, không tìm được nhà nghỉ. 9h tối, mọi người ăn uống xong và xác định sẽ dựng lều ở một bãi đất trống nào đó. Điện thoại từ Hà Nội gọi lên nói rằng đài báo đang có đợt không khí lạnh mới, trời sẽ có mưa và trở rét. Hứa hẹn một đêm ngoài trời co ro, điều này không phải đáng sợ lắm vì đã có dự liệu từ trước, nhưng nói chung cũng chẳng dễ chịu gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai thành viên nhanh nhẹn nhất đoàn được cử đi khảo sát cả thị trấn lần cuối xem có phương án nào khả quan hơn không. Nửa tiếng sau, họ quay lại quán ăn và đem về một tin tốt: Một quán cà phê nằm khuất sau chợ Đồng Văn đã đồng ý cho chúng tôi nghỉ lại qua đêm tại đó. Họ có phản và có … cà phê. Thế cũng là tốt rồi, nhưng điều bất ngờ xảy đến là không phải nó tốt, mà là … quá tốt!&lt;br /&gt;Quán cà phê đó thực chất là một căn nhà cũ trên 100 năm, của một gia đình người Hoa, nhưng từ sau chiến tranh biên giới thì họ về nước và để lại ngôi nhà cho người Việt Nam. Căn nhà được dựng bằng gỗ và vách bằng gạch, cấu trúc hoàn toàn giống như những ngôi nhà Trung Quốc xưa mà bạn vẫn thấy trên phim. 11h cả nhóm lục tục vào đến nơi, tôi chỉ thốt lên được một câu: Ôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau đó là cà phê, trà và bia, rả rích đến gần sáng, cùng với hai anh chàng ca sĩ nghiệp dư người Pháp, chủ quán và công an thị trấn cũng có mặt ở đó, thấy vui nên tham gia cùng. Đến tận gần 4h sáng, bàn nhậu mới tan và giấc ngủ mới thực sự đến với tất cả mọi người. Một ngày thật dài và có nhiều điều đáng nhớ hơn bất kỳ một ngày bình thường nào đã qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều tôi không ngờ đến nữa là một đêm cuối tháng hai, 30 năm sau Chiến tranh biên giới, tôi đã ở trong căn nhà của một người Hoa trên đất Hà Giang, mà 30 năm trước họ đã rời khỏi Việt Nam vì cuộc chiến ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: ngôi nhà cổ của người Hoa trên đất Đồng Văn, ảnh của một thành viên trong nhóm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://cdcmgroup.net/uploads/monthly_03_2009/post-22-1236156410.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: cảnh chợ phiên Đồng Văn, họp vào sáng chủ nhật hàng tuần. Ảnh của một thành viên trong nhóm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://files.myopera.com/smslove/albums/707949/IMG_7229.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Con đường Hạnh Phúc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng thức giấc ở Đồng Văn, sương giăng trắng. Đi một vòng chợ phiên sáng chủ nhật rồi lại quay về nhẩn nha ở ngôi nhà cổ. Ngồi trên ban-công, uống chén trà mạn, rồi bốc phét và nói bậy, thấy cuộc đời cũng lắm sự hội ngộ thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường phía trước còn rất dài, mọi người hơi căng thẳng khi nhận được tin hai người (một xế, một ôm) thuộc một nhóm phượt khác trên Box Du lịch (TTVNOL) đã gặp tai nạn trên đường đi Cao Bằng. Nhưng kế hoạch vẫn được giữ nguyên. Điểm tiếp theo sẽ là đỉnh đèo Mã Pí Lèng và một đoạn bi tráng nhất của Con đường Hạnh Phúc, để tới huyện Mèo Vạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mã Pí Lèng là một trong những đỉnh đèo cao nhất Việt Nam. Từ trên đỉnh, vào những ngày đẹp trời người ta có thể nhìn thấy dòng Nho Quế bên dưới, chảy cắt ngang hai ngọn núi. Rất tiếc là ngày hôm đó chúng tôi đi, trời mưa và mây mù dày đặc, cộng với tinh thần tập trung cao độ vào con đường nên quang cảnh hai bên đã không thể hiện được hết vẻ đẹp của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bạn tôi vào thời điểm đó đã rất hồi hộp và cảm động khi xe chạy qua đèo. Đây cũng chính là một đoạn bi tráng nhất của Con đường Hạnh Phúc mà bạn từng kể:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Các tài liệu chính thống cho biết: hàng vạn lượt người, trong 8 năm ròng (từ năm 1959 đến năm 1965), đã tay búa tay choòng phá đá một cách thủ công nhất, trong thời gian lâu nhất với 2 triệu ngày công, để mở gần 200km đường ôtô vào Đồng Văn – Mèo Vạc, nơi hoang sơ mà tự thuở hồng hoang đến năm 1965 vẫn có lối mòn cho ngựa thồ và người đi bộ.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Con đường được khởi công ngày 10/9/1959, bắt đầu Km số 0 ở cầu Gạc Đì, rìa thị xã Hà Giang; bắt đầu những ngày lao động xả thân, với những gian khó và hy sinh, mà chính những người chỉ huy và thi công không thể ngờ được.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Lưu lượng lúc nào cũng là 1.000 thanh niên xung phong (TNXP) và khoảng 1.000 dân công nghĩa vụ. Họ “làm ngày làm đêm, làm thêm tý gà gáy”, “luyện tay thành chai, luyện vai thành ụ” để phá đá. Cả công trường chỉ có 2 cái ôtô tải cũ làm phương tiện, không một máy khoan hay bất cứ dụng cụ hỗ trợ hiện đại nào.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chỉ có phương pháp thủ công: một tay nhét choòng (như cái xà beng 8 cạnh) vào, một tay cầm búa, nện xuống để đục lỗ trên các vỉa đá. Rồi nhét thuốc nổ vào, đánh vỡ các phiến đá. Khiêng đá lên, đập đá, xếp thành con đường có bề rộng 4,5m cho ôtô lăn bánh. Ngày nọ qua ngày kia, năm nọ qua năm kia, hàng nghìn người tiến từng xăng ti mét phá đá tiến dần suốt 8 năm mới vào đến Mèo Vạc.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cả quãng Đồng Văn – Mèo Vạc hai mươi bốn cây số đường núi đá này phải làm mất một năm rưỡi, nhưng riêng chỗ dốc Mã Pí Lèng (chiết tự ra là Xống – mũi - ngựa) này thì phải tốn mất mười một tháng treo mình trên vách đá để đục mìn, bổ đá khắc đá ra mà cấn mặt đường vào vách đá đứng thành vại.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Trích: &lt;a href="http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?SearchQuery=%22N%E1%BB%97i+ni%E1%BB%81m+trang+s%E1%BB%AD+%C4%91%C3%A1+k%E1%BB%B3+v%C4%A9+nh%E1%BA%A5t+Vi%E1%BB%87t+Nam%22&amp;amp;cboInputMethod=1&amp;amp;image.x=0&amp;amp;image.y=0&amp;amp;image=1"&gt;Nỗi niềm trang sử đá kỳ vĩ nhất Việt Nam&lt;/a&gt; – Báo Tiền Phong).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đã đi qua con đường bi tráng đó vào một buổi sáng đầy mây mù, không tránh khỏi những suy nghĩ về những con người đã làm nên lịch sử. Người ta nói sức người có hạn, nhưng không phải, sức người quả là vô hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Con đường Hạnh Phúc từ Đồng Văn sang Mèo Vạc. Ảnh của một thành viên trong nhóm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://i176.photobucket.com/albums/w183/leemylink/Ha%20Giang/IMG_3317.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Dòng sông Nho Quế chảy bên dưới đỉnh đèo Mã Pí Lèng. Ảnh của một thành viên trong nhóm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://i176.photobucket.com/albums/w183/leemylink/Ha%20Giang/IMG_3319.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Triết lý Phượt!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường đi rất dài và mệt, ngồi sau tất nhiên không phải tập trung bằng người lái nhưng độ mỏi thì cũng không kém. Nếu không nghĩ ra một thú vui nào đó trên đường đi thì rất nhanh oải. Cuối cùng thì thú vui của tôi là … nghĩ. Cũng không có gì khác ngoài việc nghĩ về chuyến đi đang diễn ra và tôi nhặt nhạnh nó lại thành vài điều, tạm gọi là Triết lý phượt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;1. Biết trước cũng không giàu&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người thường hay nói với nhau câu: Biết trước thì đã giàu. Nhưng đôi khi biết trước cũng không giàu. Sau khi ở Lũng Cú về Đồng Văn, chúng tôi không về theo đoạn đường đã đi những hôm trước, mà chạy qua đỉnh đèo Mã Pí Lèng và Con đường hạnh phúc, về Mèo Vạc, qua Du Già (một khu rừng xếp vào diện bảo tồn của quốc gia), rồi đi tiếp về Bắc Kạn, Tuyên Quang. Biết chắc chắn là khó đi hơn, thậm chí có người còn dặn cả nhóm trước đó là nếu trời mưa thì nhất định không nên đi đường đó, vì sẽ rất vất vả. Kết quả là cả một chặng dài chừng 75km chỉ toàn đường off-road. Tạm miêu tả là đá hộc kết hợp với bùn nhão dưới chân do trời vừa mưa đêm hôm trước, vẫn là đường đèo núi hiểm trở, cộng với mây mù dày đặc và đôi khi có mưa. Rất nhiều đoạn cả xế và ôm chỉ biết nín thở mà đi và nhìn về phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy là biết trước cũng không giàu. Nhất là khi bạn có máu phượt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;2. Đừng vội hát tình ca&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không hiểu sao trên đường off-road, thỉnh thoảng lại có một đoạn trải nhựa, phẳng và rất đẹp. (Chúng tôi gọi là đường khuyến mại). Nhưng rất nhiều khi hí hửng chưa được bao lâu thì đã bị rơi vào một đoạn đường còn “nhục nhã” hơn những đoạn trước. Tất cả mọi cái chết đều do chủ quan, và tốt nhất đừng bao giờ vội hát tình ca.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu nói đó một lần nữa lặp lại ở chặng Na Hang (Tuyên Quang) về Chợ Chu (Thái Nguyên). Khoảng 40km đường off-road trong bóng đêm mịt mù, vẫn còn may là không có bùn nhão mà chỉ có đá hộc và sỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;3. Đời người như một chuyến đi&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở chặng Na Hang – Chợ Chu như đã nói ở trên, đi được gần 20km trong gần 2 tiếng đồng hồ thì chúng tôi gặp một doanh trại quân đội. Lúc đó đã qua 9h tối, doanh trại chặn đường và nếu theo đúng nguyên tắc thì chúng tôi phải … quay lại. Anh lính gác đứng đó bảo chúng tôi: những gì các anh chị vừa đi qua cũng đã là thấy bà ngoại rồi, giờ mà có đi tiếp thì còn thấy bà nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai bảo chúng tôi chọn con đường này? Đi tiếp hay quay lại cũng đều khó như nhau. Chúng tôi quyết định đi tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bất chợt nghĩ đời người cũng như phượt. Ở đoạn Na Hang – Chợ Chu này, hay trước đó là Mậu Duệ – Du Già, dù biết khó nhưng chúng tôi vẫn đi. Ai đó sẽ nói chúng tôi dại, hoặc điên. Đi đến giữa đường, ở những đoạn khó nhất, cũng có lúc chúng tôi nghĩ mình dại thật. Nhưng nếu không dại, không điên, làm sao chúng tôi biết đến những vùng thung lũng đẹp như tranh, những hồ mây trên núi, làm sao biết cảm giác vượt qua khó khăn sẽ thế nào…? Ồ cuộc đời, bạn hoàn toàn có quyền lựa chọn con đường của mình, điều quan trọng là bạn hài lòng với sự lựa chọn đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------&lt;br /&gt;Ảnh: Mẹ con người H'Mông (ở Hà Giang, những người H'Mông sống tại đây chủ yếu là nhánh H'Mông hoa)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3636/3324623469_49052c559e_o.jpg" width="800" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Thung lũng giữa hai núi, một cảnh bình yên rất thường gặp trên đường đi. Ảnh của một thành viên cùng nhóm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://files.myopera.com/smslove/albums/707949/IMG_7285.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Đi thuyền trên Sông Gâm, một đoạn đường ngẫu hứng không có trong kế hoạch. Đoạn từ Bắc Mê (Bắc Kạn) tới Na Hang (Tuyên Quang), người dân địa phương khuyên không nên đi đường bộ vì 1 người đi sẽ phải có 3 người đẩy xe! Đi thuyền thì mất 60km và hết 4 giờ đồng hồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3549/3325459236_05e5cb0d61_o.jpg" width="800" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cuối cùng là seri ảnh ghi lại đoạn đường off-road 75km trong Du Già. Đây là những đoạn dễ đi nhất nên các bạn mới tranh thủ bấm máy, còn lại những đoạn khó thì giữ cho xe không ngã là giỏi lắm rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://files.myopera.com/smslove/albums/707949/IMG_2217.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chuyến đi đã kết thúc tốt đẹp, không có sự cố nào lớn xảy ra. Có những điều đến với tôi ngay khi đang ở trong chuyến đi, có những điều chỉ khi trở về, và ngẫm nghĩ - mới thấy thấm. Một chuyến đi có thể sẽ làm tôi thay đổi một vài suy nghĩ, một vài cách tiếp cận vấn đề. Một chuyến đi gặp được nhiều người bạn mới và thú vị. Một chuyến đi tuyệt vời và để lại nhiều kỷ niệm đẹp.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Hà Giang, mong có ngày trở lại.&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6920777585929092892?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6920777585929092892/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/tren-cong-troi-khong-co-hoa-anh-tuc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6920777585929092892'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6920777585929092892'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/03/tren-cong-troi-khong-co-hoa-anh-tuc.html' title='Trên Cổng trời không có hoa Anh túc'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i176.photobucket.com/albums/w183/leemylink/Ha%20Giang/th_IMG_3163.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-432073490662733636</id><published>2009-02-17T22:14:00.004+07:00</published><updated>2009-02-19T13:33:02.891+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='movies'/><title type='text'>Những suy nghĩ phía sau The Reader</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZrUxjnFwGI/AAAAAAAAAq8/tUR9ycQsjHc/s1600-h/winslet_epa500_31205a.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 237px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZrUxjnFwGI/AAAAAAAAAq8/tUR9ycQsjHc/s320/winslet_epa500_31205a.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5303785459020054626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Tôi nói "The Reader" là bộ phim đáng xem nhất trong loạt phim đang tranh cử Oscar 2009. Mặc dù còn một số phim chưa xem (Milk, Frost/Nixon), nhưng tôi không nghĩ Milk hay Nixon có thể để lại nhiều dòng suy nghĩ như The Reader.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim dài 2 tiếng. Nửa đầu phim kể về mối tình tréo ngoe và nhiều ẩn ức của một người phụ nữ trung niên (Kate Winslet đóng), và một chàng thanh niên mới lớn (David Kross đóng). Những hình ảnh nóng bỏng giữa hai người trong nhiều phân đoạn của một tiếng đầu tiên gây ấn tượng mạnh với người xem, nó cũng giống như những ấn tượng và ký ức của hai nhân vật về nhau trong suốt cuộc đời họ. Tôi nghĩ phần đầu của phim có giá trị nhấn mạnh sợi dây tình cảm gắn kết giữa hai con người này, dù mong manh nhưng vô cùng bền bỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nửa sau của phim mới là chủ đề chính và có nhiều điều đáng suy nghĩ. Nhân vật nữ của Kate, người đã từng là nữ quản tù của phát xít Đức, bị kết án chung thân vì những tội ác mà cô và đồng nghiệp gây ra trong chiến tranh (mặc dù trên thực tế, cô không phải là &lt;em&gt;người trực tiếp gây ra cái chết&lt;/em&gt; cho những tù nhân, và cô đang chịu tội thay cho những đồng nghiệp khác). Trong suốt cả phần sau này, bộ phim một mặt thể hiện sự day dứt và ám ảnh của người thanh niên - giờ đã trưởng thành, một mặt thể hiện thái độ đối với nữ quản tù kia - nay đã bị kết án, một tâm trạng bao trùm lên toàn bộ phim là thương cảm, thông cảm. Nhưng cái chết là cái chết, nhân vật của Kate nói: Dù sao thì cũng phải có người đền tội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xem phim này đúng vào dịp Tết, nó không đem lại những tâm trạng như hồi hộp, xúc động, trìu mến, sợ hãi, nó không tạo ra một giọt nước mắt nào, hay một nụ cười dù chỉ là chia sẻ. Nhưng nó để lại nhiều suy nghĩ về con người, tình yêu, tội ác, thân phận của mỗi cá nhân trong một bối cảnh lớn. Bộ phim (hay nói chính xác hơn là tiểu thuyết The Reader mà nó chuyển thể) có một cốt chuyện cực kỳ phong phú nhưng logic, trong một khoảng thời gian dài, và đặt ra nhiều vấn đề lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Diễn xuất của các diễn viên hầu hết đều xuất sắc, đặc biệt là Kate Winslet đảm nhiệm nhân vật nữ chính từ khi ngoài 30 tuổi cho đến khi về già. (Thật đáng ngạc nhiên khi so sánh với Kate của Revolutionary Road, mặc dù đóng hai phim gần như cùng giai đoạn, vẫn là gương mặt đó của Kate nhưng hai sắc thái và hai tính cách hoàn toàn khác nhau). Kate thể hiện gần như hoàn hảo một con người chứa đầy những bí mật và ẩn ức (mà đến phần hai của phim, người ta mới hiểu lý do tại sao).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim nhận được 5 đề cử Oscar của năm nay (Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc, Nữ diễn viên chính xuất sắc, Kịch bản chuyển thể xuất sắc, Quay phim xuất sắc). Nhưng gần đây bộ phim nhận phải sự phản đối quyết liệt từ một số nhân vật có ảnh hưởng tại Mỹ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tuần trước, Ron Rosenbaum, tác giả cuốn sách nổi tiếng Explaining Hitler về tên trùm phát xít Đức, đã tuyên bố tác phẩm điện ảnh này hoàn toàn sai sự thật, là “bộ phim về phát xít Đức tồi tệ nhất trong lịch sử”. Ông đã kêu gọi Ban giám khảo Oscar tẩy chay bộ phim. Quan điểm của ông đã nhận được sự ủng hộ từ Mark Weitzman, phụ trách Trung tâm Simon Wiesenthal chuyên tìm kiếm những tên tội phạm Phát xít Đức có trụ sở ở New York. Weitzman cũng nhận định The Reader là một trong loạt phim Hollywood “mang tội” với những nạn nhân của cuộc tàn sát người Do Thái dưới thời phát xít Đức. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tấn công trực tiếp về nhân vật của Winslet trong phim, ông Rosenbaum cho rằng The Reader "buộc chúng ta phải đồng cảm với kẻ giết người không một chút ân hận”.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ông Rosenbaum đưa ra những lời lẽ chua cay về việc đưa The Reader vào danh sách đề cử Oscar Phim hay nhất. Ông nói: “Ta phải câm, điếc, mù, chứ không đơn thuần chỉ là mù chữ, để không thấy những gì mà nhân vật của Kate Winslet từng làm trong vai trò người quản tù tại trại Auschwitz. Tại sao ta lại phải câm như hến khi các nhà bình chọn Oscar đề cử The Reader chỉ vì đó là phim về nạn tàn sát người Do Thái của phát xít Đức"&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Trích &lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/133N20090217100843993T14/Co-hoi-gianh-Oscar-cua-Kate-Winslet-bi-de-doa.htm"&gt;Thể thao &amp;amp; Văn hóa&lt;/a&gt;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có gì ngạc nhiên đối với những phản ứng và luận điểm mà "phe đối lập" của The Reader đưa ra. Nhưng một lần nữa, chính nó lại giúp cho tác phẩm càng khẳng định thêm một điều: Chiến tranh quá đau đớn. Chiến tranh và Cái chết có lẽ là điều đau đớn nhất trên thế giới này, và - dù với bất kỳ lý do nào - người ta cũng không thể tha thứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đã từng xem phim, có thể bạn sẽ nhớ chi tiết này: Người phụ nữ là nạn nhân đã từng sống trong trại tập trung lúc nhỏ, khi lớn lên đã trở thành một người giàu có và thành đạt, khi nghe kể lại câu chuyện của nữ tù nhân bị kết án, bằng sự xúc động và tràn đầy tinh thần chia sẻ từ phía người kể (nhân vật nam chính), thì người phụ nữ kia vẫn không mảy may xúc động, không mảy may thương cảm hay bất ngờ. Cũng chỉ bởi một điều: Chiến tranh (và Tội ác) mà bà chứng kiến đã quá khắc nghiệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, việc nhận những phản ứng tiêu cực từ một số người xem có lẽ cũng đã là điều định liệu trước của những người dựng The Reader.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-432073490662733636?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/432073490662733636/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/02/nhung-suy-nghi-phia-sau-reader.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/432073490662733636'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/432073490662733636'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/02/nhung-suy-nghi-phia-sau-reader.html' title='Những suy nghĩ phía sau The Reader'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZrUxjnFwGI/AAAAAAAAAq8/tUR9ycQsjHc/s72-c/winslet_epa500_31205a.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-1361691104894988462</id><published>2009-02-12T22:52:00.002+07:00</published><updated>2009-02-19T13:12:25.797+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Raising sand: Album of the Year - Grammy 51</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz4Eb_LwgI/AAAAAAAAArE/KKFhSUrf-YY/s1600-h/raising-sand.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 291px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz4Eb_LwgI/AAAAAAAAArE/KKFhSUrf-YY/s320/raising-sand.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5304387216251535874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;(TT&amp;amp;VH) Raising Sand, đĩa nhạc đầy ám ảnh của bộ đôi Robert Plant - cựu thành viên nhóm rock Anh Led Zeppelin và Alison Krauss - nữ danh ca country Mỹ, đã đem về cho hai nghệ sĩ này 5 giải Grammy 2009. Và họ đã trở thành những người đoạt nhiều giải nhất tại đêm hội Grammy lần thứ 51 được tổ chức tại Trung tâm Staples ở Los Angeles hôm 8/2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả là khác thường khi rocker lẫy lừng Robert Plant và một ngôi sao country Alison Krauss lại cùng nhau thực hiện một album. Tuy nhiên, sự kết hợp của họ trong &lt;em&gt;Raising Sand&lt;/em&gt;, gồm nhiều khúc ballad nhạc folk, đã khiến album này giành được sự khen ngợi từ giới phê bình. Êm dịu và đem lại nhiều cảm xúc, &lt;em&gt;Raising Sand &lt;/em&gt;là một chiến thắng nghệ thuật đối với cả hai tên tuổi nói trên, đồng thời giúp Krauss trở thành nữ nghệ sĩ đoạt nhiều Grammy nhất trong lịch sử, với tổng cộng 26 giải. Nữ ca sĩ 37 tuổi này hiện cùng với nhạc sĩ Pháp Pierre Boulez đứng thứ 3 trong danh sách những người được nhận nhiều Grammy nhất từ trước tới nay, chỉ sau nhạc trưởng quá cố Sir Georg Solti (31 giải) và nhà sản xuất kiêm nhạc sĩ Quincy Jones (27 giải).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://images.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/02/20090210011225812/Robert%20Plant%20-%20Alison%20Krauss.jpg" width="400" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Plant phát biểu sau lễ trao giải: &lt;em&gt;“Chúng tôi tới từ những nơi khác nhau trên bản đồ âm nhạc. Cách hưởng thụ cuộc sống của các nghệ sĩ âm nhạc có những sự khác nhau cơ bản, nhưng Alison đã chỉ cho tôi thấy nhiều về nước Mỹ mà tôi chưa từng khám phá”&lt;/em&gt;. Năm ngoái, bộ đôi này đã giành giải Grammy với ca khúc &lt;em&gt;Gone Gone Gone (Done Moved On)&lt;/em&gt; nằm trong album &lt;em&gt;Raising Sand&lt;/em&gt;. Vào thời điểm “khóa sổ” bình chọn đề cử giải Grammy năm ngoái thì mới chỉ &lt;em&gt;Gone Gone Gone (Done Moved On)&lt;/em&gt; có mặt trên thị trường, còn &lt;em&gt;Raising Sand &lt;/em&gt;chưa được phát hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://thethaovanhoa.vn/297N20090210011225812T14/Nu-nghe-si-doat-nhieu-Grammy-nhat-trong-lich-su.htm"&gt;Nữ nghệ sĩ đoạt nhiều Grammy nhất trong lịch sử&lt;/a&gt; - (Thể thao &amp;amp; Văn hóa Online)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Không hoàn toàn êm dịu như bài viết trên đề cập, Raising Sand vẫn hiện hữu chất rock mạnh mẽ. Tuy thế, Alison Krauss thì vẫn giữ nguyên cái vẻ yếu đuối đầy nữ tính trong cách hát và cách phát âm. Một album ám ảnh thì có lẽ là không, chắc vì mình chưa hiểu hết được lời của bài hát. Please read the letter rất hay, ngoài ra cũng thích &lt;/em&gt;&lt;em&gt;Killing the Blues, &lt;/em&gt;&lt;em&gt;Nothin', &lt;/em&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?zdiymyh2yht"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt; - MP3, 192Kbps.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-1361691104894988462?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/1361691104894988462/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/02/raising-sand-album-of-year-grammy-51.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1361691104894988462'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/1361691104894988462'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/02/raising-sand-album-of-year-grammy-51.html' title='Raising sand: Album of the Year - Grammy 51'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz4Eb_LwgI/AAAAAAAAArE/KKFhSUrf-YY/s72-c/raising-sand.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-8520309979405162273</id><published>2009-02-08T13:58:00.000+07:00</published><updated>2009-02-19T13:13:34.957+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Câu chuyện về một người điên rất vui</title><content type='html'>Lê Cát Trọng Lý và 7 ca khúc do cô sáng tác &amp;amp; trình bày --&gt; &lt;a href="http://www.mediafire.com/?4igtyqwjtkn"&gt;&lt;strong&gt;Download&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;tại đây&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;       &lt;br /&gt;Không phải chỉ có "Chênh vênh" mới chênh vênh, hầu hết những bài hát trên đều mang một trạng thái chênh vênh như thế. Giọng hát của cô gái này thật lạ, đặc biệt là cách phát âm, cộng thêm tiếng violin và guitar mộc làm ra một cảm giác hơi liêu trai. Nửa đêm rất vắng mà nghe cô này hát, như là nghe ... ma hát!&lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;Những sáng tác và ghi âm của Lê Cát Trọng Lý lạ cả về nhạc và ca từ, khi nghe ta thấy nó thú vị, cũng giống như những phát hiện tình cờ về &lt;a href="http://profile.myspace.com/index.cfm?fuseaction=user.viewProfile&amp;amp;friendID=111313538"&gt;Dominik&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://profile.myspace.com/index.cfm?fuseaction=user.viewProfile&amp;amp;friendID=96423499"&gt;Nguyễn Hà Ý Nhi&lt;/a&gt;, ... nó như thuộc về một nơi rất xa, ngẫu hứng và tách biệt với thế giới bên ngoài. Tuy nhiên với sự chú ý và ồn ào từ công chúng và báo chí, không biết rồi những sáng tác và trình bày sau này của cô có còn giữ được sự &lt;em&gt;khác biệt&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;độc lập&lt;/em&gt; như vậy hay không.&lt;br /&gt;      &lt;br /&gt;       &lt;em&gt;Cảm ơn em Toe về món quà năm mới.&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-8520309979405162273?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/8520309979405162273/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/02/cau-chuyen-ve-mot-nguoi-ien-rat-vui.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8520309979405162273'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/8520309979405162273'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/02/cau-chuyen-ve-mot-nguoi-ien-rat-vui.html' title='Câu chuyện về một người điên rất vui'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-3795831024377002687</id><published>2009-01-18T19:18:00.000+07:00</published><updated>2009-02-19T13:16:33.086+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>That's what I call music (2008)</title><content type='html'>20 nghệ sĩ/ca khúc/bản nhạc mà TN nghe nhiều nhất trong năm 2008.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.    Yiruma: 2 album Love Poem và Spring Waltz&lt;br /&gt;2.    Jim Brickman: album Love songs &amp;amp; Lullabies&lt;br /&gt;3.    Scenery of Riding Bicycle (soundtrack phim The Classic)&lt;br /&gt;4.    Belle, Phoebus, Le temps des cathedrale (nhạc kịch Notre Dame de Paris)&lt;br /&gt;5.    Bao giờ cho đến mùa đông (soundtrack phim Đi về phía mặt trời)&lt;br /&gt;6.    Falling Slowly, If you want me, The Hill (soundtrack phim Once)&lt;br /&gt;7.    The Story (soundtrack phim My Blueberry night)&lt;br /&gt;8.    Lost (Michael Bublé)&lt;br /&gt;9.    The Scarlet tide (soundtrack phim Cold Mountain)&lt;br /&gt;10.    Awake, Remember when it rained (Josh Groban)&lt;br /&gt;11.    Dear Katie, 1973 (James Blunt)&lt;br /&gt;12.    One day I’ll fly away (Joe Sample &amp;amp; Lalah Hathaway)&lt;br /&gt;13.    Try it on my own (Whitney Houston)&lt;br /&gt;14.    Yesterday, The first time I ever saw you, Better in time (Leona Lewis)&lt;br /&gt;15.    Cửa sổ mùa đông (Mỹ Linh)&lt;br /&gt;16.    Kỷ niệm, Bức thư tình thứ ba, Ước vọng (Huy Phạm)&lt;br /&gt;17.    Mây, Chút nắng vàng bay (Tùng Dương)&lt;br /&gt;18.    Nếp ngày, Khát, Ô kìa nắng (Nguyên Thảo)&lt;br /&gt;19.    Anh, Bài ca tình yêu, Mưa,… và nhiều bài khác của Thùy Chi và M4U&lt;br /&gt;20.    Nơi em gặp anh, Ước một ngày (Hồ Ngọc Hà)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-3795831024377002687?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/3795831024377002687/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/thats-what-i-call-music-2008.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3795831024377002687'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/3795831024377002687'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/thats-what-i-call-music-2008.html' title='That&apos;s what I call music (2008)'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-242871295055368081</id><published>2009-01-17T15:31:00.002+07:00</published><updated>2009-03-14T17:27:39.663+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hanoi'/><title type='text'>Dương cầm thu không em</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz6OOU_nMI/AAAAAAAAArU/UgdldliNw9s/s1600-h/piano_by_deebp.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 227px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz6OOU_nMI/AAAAAAAAArU/UgdldliNw9s/s320/piano_by_deebp.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5304389583406865602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày chờ Tết, Hà Nội vẫn lạnh như nhiều mùa đông đã qua. Năm nay lạ, đông Hà Nội thì nắng rực rỡ, mà Sài Gòn thì lại lạnh như thu Hà Nội. Nghe nói Sài Gòn trở lạnh, nghe “Dương cầm thu không em” của Lê Anh Dũng hợp điệu quá thể!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một ngày anh đi tìm em, trái tim làm người chỉ lối.&lt;br /&gt;Hành trang mang theo là vần thơ viết vội, và bài ca thân phận nổi trôi,&lt;br /&gt;Ta vượt lên dòng sông mùa thác lũ, mang theo mình lòng bao dung của biển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em có biết bây giờ tháng mấy, mà heo may giăng kín lối đi về,&lt;br /&gt;Em có biết bên thềm hoa cúc, nỗi nhớ đêm đêm lặng thinh.&lt;br /&gt;Và em có biết bên trời thu tím, lối anh đi mòn mỏi đôi chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày ngày em có gọi tên tôi, mà sao hoa sữa thơm hương vô chừng,&lt;br /&gt;Mãi ghi trong lòng tôi, kỷ niệm thời yêu dấu hát mãi giai điệu em.&lt;br /&gt;Hà Nội không em, cây sấu già đổ lá,&lt;br /&gt;Tình ta vừa chạm thu đã thấy mùa đông sang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có trong nhau đêm dương cầm phố, lắc rắc thu em sương giọt rơi,&lt;br /&gt;Em có hay điệu nhạc anh không em, không có em sẽ bão giông ngập tràn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;… chỉ là sự ghép nhặt lời của những bài hát trong album, nhưng nếu chưa nghe chắc hẳn bạn sẽ không nhận ra sự ghép nhặt đó? Đơn giản, trữ tình, hoàn toàn không có gì mới trong Dương cầm thu không em, nghe album ngỡ như lạc về những năm đầu 90 của thế kỷ trước (!), nhưng nó chính là thứ âm nhạc mà TN đã từng nói tới: đơn giản nhất như âm nhạc nguyên bản. Đơn giản một cách hoàn hảo. Không thể biết bài hát được viết ra cho Dũng hay Dũng được sinh ra để hát những bài hát trữ tình như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2007 TN không theo dõi cuộc thi Tiếng hát Sao Mai. Lê Anh Dũng là ai TN cũng không biết. Mãi gần đây mới vô tình nghe, và bất ngờ. Dương cầm thu không em (An Thuyên) của Dũng hay hơn nhiều so với Trọng Tấn hát trước đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nói có người ở Sài Gòn nhớ Hà Nội, vậy thì nghe Dương cầm thu không em, để … nhớ Hà Nội nhiều hơn nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?sharekey=ffbba464e5a8cc4791b20cc0d07ba4d2273897a2dc873e9f"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-242871295055368081?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/242871295055368081/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/duong-cam-thu-khong-em.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/242871295055368081'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/242871295055368081'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/duong-cam-thu-khong-em.html' title='Dương cầm thu không em'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz6OOU_nMI/AAAAAAAAArU/UgdldliNw9s/s72-c/piano_by_deebp.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-4568489543455328501</id><published>2009-01-16T01:26:00.000+07:00</published><updated>2009-02-19T13:22:55.908+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='movies'/><title type='text'>What does it take to find a lost love?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz6mv_xhUI/AAAAAAAAArc/5pihTaBCIf8/s1600-h/3bb0.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz6mv_xhUI/AAAAAAAAArc/5pihTaBCIf8/s320/3bb0.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5304390004761527618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;(&lt;em&gt;Có bác bảo Slumdog Millionaire là "the most inspirational movie of the year" chắc cũng không sai tí nào.)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;       What does it take to find a lost love?&lt;br /&gt;    A.    Money&lt;br /&gt;    B.    Luck&lt;br /&gt;    C.    Smarts&lt;br /&gt;    D.    Destiny&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    Bạn chọn đáp án nào? Tôi đã từng do dự giữa B và D, nhưng câu trả lời cuối cùng của tôi là D, dù không cần xem &lt;a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=296733&amp;amp;ChannelID=10"&gt;Slumdog Millionaire&lt;/a&gt;. Trong tình yêu không thể có một điều gì để giải thích ngoại trừ số phận. Số phận sinh ra bạn với những hoàn cảnh và tính cách của riêng bạn. Bạn có thể nghĩ rằng mình chứ không ai khác, là người quyết định được tình yêu của mình. Nhưng không, không phải bạn mà là số phận của bạn sẽ quyết định điều đó.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Slumdog Millionaire là một câu chuyện nghẹt thở và cảm động về một số phận và tình yêu của một chàng trai sống trong khu ổ chuột ở Ấn Độ. Kết cấu và tình tiết khá nhanh, những hình ảnh và góc quay gần như phim phóng sự về cuộc sống tận dưới đáy bùn của những con người cùng khổ nhất xã hội Ấn Độ - mặc dù mức độ chân thực của nó còn phải xem xét, nhưng rõ ràng là nó có khả năng đánh rất mạnh vào cảm giác của người xem.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Đạo diễn phim đặt ra rất nhiều vấn đề trong bộ phim này: xã hội của những người nghèo khó, tình cảm gia đình, anh em, tình yêu, và tiền bạc. Nhưng kết thúc lại, tình yêu là cái đích cuối cùng mà con người ta hướng tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bộ phim có bối cảnh về các nước thế giới thứ ba thường dễ gây ám ảnh, trước hết vì lạ, và có nhiều hình ảnh dễ gây ấn tượng. Chẳng hạn Catch a Fire (về Nam Phi), gần đây hơn có A Mighty heart (Afganishtan). Nhưng Slumdog làm tốt hơn. Không chỉ có đất nước Ấn Độ, bối cảnh xuyên suốt thứ hai là cuộc thi "Who wants to be Millionaire" cũng khá thú vị. Phim còn ám ảnh bởi rất nhiều đoạn đặc tả cảm xúc của những nhân vật chính trong phim. Mặc dù cái kết chưa xứng lắm với toàn bộ những gì đã diễn ra trước đó, đây vẫn là một phim đáng xem.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-4568489543455328501?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/4568489543455328501/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/what-does-it-take-to-find-lost-love.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4568489543455328501'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/4568489543455328501'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/what-does-it-take-to-find-lost-love.html' title='What does it take to find a lost love?'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz6mv_xhUI/AAAAAAAAArc/5pihTaBCIf8/s72-c/3bb0.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6560838063141667408</id><published>2009-01-12T01:58:00.001+07:00</published><updated>2009-02-19T13:27:08.352+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Mộc</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz7chMX0XI/AAAAAAAAArk/R_iptaVxYDM/s1600-h/Friendship_by_grace_note.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 241px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz7chMX0XI/AAAAAAAAArk/R_iptaVxYDM/s320/Friendship_by_grace_note.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5304390928500773234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;Giờ còn viết về Mộc thì chắc là out-of-date quá rồi. Nhưng vì đây là lần đầu tiên nghe trọn vẹn một album của Hiền Thục, vì Hiền Thục sắp phát hành một album mới có khá nhiều thứ liên quan đến Mộc, và cuối cùng – vì nghe Hiền Thục và Mộc mà nghĩ đến một người bạn… Nên quyết định viết entry này, chân thành nhất như tất cả những gì chân thành&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Sài Gòn có một quán cà phê tên là Trầm, nằm trên đường Trần Huy Liệu. Có một dạo ngày nào TN cũng ngồi đó, một tuần liền. Trầm đẹp, vắng, hơi buồn nhưng rất lành, suốt ngày róc rách tiếng nước chảy và lá cỏ xanh tươi. Cách đó chỉ một đoạn ngõ đi vào, ngoài đường rất ồn và bụi, nhưng Mộc lúc nào cũng yên tĩnh. Có một điều đặc biệt là TN hay nhầm hay tên Trầm với Mộc (Sài Gòn cũng có cà phê Mộc). Nên nghe Mộc này mà TN lại nhớ ra Trầm kia, cũng mộc và cũng lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mộc của Hiền Thục thuần acoustic với tiếng guitar của nhạc sĩ Thanh Phương. Bất kể điều gì liên quan đến acoustic và guitar Thanh Phương thì TN đều thích, vì thế không diễn tả thêm mức độ yêu thích đó ở đây nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa nay Hiền Thục không nằm trong danh sách những ca sĩ mà TN quan tâm đến. Có một số bài nghe tình cờ chứ chưa bao giờ chủ động, một vài trong số đó thích, nhưng nhiều vài khác thì không. Phong cách của Hiền Thục không có gì để đánh giá (nữ tính, mềm mại và ổn định), giọng hát cũng không có gì để chê, ngọt và tròn trịa, hợp với phong cách. Chỉ có điều sự mềm mại và nữ tính quá mức của Hiền Thục khiến đôi khi cô làm cho bài hát bị ngọt và tròn trịa quá, đôi khi như mất hết cảm xúc cho bài hát. (Khá gần với trường hợp của Hòa Trần: bị tập trung quá nhiều vào bài hát khiến mất hết cảm xúc, người nghe không biết ca sĩ đang hát gì).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế mà Thục vẫn cứ nằm ngoài danh sách của TN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cuộc sống nói chung là thế, đôi khi ta sẽ bỏ qua, sẽ không nhận ra một bông hoa trên bãi cỏ. Không nên trách cũng chẳng cần tiếc vì cuộc sống là thế. Chỉ nên cảm ơn nếu một lúc đó ta nhận ra nó. Mộc có lẽ là một tình huống như thế. Mộc hay vì nó hay, và hay vì trong một đêm mùa đông lạnh buốt tay, co gối nghe Mộc một mình và nhắm mắt nghĩ đến những gì lành và yên ổn nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ngọt và tròn trịa quá mức của Thục trong Mộc không hề bớt đi. Nhưng cứ nhắm mắt và yên lặng nghe để cái ngọt đó chiếm lĩnh không gian, bất chợt nhận ra nó đẹp. Thấy giọng hát của Thục trong veo và lành quá, bất kể những điều đã đến với cuộc đời của cô. Giọng của Thục như dành cho tuổi hai mươi, trong lành như thiếu nữ và nồng nàn như một người phụ nữ trưởng thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ý cuối cùng kia đã khiến TN nghĩ đến một người bạn. Một người bạn kém bốn tuổi nhưng chưa bao giờ làm TN có cảm giác cô ấy kém mình bốn tuổi. Cô ấy hình như có thích Hiền Thục, thích Hỡi người gió bay của Mộc. Và không hiểu sao, dù cô ấy có cứ tự nhận mình đã gai góc đi nhiều sau rất nhiều chông gai mà cuộc sống bày ra, TN vẫn thấy cô ấy trong lành như thiếu nữ và nồng nàn như một người phụ nữ trưởng thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chừng đó, đủ để Mộc hay rồi nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Entry này để dành tặng 3 người: người giới thiệu album Mộc, bạn, và chính mình&lt;/em&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6560838063141667408?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6560838063141667408/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/moc.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6560838063141667408'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6560838063141667408'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/moc.html' title='Mộc'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZz7chMX0XI/AAAAAAAAArk/R_iptaVxYDM/s72-c/Friendship_by_grace_note.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-5695126956642957351</id><published>2009-01-07T16:08:00.000+07:00</published><updated>2009-02-20T00:52:58.009+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Are you ready for Mustard</title><content type='html'>Hôm nay mới nghe được album mới "Mù tạt" của Tina Tình. Thấy hay hay vui vui - một bất ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rock toàn phần, Tina tự sáng tác cả 10 bài tiếng Việt, hát tiếng Việt nghe ngộ nghĩnh, hồn nhiên. Mình thích phần nhạc, còn lời thì có phần hạn chế vì nhiều bài đau đớn quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nào không thích Rock thì vẫn nên nghe thử "Hoa lài màu xanh" (bài này không hề đau đớn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?jontdtrujjj"&gt;Download full album&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?tnpez42idbc"&gt;Download Hoa lài màu xanh&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-5695126956642957351?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/5695126956642957351/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/are-you-ready-for-mustard.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5695126956642957351'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/5695126956642957351'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/are-you-ready-for-mustard.html' title='Are you ready for Mustard'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-12933023.post-6744083506176592455</id><published>2009-01-06T01:11:00.001+07:00</published><updated>2009-02-20T00:54:25.604+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Trên Radio một câu hát</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZ2cwKbyevI/AAAAAAAAAsk/wpyoAePjMAM/s1600-h/a138.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZ2cwKbyevI/AAAAAAAAAsk/wpyoAePjMAM/s320/a138.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5304568287360875250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì cũng có Saigon Radio trong tay. Một album R&amp;amp;B, tiếp nối phong cách của &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-3WnhJtglaafmS7xB8BrjFw--?cq=1&amp;amp;p=1375"&gt;Café sáng&lt;/a&gt; phát hành cách đây đúng 1 năm. Hà Anh Tuấn hát chắc hơn, kiên định đi theo con đường đã chọn và ít đụng hàng, phong cách ổn định, hát những bài có chủ đề về cuộc sống nhiều hơn là tình yêu đôi lứa. Những điều vừa liệt kê đã tạo ra một Hà Anh Tuấn “thông minh” như vài năm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy thế mình thích Café sáng hơn. Và qua Saigon Radio thì có thể thấy là Hà Anh Tuấn không hợp lắm với R&amp;amp;B đâu, cả về hình ảnh và chất giọng. Với R&amp;amp;B, nếu đã nghe và thích thì “phê” lắm, (không biết dùng từ gì khác hơn), cảm giác rất thăng hoa, nhưng R&amp;amp;B của Hà Anh Tuấn thì chỉ ở mức độ vừa vừa, đặc biệt những quãng độ cao thì giọng của Tuấn lộ rõ nhược điểm, còn những đoạn luyến láy, rất “rhythm” thì Tuấn không làm được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Saigon Radio nghe được. Sẽ là hơi khó tính nếu không thừa nhận rằng Saigon Radio có những nét hay và khác biệt so với những album khác đang phát hành trên thị trường. Tuy nhiên vẫn chưa đạt đến mức mà mình mong đợi suốt nửa tháng qua. (Ở đây, sự đánh giá và khen/chê chỉ mang tính tương đối, vì nó còn phụ thuộc vào sự kỳ vọng trước đó của mình).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chín bài tương đối đồng đều, có vẻ thích nhất Radio.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://www.mediafire.com/?sharekey=ffbba464e5a8cc4791b20cc0d07ba4d2e79c25f5d6b5aa9d"&gt;Download&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; (&lt;em&gt;Vẫn thích Hà Anh Tuấn như hôm hát “Mong về Hà Nội” ở liveshow Những mùa đông yêu dấu. Sao Tuấn không phát hành một album như thế, để mình mua tặng người Sài Gòn nhỉ&lt;/em&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif" /&gt;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/12933023-6744083506176592455?l=www.happiness-when-shared.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.happiness-when-shared.com/feeds/6744083506176592455/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/tren-radio-mot-cau-hat.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6744083506176592455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/12933023/posts/default/6744083506176592455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.happiness-when-shared.com/2009/01/tren-radio-mot-cau-hat.html' title='Trên Radio một câu hát'/><author><name>Trang Neu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14225754283391057960</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-GK50dErNHpo/TlIdSHpnn3I/AAAAAAAABco/PLiunwL3gwQ/s1600/62dbd8f2026b711da3bb31182604bac2%253Fsize%253D420'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_V-65qBHUiaw/SZ2cwKbyevI/AAAAAAAAAsk/wpyoAePjMAM/s72-c/a138.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
